Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 59: Thế Giới Vô Hạn Lưu 4

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:10

Editor: Yang Hy

Quản lý lấy một gói đồ từ dưới quầy, ném đại lên mặt bàn, giọng bình thản nói: “Mang gói này đến phòng 407.”

Tên côn đồ lập tức gắt lên: “Mày có ý gì?”

Cậu ta vốn định hỏi cho ra lẽ, nhưng khi ánh mắt nhẹ tênh của quản lý quét qua, cậu ta lập tức im bặt, không dám ho he thêm nửa lời, cứ như bị thú dữ nhìn chằm chằm vậy.

“Bọn tôi đi ngay đây.” Người đàn ông trung niên nhanh tay chộp lấy gói đồ, nói nhỏ với tên côn đồ: “Nãy nhiệm vụ vừa làm mới rồi, phải đi đưa đồ trước đã.”

Hai người vội vàng quay lưng đi làm nhiệm vụ.

Lưu Sơn hỏi Nhan Nặc: “Cậu có muốn đi xem không?”

Nhan Nặc lắc đầu: “Tôi không nuôi mèo.”

Nói xong, cậu ta bước vào tiệm tạp hóa, bắt đầu đi dạo ngó nghiêng tùy ý.

Lưu Sơn cũng đi theo vào một vòng, thấy hàng hóa bên trong y hệt ngoài đời, chỉ là giá cả của tất cả món đồ đều tự động chuyển thành điểm tích lũy.

Giờ trên người cậu chẳng có điểm nào, đằng nào qua 12 giờ đêm cũng tự động làm mới lại, nhịn đói một ngày chắc cũng chịu được.

Còn nước thì trong phòng có nước máy mà, đun sôi lên là uống được thôi.

Lưu Sơn lùi lại vài bước, giãn khoảng cách giữa hai người ra, nhìn quản lý từ trên xuống dưới một lượt rồi hỏi với vẻ khó tin: “Anh có thân xác thật à?”

Quản lý nhướng mày, hừ nhẹ một tiếng trong mũi, coi như trả lời.

Lưu Sơn đi dạo một vòng xong, thấy Nhan Nặc đã cầm một cái bánh mì và một chai nước đến quầy thu ngân tính tiền. Gã nhát gan cũng mua đồ xong, vội vã chào rồi về trước, nhìn cái dáng vẻ gấp gáp đó, chắc là muốn mau ch.óng về phòng trốn cho kỹ.

Thấy Lưu Sơn tay không đi ra từ khu để hàng, Nhan Nặc khựng lại một chút: “Cậu không mua đồ ăn à?”

Lưu Sơn đang định trả lời thì quản lý đã đi tới, nhét một cái túi vào tay cậu: “Của cậu đấy.”

Cậu ngơ ngác mở túi ra xem, bên trong có đồ ăn vặt, nước uống với cả bánh ngọt nhỏ. Cậu nhìn đối phương, đứng gần mới phát hiện người ta cao hơn mình một khúc, cảm giác áp lực ập tới.

“Khỏi trả tiền.” Quản lý cúi người thì thầm vào tai Lưu Sơn, giọng trầm ấm dịu dàng, mang theo chút hơi hướng mờ ám, “Coi như quà đền bù vì tôi tiêu hết điểm của cậu.”

Anh ta thẳng người dậy, cười híp mắt nhìn Lưu Sơn đang trố mắt ngạc nhiên.

Người tiêu hết sạch điểm của cậu thì chỉ có mỗi hệ thống trò chơi thôi!

*Phòng livestream*

— Mấy người đang nói gì thế? Ý là sao, quen nhau thật à?

— Quản lý chấm streamer rồi hả? Sao tôi chưa bao giờ gặp NPC nào vừa gặp đã tặng đồ thế này?

— Hít hà, tôi vào nhầm chỗ rồi à? Streamer ơi, đừng tin đàn ông lạ mặt! Anh ta chắc chắn không có ý tốt đâu!

Lúc Lưu Sơn và Nhan Nặc đi ra khỏi tiệm tạp hóa, cả người vẫn còn đang ngơ ngác.

Sau lưng vang lên tiếng của quản lý: “Nếu ăn không đủ thì cứ đến tìm tôi bất cứ lúc nào nhé~”

Nhan Nặc nhìn cậu, muốn nói lại thôi. Lưu Sơn biết cậu ta muốn hỏi gì, nuốt nước bọt cái “ực”, nói: “Chắc tôi bị... chấm thật rồi.”

Nói xong câu này, chính cậu cũng thấy hơi ảo tưởng, nhưng sự thật hình như đúng là thế. Nếu không thì sao hệ thống trò chơi lại cất công chạy vào một cái phó bản làm quản lý làm gì?

Rảnh rỗi sinh nông nổi à?

Lưu Sơn hơi lo, dù sao cậu cũng biết tỏng mình rất dễ thu hút mấy kẻ không bình thường, quản lý giờ nhìn thì có vẻ ổn, nhưng ai biết anh ta có bất thình lình giở chứng, chơi khăm cậu một vố nặng hay không.

Hay là cậu cứ tranh thủ ch.ết quách đi cho rồi?

Nghĩ vậy, cậu gọi hệ thống ra hỏi: “Phạt thất bại nhiệm vụ là gì thế?”

Lần này hệ thống không giấu giếm: “Thường là bị ném vào mấy thế giới độ khó cao bắt ép chạy theo cốt truyện, cậu không muốn thử đâu.”

Lưu Sơn: “Thế thì tôi ráng sống cầm cự vậy.” Có khi là cậu nghĩ nhiều, biết đâu hệ thống trò chơi rảnh rỗi thật, muốn tìm trò vui thôi.

Với lại, nghĩ tích cực chút thì hôm nay không phải nhịn đói rồi.

Hệ thống: “Cậu... cũng lạc quan gớm.”

Trên đường về, Lưu Sơn và Nhan Nặc bàn về mấy quy tắc dán ở sảnh, cả hai đều quyết định ngày đầu cứ làm theo quy tắc đã, xem tình hình thế nào rồi tính.

Hai người đi thang máy lên tầng 3, suốt dọc đường chẳng xảy ra chuyện gì. Lên đến nơi, Lưu Sơn mới thấy phòng 305 nằm ngay sát vách phòng 307, sự trùng hợp này làm cậu thấy có duyên ghê.

Lưu Sơn: “Không ngờ chúng ta ở gần nhau thế.”

Cậu ngẫm nghĩ một chút, lôi ra một con b.úp bê thế thân, đưa cho Nhan Nặc rồi bảo: “Cái này cho cậu, nó giúp đỡ được 1 đòn ch.ết người và 5 đòn gây thương tích đấy.”

Nhan Nặc hơi ngạc nhiên. Thật ra đây mới là phó bản thứ hai của cậu ta, lúc ở phó bản đầu tiên, cửa hàng trò chơi còn chưa mở quyền truy cập nữa, mãi đến khi qua màn, tích được hơn 1000 điểm thì mới mở được cửa hàng. Con b.úp bê thế thân này cậu ta từng thấy trong đó rồi, giá tận 100.000 điểm lận.

Nhìn thế này thì người đàn ông trước mặt chắc chắn không phải mới chơi lần đầu. Nhưng mà người chơi nhiều điểm thế sao lại ở cái phó bản cấp F này nhỉ? Đã thế mới quen chưa được bao lâu đã sẵn lòng cho cậu ta món đồ quý giá thế này.

Nhan Nặc thắc mắc: “Tôi nhớ con b.úp bê thế thân này giá 100.000 điểm, món đồ đắt tiền thế mà tặng tôi thì có ổn không đấy?”

Lưu Sơn chẳng bận tâm lắm: “Coi như quà gặp mặt đi.” Giờ cậu có thiếu gì ngoài điểm đâu. “Cứ coi như là đầu tư trước, biết đâu sau này cậu lại giúp được tôi thì sao.”

Cậu nghĩ thầm, Nhan Nặc đẹp trai thế này, khí chất lại ngời ngời, chắc chắn không phải kiểu nhân vật phụ mờ nhạt dễ "ngỏm" sớm đâu.

Nhan Nặc ngẩn ra một chút, rồi bật cười: “Vậy cảm ơn cậu nhé. Món nợ ân tình này tôi ghi nhớ.” Cậu ta không từ chối nữa, cất con b.úp bê thế thân đi, trong lòng càng thêm có thiện cảm với Lưu Sơn. Ở cái thế giới trò chơi đầy rẫy mưu mô và nguy hiểm này, chút lòng tốt ấy đúng là vô cùng đáng quý.

Cậu ta đề nghị: “Chúng ta kết bạn đi?”

Lưu Sơn đương nhiên là đồng ý rồi, hai người trao đổi ID, kết bạn thành công xong thì ai về phòng nấy.

“Cậu thích cậu ta đến thế cơ à? Mới quen chưa được một tiếng mà nào là tặng quà, nào là kết bạn rồi đấy.”

Lưu Sơn tự dưng thấy giọng điệu của hệ thống sặc mùi ghen tuông chua loét, cậu giật mình vì suy nghĩ của chính mình, thầm mắng bản thân đúng là càng ngày càng ảo tưởng sức mạnh.

Cậu cãi lại: “Ai mà chẳng thích người vừa đẹp lại vừa tốt tính chứ? Với lại, thêm bạn bớt thù mà.”

Hơn nữa, cậu đâu có ý đồ gì đen tối với Nhan Nặc đâu.

“Cậu không sợ giúp nhầm kẻ ăn cháo đá bát à?” Hệ thống rõ ràng thấy hành động của Lưu Sơn hơi hấp tấp, thiếu suy nghĩ, “Nhỡ sau này cậu ta đ.â.m sau lưng cậu thì sao?”

Lưu Sơn cứng họng trong giây lát, đúng thật là cậu chưa nghĩ xa đến thế, nhưng ngẫm kỹ lại thì cũng chẳng có gì đáng lo, “Sợ gì chứ, cho dù cậu ta có chơi xấu tôi, thì đồ nghề có nhiều bằng tôi được không?”

Hệ thống ngẫm nghĩ kỹ, thấy Lưu Sơn đúng là có vốn để vung tay quá trán thật. Mỗi ngày đều có 900.000 điểm chảy vào túi, chỉ cần lấy đủ loại đồ nghề ra đè thôi cũng đủ khiến kẻ thù không ngóc đầu lên nổi rồi.

Hơn nữa, nhìn cái kiểu Hệ thống chủ (phân thân của nó) quan tâm đến Lưu Sơn như thế, biết đâu lúc dầu sôi lửa bỏng còn lén giúp một tay nữa ấy chứ.

Tuy nhiên, nó nghĩ nát óc vẫn không hiểu, tại sao phân thân lại để tâm đến một người mới gặp lần đầu như vậy, thậm chí còn chẳng tiếc công tạo ra cả thân xác thật để tiếp cận Lưu Sơn. Hành động khác thường này khiến nó thấy hoang mang vô cùng.

Hệ thống nghĩ mãi chẳng ra, cuối cùng quyết định không thèm bận tâm nữa, cứ lẳng lặng quan sát tiếp, đợi xem diễn biến sau này thế nào rồi tìm câu trả lời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.