Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 56: Thế Giới Vô Hạn Lưu 1

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:10

Editor: Yang Hy

Lưu Sơn vừa mở mắt ra đã thấy một con mèo đen đang nhìn chằm chằm mình bằng đôi mắt màu xanh băng. Cậu nhíu mày, vẻ mặt chán ghét gạt phăng con mèo trước mặt ra rồi lồm cồm bò dậy khỏi giường.

Con mèo đen: “...”

Không tin vào mắt mình, con mèo đen kêu “meo meo” mấy tiếng, định sấn tới cọ vào bắp chân Lưu Sơn nhưng lại bị cậu né được. Nó ngước lên nhìn với vẻ không thể tin nổi, sự mất kiên nhẫn hiện rõ mồn một trên mặt người đàn ông.

Lưu Sơn tặc lưỡi một cái, túm lấy gáy con mèo đen, mở cửa phòng rồi quăng nó ra ngoài, sau đó đóng sầm cửa lại mà chẳng thèm ngoảnh lại nhìn.

*Phòng livestream*

Số người đang xem: 5

— Đây là người mới à?

— Hít hà, làn da bánh mật này! Khuôn mặt đẹp trai này! Cặp chân dài này! Theo dõi luôn!

— Sao lại có người không thích mèo chứ? Cái này mà là tôi thấy thì kiểu gì cũng phải hít lấy hít để vài hơi.

— Con này không hít bừa được đâu nha, lát nữa bị ăn thịt thì mới sáng mắt ra.

Bị nhốt ngoài cửa, con mèo đen im lặng một lúc. Nó thắc mắc chạy vội vào phòng vệ sinh, soi gương kiểm tra lại bộ dạng ngụy trang của mình: lông đen bóng mượt, mắt tròn tai nhọn, đôi mắt mèo xanh băng sáng ngời, nhìn tổng thể vừa đáng yêu lại vừa sang chảnh.

Hoàn hảo thế này mà! Sao lại có con người trơ ra như đá trước một bé mèo đáng yêu như nó cơ chứ?

“Cậu không thích à?” Giọng nói của hệ thống bất ngờ vang lên, mang theo chút tò mò.

“Ừ, không thích.” Lưu Sơn ngồi trên giường, giọng bình thản. Cậu chẳng thích mèo mà cũng chẳng ưa ch.ó. Với cậu, thú cưng là gánh nặng. “Tôi lo cho thân mình còn thấy phiền, còn muốn tôi chăm sóc sinh vật nhỏ khác á?”

Hệ thống hỏi dồn: “Thật sự không thích con gì hả?”

Lưu Sơn nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Nếu nó tự chăm sóc được bản thân, không rụng lông, không bám người... thì cũng không phải là không được.”

Hệ thống thầm so sánh một chút, đợi đến khi nhận ra mình đang làm cái gì, cả cái hệ thống thấy sai sai luôn.

Lưu Sơn quan sát căn phòng mình đang ở: Đây là phòng đơn. Một cái giường, một bộ bàn ghế màu trắng nhìn là biết đồ có sẵn của phòng, một cái ghế sô pha da màu nâu. Một cái bếp nhỏ và nhà vệ sinh.

Phòng ốc bài trí cực kỳ đơn giản, gần như là kiểu nhà sửa sang sẵn chỉ việc xách vali vào ở, lúc nào cũng có thể dọn dẹp rồi trả phòng ngay được.

“Đưa tôi ký ức và nhiệm vụ đi.” Sau khi xác nhận trong phòng không có nguy hiểm gì, Lưu Sơn lại nằm vật xuống giường.

Nguyên chủ tên là Trình Vân Phi, 23 tuổi, đang ở độ tuổi học đại học, bỗng một ngày nọ bị cuốn vào một thế giới quái dị.

Giọng nói quái lạ trong đầu bảo hắn rằng hắn đang ở trong một thế giới trò chơi, cần phải vượt qua các phó bản mới có thể sống sót. Phó bản đầu tiên chính là cái hiện tại này.

Ngày đầu tiên vào phó bản, ngay trong căn phòng này, nguyên chủ vừa mở mắt ra đã thấy một con mèo đen, trong lòng vui mừng, ôm lấy con mèo hít lấy hít để. Thế nhưng, con mèo đen lộ ra bộ mặt thật, quay đầu há cái miệng m.á.u to đùng, nuốt chửng nguyên chủ vào bụng.

Lưu Sơn: “...”

Thế này thì chưa được năm phút đã đi đời rồi. May mà cậu vốn dĩ chẳng thích mèo.

“Nhưng mà nguyên chủ đã phạm vào quy tắc gì thế? Chẳng lẽ hít mèo một cái là ch.ết luôn sao, vô lý thế?” Cậu tạm thời chưa nghĩ ra, nên dứt khoát không nghĩ nữa.

Xem tiếp nhiệm vụ.

[Nhiệm vụ: Sống đến 25 tuổi]

Rõ ràng là người ta ch.ết sớm quá, nên ép cậu sang đây thế chỗ chứ gì. Sống được hai năm ở cái thế giới kiểu này đâu phải chuyện dễ. Không chừng mới qua phó bản sau là đã "ngỏm" rồi.

“Thiết lập của thế giới này là kéo linh hồn vào trong trò chơi, cho nên lần này người vào thế giới này là chính bản thân cậu,” Hệ thống nhắc nhở, “Ngoại trừ ngoại hình, các tư liệu khác tôi đã ghi đè thành thông tin của nguyên chủ rồi. Thế giới này là thế giới đặc biệt, trừ khi đến thời điểm có thể ch.ết, nếu không, một khi cậu ch.ết trong phó bản thì sẽ bị phán là thất bại nhiệm vụ ngay lập tức. Lần này nếu nhiệm vụ thất bại sẽ bị giáng hình phạt ngẫu nhiên.”

“Nhiệm vụ ở thế giới đặc biệt mà thất bại đều sẽ bị phạt hả?” Lưu Sơn nhíu mày.

“Ừ. Thế giới không đặc biệt thì sẽ không bị.” Hệ thống giải thích.

“Sao đùng một cái quăng tôi vào thế giới đặc biệt thế này?” Lưu Sơn nhắm mắt lại, gào thét trong lòng, “Anh đề cao tôi quá rồi đấy?”

Hệ thống: “Thế giới nhiệm vụ đều là rút thăm ngẫu nhiên mà.”

Hệ thống chủ của trò chơi ở thế giới này là phân thân của nó, nếu muốn gian lận thì cũng dễ như trở bàn tay. Có điều, nó không định nương tay với Lưu Sơn.

Hệ thống: “Thế giới trò chơi có thể rút thăm thiên phú. À đúng rồi, trong quá trình chơi sẽ bắt buộc mở livestream. Livestream đã mở được một lúc rồi đấy.”

“Thế thì làm gì còn chút riêng tư nào.” Lưu Sơn lầm bầm, bất mãn thì bất mãn, cậu vẫn mở hệ thống trò chơi ra xem, đúng như hệ thống nói, thông tin cá nhân của cậu là của nguyên chủ —

Tên: Trình Vân Phi (?)

Tuổi: 23

Thiên phú: Chưa rút (Bấm vào đây để rút)

Điểm tích lũy: 0

Đạo cụ: Không

Danh hiệu: Người chơi mới (Người chơi lần đầu vào game)

[Nội dung trên chỉ cá nhân mới thấy được]

Lưu Sơn chỉ xem mấy phần quan trọng, còn mấy cái như chỉ số thể lực thì lướt sơ qua cho có. Hệ thống đã bảo rồi, thông tin trên đó là của nguyên chủ, có khớp với số liệu của cậu đâu, xem làm gì cho mất công.

Bây giờ quan trọng nhất là vụ rút thiên phú. Tên kia chưa kịp rút thì đã "ngỏm" rồi, chả biết mình sẽ vớ được cái gì đây.

[Đang rút thiên phú…]

[Chúc mừng bạn rút được thiên phú Đặc cấp: Sự ưu ái của Hệ thống chủ]

[Mô tả thiên phú: Chưa từng có người chơi nào được Hệ thống chủ cưng chiều như thế, vận may của bạn không chỉ là đỏ rực nữa đâu! Mà là trước nay chưa từng có, sau này cũng chẳng ai bằng!

Thiên phú này bao gồm những nội dung sau đây —

Điểm khởi đầu 900.000 (Bạn là người chơi đầu tiên vừa vào game đã có một đống điểm thế này. Một tên lính mới tò te mà nắm trong tay số điểm khủng như vậy, nếu để mấy tay lão làng lăn lộn bao năm trong thế giới trò chơi biết được, chắc tức ói m.á.u.)

Ánh nhìn của Hệ thống chủ (Bạn có thể bị Hệ thống chủ dòm ngó bất cứ lúc nào, tội nghiệp ghê, chả ai muốn bị nhìn chằm chằm suốt đâu.)

Đúng 12 giờ đêm hàng ngày, tổng số điểm sẽ tự động quay về mức khởi điểm (Bạn sẽ chẳng bao giờ gom đủ 1 triệu điểm đâu, đúng rồi đấy, bạn hết đường về nhà rồi.)

Được Hệ thống chủ cưng chiều là chuyện tốt sao? Chưa chắc đâu. Hơn nữa số người chơi căm ghét Hệ thống chủ nhiều không đếm xuể, khuyên bạn đừng tiết lộ chuyện này cho người chơi khác, kẻo rước họa sát thân. Nếu bạn cứng đầu thì coi như tôi chưa nói gì.]

Hệ thống & Lưu Sơn: “...”

Hệ thống chả hiểu nổi, sao cái phân thân của nó lại cho ra cái thiên phú kiểu này nhỉ? Mấy ký chủ trước đây vào thế giới nhiệm vụ tương tự toàn rút được kỹ năng bình thường, dù có ngoại lệ thì cũng chỉ đến cấp SSS là cùng.

“Cái thiên phú này sao cứ dở dở ương ương thế nhỉ?” Lưu Sơn xoa cằm, tải lại thông tin của mình —

Tên: Trình Vân Phi (Cậu thật sự tên này hả?)

Tuổi: 23

Thiên phú: Sự ưu ái của Hệ thống chủ (Thiên phú Đặc cấp)

Điểm tích lũy: 900.000

Đạo cụ: Không

Danh hiệu: Người chơi mới (Người chơi lần đầu vào game), Con cưng của game (Thế mà cũng có danh hiệu này á), Đại gia điểm số (Điểm tích lũy trên 500.000)

[Nội dung trên chỉ cá nhân mới thấy được]

“Cái thiên phú Đặc cấp này có ghê gớm lắm không?” Lưu Sơn hỏi hệ thống.

“Cấp độ thiên phú ở thế giới nhiệm vụ này gồm SSS, SS+, SS, S+, S, A đến F. Thiên phú Đặc cấp...” Hệ thống im lặng một hồi lâu mới nói tiếp, “Chắc là thiên phú của cậu không nằm trong mấy cấp độ có sẵn, nên nó tạo thêm một cấp mới riêng cho cậu đấy.”

“Ghê gớm thế à.” Lưu Sơn gật gù, “Nếu tên kia không ch.ết sớm, liệu có rút được thiên phú này không?”

“Không, cái này chỉ mình cậu mới rút được thôi.” Hệ thống đành phải thừa nhận, dường như cái phân thân này của nó thật sự cưng chiều Lưu Sơn một cách đặc biệt. Cũng không phải chưa từng có ký chủ khác vào tiểu thế giới này, nhưng chẳng ai vừa mới đến đã được ưu đãi như thế.

Tại sao lại thế nhỉ? Rõ ràng phân thân này mới gặp Lưu Sơn lần đầu mà. Tuy phân thân là một phần của bản thể, nhưng bản thân nó đâu có ký ức của bản thể đâu.

Hệ thống nghĩ nát óc vẫn không hiểu, một tên Raphael đã đành, sao giờ lại lòi ra thêm một tên thứ hai nữa?

Lưu Sơn thì không thực sự nghĩ mình được cái hệ thống game này cưng chiều đâu, tự dưng không làm gì mà được hưởng lợi, chả biết mục đích của cái vị Hệ thống chủ này là gì.

“Cái hệ thống trò chơi này có phát hiện ra sự tồn tại của anh không?” Lưu Sơn hỏi.

Hệ thống: “Không đâu.” Ở cái thế giới kiểu này, đến cả d.a.o động năng lượng nó còn chẳng để lộ ra nữa là.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.