Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 58: Thế Giới Vô Hạn Lưu 3

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:10

Editor: Yang Hy

Trước khi ra ngoài, Lưu Sơn không quên lục lọi trong phòng một lượt. Chìa khóa phòng nằm ngay trên bàn, anh thuận tay nhét luôn vào túi. Cậu lại lục tung tủ hòm lên tìm cả buổi, thế mà chẳng kiếm được đồng nào.

“Tiền nong không có thế này thì định bắt tôi hít khí trời mà sống chắc?” Lưu Sơn cạn lời than thở.

Hệ thống dường như nhìn ngứa mắt quá, bèn nhắc: “Chi tiêu của người chơi trong phó bản đều thanh toán bằng điểm tích lũy hết.”

Lưu Sơn nghe xong, tâm trạng thoải mái hơn hẳn: “Thế chẳng phải tôi thành đại gia thật rồi sao?”

Nhưng vừa nghĩ đến số dư của mình, nụ cười của cậu tắt ngấm: “Xem ra hôm nay đành nhịn đói rồi.”

Cậu thở dài, quyết định không lăn tăn nữa, cứ ra ngoài xem tình hình thế nào đã.

Lưu Sơn mở cửa phòng, hành lang im phăng phắc, chỉ nghe thấy tiếng thở của chính mình.

Cậu khóa kỹ cửa, nhìn quanh một lượt, thấy cả tầng này chỉ có bốn phòng, tính cả phòng của cậu.

Hành lang khá hẹp, chỉ vừa đủ hai người đi song song. Cậu đi dọc theo hành lang, cuối đường là một cái thang máy trông còn khá mới. Trên tường hai bên thang máy có treo tranh trang trí hình mèo, cứ như thần giữ cửa canh thang máy vậy.

Bức bên trái là một con mèo mướp vàng đang ngồi lười biếng, bên phải là một con mèo trắng đang nằm, ánh mắt chúng dường như đang âm thầm dõi theo từng người đi qua.

Lưu Sơn bước vào thang máy, bấm nút tầng một. Thang máy từ từ đi xuống, cậu bước ra ngoài, đến sảnh của chung cư.

Giữa sảnh có một quầy lễ tân nhưng lúc này chẳng có ai. Trên tường sau quầy có treo một tấm bảng trắng, trên đó viết một dòng chữ: “Quản lý chung cư đang ở tiệm tạp hóa bên ngoài.”

Lưu Sơn hơi nhíu mày, thấy hơi khó hiểu. Cậu lại đi dạo một vòng quanh sảnh, sau khi chắc chắn không còn manh mối nào khác thì quyết định ra tiệm tạp hóa xem sao.

Khi đẩy cửa sảnh ra, cậu để ý thấy trên cửa có dán một tờ giấy. Tay cậu khựng lại, nhìn kỹ thì thấy trên đó viết mấy quy tắc của Chung cư Mèo:

Quy tắc 1: Mèo trong chung cư đều đeo thẻ bài trên cổ, mèo đã có chủ thì trên thẻ bài sẽ ghi số phòng. Nếu thấy mèo không đeo thẻ bài, xin đừng để ý tới, đừng cho nó vào phòng. Nếu nó đã vào phòng rồi thì hãy đuổi ra ngay.

Quy tắc 2: Tường ở mỗi tầng đều có tranh vẽ mèo, nhưng không có tranh mèo đen. Nếu nhìn thấy tranh mèo đen, hãy tìm quản lý chung cư ngay lập tức, ông ấy sẽ xử lý.

Quy tắc 3: Từ 8:00 đến 20:00, quản lý chung cư ở tiệm tạp hóa. Nếu thấy quản lý ở tầng một vào giờ này, hãy lờ đi, đừng bắt chuyện, đừng trả lời câu hỏi của ông ta.

Quy tắc 4: Sau 22:00 giờ xin đừng ra ngoài, khách thuê cũng đừng sang phòng nhau chơi.

Quy tắc 5: Quản lý sẽ không đến phòng khách thuê sau 22:00. Nếu có ai gõ cửa xưng là quản lý thì đừng mở.

“Ở cái chung cư thôi mà lắm yêu sách thế.” Cậu lầm bầm một câu rồi đẩy cửa lớn chung cư bước ra ngoài.

Bên ngoài trời nắng chang chang, hơi nóng phả vào mặt, làm trán cậu toát mồ hôi ngay lập tức.

Bên trái có trồng mấy cái cây, cành lá xum xuê, bóng râm hắt xuống cũng đỡ được chút nắng gắt.

Tiếng chim và tiếng ve kêu trên cây râm ran lẫn vào nhau, lọt vào tai nghe mà phát bực.

Lưu Sơn chẳng ngại nắng, nhưng giờ này phơi nắng nhiều dễ bị say nắng, nên cậu cứ men theo bóng cây mà đi.

Mới đi được tầm trăm mét, cậu đã thấy phía trước có một tiệm tạp hóa, trước cửa có mấy người đang tụ tập.

Đoán chừng mấy người đó là người chơi, cậu liền sải bước đi nhanh tới.

Mấy người đó đang tụm lại nói chuyện trước cửa, có người nhìn thấy cậu thì lấy cùi chỏ huých người bên cạnh, thế là cả đám cùng quay lại nhìn.

“Chào mọi người.” Lưu Sơn bước vài bước đến trước mặt họ, chào hỏi, “Tôi sống ở cái Chung cư Mèo đằng trước.”

“Cậu cũng là người chơi à?” Trong nhóm bốn người, một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi trắng lên tiếng trước.

Lưu Sơn gật đầu, rồi liếc qua ba người còn lại, đều là đàn ông. Một tên trông như côn đồ, dáng vẻ cợt nhả; một người thì cứ co rúm lại, mặt mày lấm lét; còn một người nữa thì như đang ngẩn ngơ.

Cậu nhìn kỹ thêm vài lần cậu thanh niên đang ngẩn ngơ kia, chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì cậu ta đẹp quá mức cho phép: môi đỏ răng trắng, da dẻ trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo như tượng tạc, đẹp đến nỗi cảm giác như không cùng một thế giới với mấy người còn lại vậy.

Khí chất lạnh lùng, đứng ở đó mà cứ như sắp đi đóng phim thần tượng đến nơi. Chắc đây chính là người đẹp mà kênh chat nhắc đến rồi.

Hệ thống bất ngờ lên tiếng: “Đẹp đến thế cơ à? Cậu nhìn người ta tận 30 giây rồi đấy.”

Lưu Sơn mặc kệ nó.

Trong lúc cậu quan sát người khác thì họ cũng đang quan sát cậu, dáng người cao ráo vạm vỡ, làn da bánh mật dưới ánh nắng ánh lên vẻ khỏe khoắn, cứ như màu sắc đẹp nhất mà thiên nhiên ban tặng. Ngũ quan của cậu sâu và sắc nét, dưới hàng lông mày rậm là đôi mắt sáng ngời đầy thần thái.

“Qua được mấy phó bản rồi?” Người đàn ông trung niên hỏi, giọng điệu có vẻ hơi khinh khỉnh.

“Đây là cái đầu tiên.” Lưu Sơn cười nhẹ, trả lời.

Lúc không cười trông cậu có vẻ hơi lạnh lùng, nhưng vừa cười lên là cái vẻ lạnh lùng đó bay biến sạch. Nụ cười ấy tươi rói và khỏe khoắn, cứ như xua tan được hết mây mù u ám, khiến người ta tự nhiên trút bỏ được sự đề phòng.

“Tôi mở mắt ra là thấy mình ở cái chỗ này rồi, cũng chả hiểu chuyện gì đang xảy ra.” Lưu Sơn nói tiếp.

Lúc cậu đang nói, cái cậu thanh niên đang ngẩn ngơ kia cũng bừng tỉnh lại, quay sang nhìn cậu. Ánh mắt cậu ta có chút tò mò, cứ như đang suy nghĩ điều gì đó, mà cũng giống như chỉ liếc qua cho có lệ.

“Bọn này cũng y chang,” Tên côn đồ vò vò mái tóc vàng khè trên đầu, giọng bực dọc, “Bảo là phải sống sót năm ngày, cứ tưởng trốn trong phòng là xong chuyện, ai dè còn phải ăn uống nữa. Mà trong túi thì chẳng có một xu.”

Cậu ta than vãn: “Kênh chat bảo là có thể trả bằng điểm, tôi vừa ngó qua thử, ôi trời đất ơi, một chai nước với cái bánh mì mà tốn tận 10 điểm. Điểm khởi đầu có tổng cộng 60 thôi. Thế này thì sống sao nổi!”

Lưu Sơn nhướng mày, tên này đúng là ruột để ngoài da, cái mồm cứ bô bô nói toạc hết ra. Với lại gã đàn ông trung niên kia hỏi câu đó, nhìn kiểu gì cũng không giống người mới qua được một phó bản.

Nhưng cậu vẫn hùa theo lời tên tóc vàng, giả vờ rầu rĩ: “Đắt thế cơ à, thế thì một ngày chỉ được ăn một bữa thôi sao?”

Gã nhát gan thở dài thườn thượt: “Còn phải để dành điểm mua đồ phòng thân nữa chứ, cái chung cư này có kẻ gi.ết người ẩn nấp mà.” Gã rùng mình một cái, mặt mày lại trắng bệch thêm mấy phần, cứ như đã nhìn thấy tương lai thê t.h.ả.m của mình rồi vậy.

Tên đàn ông trung niên đảo mắt một vòng, vỗ tay cái bộp để thu hút sự chú ý của mấy người kia rồi mới nói: “Tôi có nhận nuôi một con mèo trong chung cư, kích hoạt được nhiệm vụ phụ, làm xong nhiệm vụ là được 100 điểm đấy. Có ai đi cùng tôi không, tôi chia cho một nửa điểm.”

Gã nhát gan căng thẳng hỏi: “Nội... nội dung nhiệm vụ là gì thế?”

“Đơn giản lắm, chỉ cần xin quản lý ít thức ăn cho mèo là được.” Tên trung niên trả lời nhẹ tênh, cứ như nhiệm vụ dễ như ăn kẹo.

Lấy tí thức ăn cho mèo mà được tận 100 điểm á? Chẳng lẽ vì toàn là người mới nên nhiệm vụ dễ thế sao?

Lưu Sơn thầm nghĩ mà không chắc chắn lắm, trong lòng cứ thấy không đơn giản như vậy. Nếu mà dễ thế thật thì tên này cần gì tìm đồng đội? Chắc chắn là muốn tìm kẻ ch.ết thay rồi.

Tên tóc vàng đã nhận lời ngay, tên trung niên chỉ cần một đồng đội, thế là hai người đi ngay ra tiệm tạp hóa.

Lưu Sơn cũng muốn xem thử có dễ ăn thế thật không, nên đi theo sau. Gã nhát gan với cậu thanh niên đẹp trai kia cũng bám theo.

“Ông chủ ơi!” Trong tiệm tạp hóa không có ai, tên tóc vàng hét to vào trong.

Một lát sau, một người đàn ông bước ra.

Mặt người đàn ông quấn đầy băng gạc, chỉ lộ ra đôi mắt màu hổ phách ánh lên tia nhìn sắc bén. Mái tóc ngắn màu trắng bạc lòi ra khỏi mấy kẽ hở của băng gạc, cứ như vừa ngủ dậy, chĩa lung tung, nhìn có vẻ hoang dã và bất cần đời.

Anh ta cao lớn, chắc phải mét chín mấy, mặc cái áo thun tay ngắn màu xám rộng thùng thình với quần dài đen, ăn mặc thoải mái tùy tiện. Cánh tay và bàn tay lộ ra ngoài cũng quấn băng, cơ bắp trên tay săn chắc đẹp mắt.

*Phòng livestream*

Số người đang xem: 300+

— Quản lý không phải là một ông già sao? Sao biến hình thành người sống sờ sờ thế này??

— Tự nhiên bất ngờ ghê. Có phải phó bản lén lút nâng cấp sau lưng bọn mình không?

— Băng quấn kín mít thế kia, nhìn là biết không bình thường rồi. Đừng bảo là NPC của phó bản nào đi lạc sang đây nhé?

Lưu Sơn ngờ ngợ hỏi cậu thanh niên đẹp trai bên cạnh: “Đây là quản lý á?” Rõ ràng mặt mũi viết dòng chữ “không phải người bình thường” to đùng kìa!

Cậu thanh niên khẽ gật đầu, rồi nói: “Tôi tên Nhan Nặc, ở phòng 305.”

Lưu Sơn há miệng, suýt nữa thì thốt ra tên thật, may mà nhớ ra kịp, cậu đáp: “Trình Vân Phi, phòng 307. Hóa ra chúng ta ở cùng tầng này.”

Bỗng nhiên cậu cảm thấy có ánh nhìn nóng rực chiếu vào người mình, thắc mắc nhìn sang thì thấy tên quản lý đang nhìn mình chằm chằm.

Ánh mắt hai người chạm nhau, tên quản lý nheo mắt lại, trông như đang cười.

Mọi người quét mắt qua lại giữa hai người vài lần, Nhan Nặc quay sang Lưu Sơn hỏi: “Trước đây cậu từng đến chỗ này rồi à?” Giọng điệu có chút dò xét.

Lưu Sơn cũng mù tịt: “Không có, lần đầu tiên gặp mà.”

Cậu lờ mờ đoán ra một chuyện, nhưng lại thấy vô lý quá mức.

May mà tên quản lý dời mắt đi rất nhanh, anh ta bước đến quầy thu ngân, uể oải hỏi: “Cần gì?” Giọng nói trầm ấm, nghe êm như rượu ủ lâu năm, khiến người ta dễ say. Tiếc là mấy người ở đây chỉ lo cảnh giác, chẳng ai có tâm trạng đâu mà thưởng thức.

“Tôi đến lấy thức ăn cho mèo.” Tên đàn ông trung niên lên tiếng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.