Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 57: Thế Giới Vô Hạn Lưu 2
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:10
Editor: Yang Hy
Lưu Sơn chẳng buồn tán gẫu với hệ thống nữa. Cậu trở mình, nằm nghiêng tiếp tục mày mò cái hệ thống trò chơi. Vì đã có điểm rồi nên khu mua sắm trong game tự động mở ra cho cậu luôn.
Món đồ đầu tiên đập vào mắt là loại dùng để thế mạng. Anh chẳng ngần ngại mua luôn 5 con b.úp bê thế thân, mỗi con giá 100.000 điểm. Mỗi con đỡ được 1 đòn ch.ết người và 5 đòn gây thương tích, mà lại còn tự động đỡ nữa chứ.
Vụ này tiêu tiền đáng đồng tiền bát gạo thật.
Túi đồ trong game có sẵn 5 ô trống, đồ giống nhau thì xếp chung vào một ô. 5 con b.úp bê thế thân này chỉ chiếm đúng một ô, làm Lưu Sơn thấy hài lòng hết sức.
Cậu lại liếc sang phần v.ũ k.h.í. Tuy chưa biết sẽ gặp nguy hiểm gì nhưng v.ũ k.h.í rõ ràng là thứ quan trọng cực kỳ.
Vũ khí chia làm mấy loại lớn như s.ú.n.g, gậy, đao, kiếm, roi, rìu. Lưu Sơn ngẫm nghĩ một lát rồi bấm vào loại s.ú.n.g trước. Món đầu tiên hiện ra là đồ cấp cao nhất, giá tận 700.000 điểm.
Nếu ban nãy không mua nhiều b.úp bê thế thân thế kia thì mua được đấy. Nhưng kể cả có mua được thì Lưu Sơn cũng chẳng định mua cái đắt thế làm gì, nổi bật quá. Cậu định chọn cái nào vừa túi tiền mà lại thuận tay hơn.
Ngay lúc cậu đang cân nhắc nên mua cái nào, giao diện mua sắm bỗng tự động trượt đi. Tiếp đó, Lưu Sơn trố mắt nhìn điểm của mình bị trừ sạch, rồi một khẩu s.ú.n.g đồ chơi lòe loẹt đủ màu rơi vào tay cậu.
Lưu Sơn cạn lời: “...Hệ thống, anh làm đấy à?”
Hệ thống chối ngay: “Không phải.” Là phân thân của nó làm, chả liên quan gì đến nó cả.
Cậu bấm vào xem hướng dẫn của khẩu s.ú.n.g đồ chơi —
[Súng đồ chơi (Cấp E, có thể nâng cấp)
Mỗi ngày dùng được 3 lần, đạn là kim bạc rộng 3 milimet.
Gây 100% sát thương lên quái cấp F, 50% sát thương lên quái cấp E, và 10% sát thương lên quái trên cấp E; có tỷ lệ nhất định gây sát thương chí mạng.
Đây là v.ũ k.h.í đầu tiên Hệ thống chủ chế tạo, lấy cảm hứng từ một nhóc tì loài người 5 tuổi? Vì chưa kiểm soát tốt sức mạnh nên món này chỉ đạt cấp E. May mà Hệ thống chủ biết sai sửa sai, cải tiến nó thành loại v.ũ k.h.í có thể nâng cấp. Lần đầu tiên bao giờ cũng đặc biệt mà. Món đồ này chỉ có đúng một cái. Có điều, mỗi lần nâng cấp thì điểm tốn gấp đôi, nên là không khuyến khích mua đâu nha.]
Lưu Sơn: “...” Cái của nợ này mà tốn tận 400.000 điểm! Vèo một cái đốt sạch sành sanh số điểm còn lại của cậu.
Cậu day day cánh mũi, cố nén cơn bực bội trong lòng xuống, cái này chắc chắn là do tên Hệ thống chủ kia giở trò rồi! Bị phá ngang như thế, cậu cũng chẳng buồn tìm v.ũ k.h.í nữa.
Chuyển sang xem thông tin phó bản:
*Chung cư Mèo*
Chung cư Mèo, nghe tên là biết, là chung cư lấy mèo làm điểm thu hút. Mèo là linh vật của chung cư này, khách thuê vào ở sẽ may mắn được lũ mèo để mắt tới, dắt mèo vào nhà, bọn nó sẽ rất vui lòng trở thành thần hộ mệnh của bạn. Có điều, không phải ai cũng may mắn đâu nhé, nếu làm lũ mèo ghét thì có thể xảy ra chuyện khó lường đấy.
Gần đây, chung cư Mèo xảy ra một chuyện lớn khiến cả mèo lẫn khách thuê đều hoang mang lo sợ! Trong số khách thuê xuất hiện một tên gi.ết người! Đã có khách thuê bị hại rồi.
Điều kiện qua màn: Sống sót 5 ngày trong Chung cư Mèo
Số người chơi: 6
*Thông tin nhân vật*
Bạn là khách thuê phòng 305, 23 tuổi, thất nghiệp rảnh rỗi.
Ngay lúc Lưu Sơn đang nghiên cứu hệ thống trò chơi, phòng livestream của cậu lục tục có khá nhiều người vào.
*Phòng livestream*
Số người đang xem: 100+
— Người mới này sao cứ ru rú trong phòng mãi thế?
— Anh chàng này đẹp trai phết đấy chứ.
— Nhưng phó bản này có người còn đẹp hơn, cũng là người mới. ID đây, mau qua hóng đi.
— Người mới này có gì đặc biệt không? Tôi thấy phòng live của cậu ta trên khu đề xuất. Lại còn là đề xuất ghim đầu trang nữa.
— Thông tin cá nhân của cậu ta trông bình thường mà, cơ bản chỉ ở mức đạt thôi. Nhìn kiểu gì cũng không thấy có điểm nào nổi bật.
Lưu Sơn liếc sơ qua phòng livestream, giờ hiện số người xem là hơn 100, người vào liên tục, rồi buông vài câu càm ràm xong lại thoát ra.
Cậu giật giật khóe miệng: “Cái vụ đề xuất ghim đầu trang này không phải cũng là do tên Hệ thống chủ kia giở trò đấy chứ?”
“Đúng thế. Nó... rõ ràng là rất để ý đến cậu.”
Vừa giúp mua v.ũ k.h.í, vừa đi cửa sau đưa phòng livestream của Lưu Sơn lên ghim đầu trang. Rành rành là đang muốn khoe sự tồn tại của mình với Lưu Sơn đây mà.
Lưu Sơn ôm trán: “...” Cảm ơn, nhưng cậu không cần cái kiểu quan tâm này đâu.
Cùng lúc đó, một người chơi khác tên là Trương Hoài Quân đang ngơ ngác nhìn quanh. Đây đâu phải nhà anh ta! Anh ta nhớ rõ ràng mình đang đi đường ngon lành, hình như... hình như gặp một chiếc xe mất lái lao thẳng vào người! Thế là ch.ết rồi hả? Hay là đang nằm mơ?
Lúc này, một giọng nói vang lên trong đầu anh ta, bảo anh ta phải sống sót năm ngày ở cái nơi gọi là Chung cư Mèo.
Chung cư Mèo? Đây chính là Chung cư Mèo sao? Lại còn có cả kẻ gi.ết người nữa chứ! Rốt cuộc đây là cái chỗ quái quỷ nào vậy?!
Trương Hoài Quân cố gắng bình tĩnh lại, nhưng chân tay cứ run lẩy bẩy đã tố cáo nỗi sợ hãi của anh ta. Anh ta đứng trên mặt đất, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt vì bủn rủn chân tay. Anh ta run rẩy hé một khe cửa nhỏ, định bụng nhìn qua khe hở xem tình hình bên ngoài thế nào.
“Meo~”
Tiếng mèo kêu vang lên làm anh ta giật b.ắ.n mình, ngã phịch m.ô.n.g xuống đất. Một con mèo đen lách qua khe cửa chui vào, cái đuôi dựng đứng lắc lư qua lại hai cái, rồi đi những bước chân mèo uyển chuyển đến trước mặt người đàn ông.
Trương Hoài Quân thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm: “Hóa ra là một con mèo.”
Phải rồi, anh ta nhớ thông tin phó bản có nhắc đến chuyện mèo có thể bảo vệ cho khách thuê.
Anh ta lấy lại phản ứng, lồm cồm bò dậy, đưa tay bế con mèo đen dưới đất lên. Anh ta ngắm nghía kỹ con mèo trong lòng, nhìn kiểu gì cũng thấy chẳng khác gì mèo bình thường hay gặp.
Nhất là đôi mắt mèo tròn xoe kia, đáng yêu hết biết. Trong lòng thấy thích, anh ta giơ con mèo lên, áp mặt vào cọ cọ.
Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp chung cư. Con mèo đen vui vẻ lách qua khe cửa đi ra, chuẩn bị đi tìm người tiếp theo.
Sau lưng nó là một cái xác không đầu nằm trong vũng m.á.u.
Hệ thống: “Nghe thấy chưa?”
Lưu Sơn đương nhiên nghe thấy tiếng hét đó: “Có điếc đâu.”
Với lại ban nãy còn nhảy ra một thông báo, báo là có một người chơi đã ch.ết.
Cậu liếc nhìn đồng hồ báo thức cạnh giường, bây giờ là đúng 3 giờ chiều. Cậu đứng dậy mở tủ lạnh ra, bên trong trống trơn chẳng có gì.
“Tôi có cần ăn cơm không?” Cậu hỏi, giọng không chắc chắn lắm. Giờ cậu cũng chẳng thấy đói hay khát gì cả. Ký ức của nguyên chủ cũng chẳng giúp ích được gì.
“Cần chứ.”
“Thành linh hồn rồi mà sao vẫn phải ăn cơm thế nhỉ.” Lưu Sơn thở dài. Xem ra là để người chơi không ru rú mãi trong phòng đây mà.
Tiếc là trong cửa hàng trò chơi không bán đồ ăn thức uống. Cậu quyết định ra ngoài kiếm cái gì bỏ bụng.
