Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 60: Thế Giới Vô Hạn Lưu 5
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:11
Editor: Yang Hy
Khóa trái cửa xong, Lưu Sơn tranh thủ liếc qua phòng livestream, số người xem trực tuyến tự dưng tăng vọt lên hơn 1000 người.
— Streamer là người mới thật đấy à? Búp bê thế thân giá 100 nghìn mà cũng có?
— Streamer ơi, nhìn em đi nhìn em đi! Em cũng muốn b.úp bê thế thân!
— Cút cút cút, đồ không biết xấu hổ. Streamer ơi, em khác bọn họ, đạo cụ nào em cũng nhận hết.
— Hóa ra streamer lên được khu đề xuất là nhờ độ chịu chơi.
Phòng livestream ồn ào náo nhiệt, ai cũng nhao nhao xin Lưu Sơn làm phước tặng đạo cụ cho họ.
Lưu Sơn: “...” Mơ đẹp gớm. Cậu có phải là kho từ thiện sống đâu.
Cậu tiện tay tắt phòng livestream, dốc ngược cái túi đổ hết đồ quản lý cho lên bàn. Nước uống quản lý đưa vẫn còn lạnh ngắt, cậu bật nắp ngay, ngửa cổ uống một hơi. Thời tiết nóng nực làm người ta phát bực, trong phòng chẳng có lấy cái điều hòa hay quạt máy nào, cậu đành phải mở cửa sổ để gió lùa vào.
Nước lạnh uống vào sướng thật, xua tan ngay cái nóng trong người.
Lưu Sơn đứng trước cửa sổ hóng gió, gió tuy không mát lắm nhưng có còn hơn không.
Từ cửa sổ nhìn xuống, cậu còn thấy được tiệm tạp hóa.
Lúc này, có hai người đang đi về phía tiệm, nhìn kỹ thì chính là tên đàn ông trung niên và tên côn đồ. Một lúc sau, hai người từ tiệm tạp hóa đi ra thì lại cãi nhau ỏm tỏi, tên côn đồ lao vào đ.á.n.h tên trung niên một trận, rồi cướp sạch đồ trên tay tên kia.
Sao tự dưng lại đ.á.n.h nhau thế nhỉ?
Lưu Sơn đoán, rất có thể là tên đàn ông trung niên đã nuốt lời, không chia chác phần thưởng cho người chơi kia như đã hứa.
Đứng một lúc lại thấy mỏi chân. Lưu Sơn bê cái ghế ra trước cửa sổ ngồi, tiếp tục quan sát tình hình xung quanh.
Ngoài mấy người chơi bọn họ ra, trong chung cư còn có những khách thuê khác cũng ra tiệm tạp hóa mua đồ. Lưu Sơn còn chạm mắt với một người đàn ông gầy gò đeo kính gọng đen, người này trông có vẻ rụt rè. Khi ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, đối phương vội vàng cúi gằm mặt xuống, xách túi đi như chạy vào trong chung cư, cứ như sợ bị ai để ý tới.
Chẳng bao lâu sau, Lưu Sơn lại thấy người chơi trông có vẻ nhát gan kia. Lúc này, gã nhát gan không còn co ro cúm rúm như hồi đầu mới gặp nữa, mà bước đi phăm phăm, ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c đi trên đường.
Đối phương vào tiệm tạp hóa chưa được bao lâu đã đi ra ngay, rõ ràng trong tay có cầm thứ gì đó.
Lưu Sơn tò mò về sự thay đổi một trời một vực trước và sau lưng người khác của gã này, cậu nheo mắt lại nhưng khó mà nhìn rõ món đồ trên tay gã. Cậu tiếc nuối: “Giá mà mình có mắt thần thì tốt biết mấy.”
Cậu cũng không quên nhắn tin riêng kể lại những gì mình phát hiện cho Nhan Nặc.
Thời gian trôi qua, trời dần tối lại, trước cửa tiệm tạp hóa bật lên một ngọn đèn vàng rực, trông cực kỳ nổi bật giữa khung cảnh nhá nhem tối.
Người Lưu Sơn đổ mồ hôi nhễ nhại, quần áo dính bết vào n.g.ự.c và lưng làm cậu thấy khó chịu. Trong phòng lại chẳng có quần áo để thay, làm cậu cạn lời thật sự. Cái phó bản này đã cho thông tin nhân vật rồi, sao thiết lập lại vô lý thế này, đến bộ quần áo cũng không chuẩn bị cho.
Chẳng lẽ vì cậu là kẻ thất nghiệp nên nghèo kiết xác à?
May mà trong nhà vệ sinh có khăn tắm, tuy không biết có sạch hay không nhưng hết cách rồi. Cậu đắn đo mãi, cuối cùng quyết định đi tắm cái đã cho đỡ dính dấp.
Cậu còn cẩn thận hỏi hệ thống xem lúc tắm có bị livestream không, sau khi biết mấy cảnh riêng tư như tắm rửa sẽ được che mờ thì mới thở phào nhẹ nhõm, bước vào phòng tắm.
Chẳng bao lâu sau, một cái bóng đen bám vào tường từ tầng bốn leo xuống cửa sổ đang mở toang ở tầng dưới. Đến bậu cửa sổ, bóng đen lập tức hóa thành một con mèo đen. Con mèo l.i.ế.m l.i.ế.m chân trước, đôi mắt xanh băng quét qua căn phòng vắng tanh như đang tìm kiếm gì đó. Nó nhảy phắt xuống, đáp đất nhẹ nhàng không gây ra tiếng động nào.
Phía sau cánh cửa cách đó không xa vang lên tiếng nước chảy rào rào. Đó là phòng tắm.
Con mèo đen thong thả bước tới, ngồi xổm xuống đất, trông như một con thú cưng ngoan ngoãn đang đợi chủ.
Cạch.
Cửa phòng tắm mở ra, con mèo đen nghiêng đầu, ánh mắt ngây thơ vô số tội, chạm mắt với Lưu Sơn đang quấn mỗi cái khăn tắm ở nửa thân dưới.
“Meo~” Nó kêu một tiếng ngọt xớt với người đang ngạc nhiên trước mặt. Loài người thích nhất là cái giọng nũng nịu kiểu này của nó mà. Lần này, tên này chắc chắn sẽ bị nó mê hoặc cho xem! Con mèo đen tự tin nghĩ thầm.
Lưu Sơn liếc nhìn con mèo đen, để ý thấy cổ nó không đeo thẻ bài.
Hèn gì nguyên chủ lại "ngỏm".
Cậu có b.úp bê thế thân nên cũng chẳng sợ con mèo đen làm hại mình.
Tay cậu cầm hai nùi quần áo vừa giặt, bước qua con mèo đen, đi ra ban công phơi đồ trước.
Trời nóng thế này, phơi một đêm chắc chắn là khô cong.
Con mèo đen thấy Lưu Sơn không đuổi mình đi thì đắc ý lắm, đủng đỉnh đi theo gót chân cậu, định lấy cái đầu lông lá cọ vào bắp chân người đàn ông thì lại bị Lưu Sơn né được lần nữa, làm nó ngã chúi đầu xuống đất.
Con mèo đen: “?”
Nhưng mà nó còn chưa kịp giở ngón nghề gì thì cả người đã bị nhấc bổng lên không trung, rồi bị Lưu Sơn ném toẹt ra ngoài cửa.
Ném mèo xong, Lưu Sơn đóng cửa sổ lại, miệng lầm bầm: “Đêm hôm khuya khoắt cứ đóng cửa sổ vào cho chắc, kẻo lại có mấy thứ kỳ quái chui vào.”
— Hít hà, dáng người streamer đẹp quá, đây là nội dung miễn phí mà tôi được xem đấy à? Cơ n.g.ự.c này, cơ bụng này, cho tôi l.i.ế.m một cái!
— Anh trai hay hít hà ơi, hôm nay sao không thấy anh sang chỗ cậu người đẹp bên cạnh hít hà thế.
— Hít, tôi phát hiện tôi mê kiểu đẹp trai của streamer hơn. Streamer ơi, chừng nào ra khỏi phó bản, kết bạn với em được không (mặt mong chờ).
— Streamer có thèm nhìn kênh chat đâu hahaha.
— Ơ, sao màn hình đen thui rồi? Streamer "ngỏm" rồi à?
[Phòng 403]
Một con mèo trắng lông dài đeo thẻ bài đang cúi đầu ăn thức ăn trong bát.
Một người đàn ông ngồi bên mép giường nhìn con mèo trắng ăn, Từ Ninh An đã nhận nuôi mèo ngay từ lúc mới vào phó bản không lâu.
Cách nhận nuôi mèo đơn giản lắm, chỉ cần con mèo chịu vào cửa là sẽ nhận được nhiệm vụ phụ tương ứng.
Thức ăn cho mèo phải đến chỗ quản lý để nhận, nhưng quản lý sẽ bắt người ta chạy vặt làm việc trước đã.
Hôm nay nhân tiện lúc đi mua đồ, anh ta nhận nhiệm vụ sửa ống nước cho khách thuê khác từ chỗ quản lý, mới nhận được một gói thức ăn cho mèo bé tẹo, vừa tròn 100g.
Từ Ninh An nhíu mày, cứ tưởng nuôi mèo dễ ợt, ai dè lại phiền phức tốn công thế này. Ngày mai lại phải đi xin quản lý thức ăn cho mèo nữa.
Hy vọng con mèo này thật sự có ích.
Anh ta nhớ lại thông tin nhận được từ chỗ quản lý:
[Cách nuôi mèo]:
1. Mỗi ngày cho một bát nước, 100g thức ăn cho mèo, xin đừng cho ăn quá nhiều.
2. Nếu không cho ăn kịp thời, mèo sẽ không bảo vệ bạn. Khẩu phần cho lần ăn sau sẽ phải tăng gấp đôi.
3. Xin hãy kiên nhẫn với mèo, phải đáp ứng yêu cầu của mèo. Mèo là bạn đồng hành, là người nhà của bạn, xin đừng làm mèo thất vọng.
4. Xin đừng cho mèo ăn thức ăn không phải do quản lý phát.
5. Xin đừng tiếp tục cho mèo ăn thịt.
6. Xin đừng tháo thẻ bài trên người mèo xuống.
7. Nếu không cho ăn kịp thời quá 2 lần, sẽ bị coi là bỏ nuôi.
8. Xin đừng bỏ nuôi mèo.
“Meo~” Con mèo trắng l.i.ế.m l.i.ế.m lông bên mép, rồi thân thiết cọ cọ vào bắp chân Từ Ninh An, sau đó nhảy lên đùi anh ta nằm xuống.
Từ Ninh An nhẹ nhàng vuốt ve con mèo, nghe tiếng nó rừ rừ, tâm trạng dần bình tĩnh lại.
Đêm đầu tiên, chắc là sẽ không quá khó khăn đâu. Có con mèo này ở đây, chắc là sẽ qua đêm an toàn.
Có điều, b.úp bê thế thân sao?
Anh ta nghe ngóng được từ phòng livestream là người chơi tên Trình Vân Phi kia thế mà lại tặng món đạo cụ quý giá như vậy cho Nhan Nặc. Anh ta thầm tính toán khả năng cướp đạo cụ từ tay người khác, nhưng cuối cùng cũng gạt bỏ ý định này.
Đạo cụ 100.000 điểm mà thích là đem tặng người ta như thế, không chừng trong tay còn có nhiều đồ giữ mạng hơn, tốt nhất cứ quan sát thêm đã.
Đêm khuya thanh vắng.
Lưu Sơn đã nằm trên giường ngủ say. Thế nhưng, một tràng tiếng gõ cửa dồn dập bất ngờ vang lên, đ.á.n.h thức cậu dậy.
Cậu mặc kệ, nhưng lực gõ cửa lại ngày càng mạnh, cứ như kiểu cậu mà không mở là nó sẽ phá cửa xông vào vậy.
Kèm theo tiếng gõ cửa là tiếng la hét của một người đàn ông: “Mở cửa ra, là tôi đây, quản lý đây!”
Lưu Sơn bị đ.á.n.h thức, dù không xem giờ cũng thừa biết kẻ bên ngoài là hàng pha kè. Giọng đó khác một trời một vực với tên quản lý hàng thật, hoàn toàn là hai người khác nhau, đến giả giọng người ta cũng không biết, đúng là vụng về hết chỗ nói.
Tiếng động bên ngoài kéo dài một lúc lâu, tiếng gõ cửa cuối cùng cũng ngưng một chút, sau đó lại vang lên.
Lần này, âm thanh dường như truyền đến từ phòng bên cạnh, tên hàng pha kè kia chắc là mò sang gõ cửa phòng bên rồi.
Bên cạnh là phòng Nhan Nặc, cậu ta cũng chẳng thèm để ý đến sinh vật bên ngoài. Rất nhanh sau đó, hành lang bên ngoài trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lưu Sơn lại ngủ thiếp đi lần nữa.
[Phòng 305]
Nhan Nặc thấy người không đầu bên ngoài bỏ đi, lúc này mới quay lại giường. Trên giường cậu ta có một con b.úp bê nhỏ xíu, mặt mũi tinh xảo, sống động như thật, trông y hệt một bé trai phiên bản thu nhỏ.
Thứ này là đạo cụ cậu ta nhận được ở phó bản trước, là một con b.úp bê có ý thức riêng, cao chỉ 10 cen-ti-mét, có thể biến to biến nhỏ, nhưng mỗi lần chỉ duy trì được 3 phút.
Con b.úp bê thường hay tự ý chui ra khỏi túi đồ của cậu ta.
Ban nãy lúc tiếng gõ cửa vừa vang lên không lâu, con b.úp bê lại tự mình chui ra khỏi túi của Nhan Nặc.
“Cái phó bản này không đơn giản đâu, tôi cảm thấy có mùi gì đó không bình thường.” Con b.úp bê ngồi vắt chân chữ ngũ, mũi chân đung đưa, ra dáng ông cụ non.
“Mùi gì?” Nhan Nặc hỏi.
“Không nói rõ được. Hôm nay lúc cậu nói chuyện với tên quản lý kia, cảm giác đó rõ ràng hơn.” Lúc đó nó chẳng dám chui ra, đợi mãi đến tận giờ mới dám ra ngoài một tí.
Nhan Nặc gật đầu: “Tên quản lý nhìn là biết không dễ chọc rồi.”
May là phó bản này chỉ cần tuân thủ đúng quy tắc, đừng chọc vào tên gi.ết người thì cũng khá đơn giản.
Bất chợt, vẻ mặt con b.úp bê đanh lại, như gặp phải kẻ thù lớn, nó lao thẳng vào lòng Nhan Nặc: “Đến rồi!”
Nó trốn trong lòng Nhan Nặc run lẩy bẩy, như gặp phải chuyện gì đáng sợ lắm.
Nhan Nặc cũng trở nên nghiêm túc, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đóng kín. Ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân không nặng không nhẹ, nghe cực kỳ rõ ràng trong đêm khuya tĩnh mịch, nhưng không ầm ĩ như cái sinh vật ban nãy.
Tiếng bước chân dường như dừng lại ở phòng bên cạnh, tiếp đó là ba tiếng gõ cửa, một giọng nói ôn hòa vang lên ngoài hành lang: “Vân Phi, có đó không?”
Giọng nói đó rành rành là của tên quản lý! Vân Phi có bao giờ nói tên mình cho anh ta biết đâu nhỉ?
Nhan Nặc ôm con b.úp bê, đi nhanh ra cửa, áp tai lên cánh cửa để nghe ngóng tiếng động bên ngoài.
Không thấy ai trả lời, giọng quản lý rất nhẹ, nếu không tập trung lắng nghe thì khó mà nghe thấy anh ta đang nói gì: "Cậu không lên tiếng là tôi coi như cậu đồng ý cho tôi vào đấy nhé."
Lưu Sơn đúng là không nghe thấy thật, cậu vẫn đang ngủ say, chẳng hay biết gì về chuyện này cả.
Cửa phòng đã khóa trái chẳng làm khó được quản lý, anh ta chỉ vặn nắm đ.ấ.m cửa một cái là cửa mở toang, cái khóa cứ như không tồn tại vậy.
Cửa nhẹ nhàng khép lại.
Trong phòng chỉ còn tiếng thở đều đều của người trên giường.
Một góc giường lún xuống, người đang ngủ say dường như cảm nhận được nên nhíu mày, nhưng vẫn không tỉnh dậy.
Hệ thống muốn biết cái phân thân này mò sang đây làm gì nên im thin thít không lên tiếng.
Đôi mắt màu hổ phách ấy lóe lên tia nhìn gần như là thèm thuồng, chầm chậm lướt trên gương mặt Lưu Sơn, từ đôi mắt đang nhắm nghiền, từ từ di chuyển xuống sống mũi cao thẳng, cuối cùng dừng lại trên đôi môi hồng hào. Anh ta giống hệt một con thú dữ đang rình mồi, quan sát con mồi không hay biết gì, tính toán xem nên ngoạm vào đâu.
Ngay sau đó, cơ thể người đàn ông bỗng nhiên biến đổi, thoắt cái hóa thành một đống băng gạc rải rác trên giường, quần áo của anh ta cũng biến mất tăm.
Những dải băng trắng này như có sự sống, uốn lượn như những con rắn linh hoạt, từ từ luồn vào trong chăn.
Dưới lớp chăn, cơ thể vạm vỡ của Lưu Sơn chỉ được che chắn bằng một chiếc khăn tắm nhỏ xíu. Do tư thế ngủ, khăn tắm hơi bung ra, vắt lỏng lẻo trên người, cảm giác như sắp tuột xuống đến nơi.
Dải băng nhẹ nhàng quấn quanh người Lưu Sơn, từ bắp chân lên đùi, bụng dưới rồi đến n.g.ự.c, chỉ quấn hờ hững bên ngoài. Từng tấc da thịt đều được dải băng cọ xát nhẹ nhàng, dường như đang tận hưởng cảm giác này, nhưng lại cố ý kiềm chế để không đ.á.n.h thức cậu dậy.
Hệ thống: Thế này là sao? Chỉ muốn treo trên người người ta thôi á?
Trong lòng nó thấy hơi bất mãn, cảm thấy Lưu Sơn ngủ say quá mức, tình huống này mà vẫn ngủ như ch.ết được.
Nghĩ thế, hệ thống liền bật chuông báo thức gọi Lưu Sơn dậy: “Lưu Sơn, dậy đi!”
Lưu Sơn bị đ.á.n.h thức, bực bội vuốt mặt. Trời thì nóng, may mà cái chăn này mỏng.
Cậu đang định mắng hệ thống thì bỗng phát hiện tay mình bị quấn băng. Nhìn tay mình, cậu nhớ ngay đến tên quản lý, mắt giật một cái, có linh cảm chẳng lành. Cậu lật chăn lên thì thấy toàn thân đều bị băng gạc quấn lấy.
Cậu hỏi hệ thống: “Chuyện gì thế này?”
Hệ thống kể lại đầu đuôi sự việc cho cậu nghe.
Lưu Sơn: “...”
Cậu im lặng một lát rồi nằm vật xuống lại, nhắm mắt, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Hệ thống thấy cậu lại định ngủ tiếp thì bất mãn ra mặt: “Sao cậu lại ngủ nữa! Không mau dọn dẹp cái thứ trên người đi à?”
Cậu chỉ muốn lườm hệ thống một cái cháy mắt, càu nhàu: “Lát nữa anh ta biến lại thành người thì anh bảo tôi đối mặt kiểu gì? Ngại ch.ết đi được! Dù sao cũng chỉ là dải băng thôi, thích quấn thì cứ quấn, có mất miếng thịt nào đâu.”
Nếu đổi lại là một người sống sờ sờ mà quấn lấy cậu thế này, cậu chắc chắn sẽ đạp thẳng cổ ra ngoài không chút do dự.
Nói thì nói thế, nhưng cậu vẫn cảnh giác, ép mình phải tỉnh táo, chỉ sợ ngủ quên đi lại xảy ra chuyện gì kỳ quái nữa.
Hành động của tên quản lý này đúng là quá kỳ lạ.
Thế nhưng, dải băng trên người dường như nhận ra cậu đã tỉnh nên bắt đầu không chịu ngồi yên. Nó như đang trêu chọc, khẽ cù vào mặt cậu, nhột nhạt khiến người ta chỉ muốn né đi.
Lưu Sơn ráng nhịn, cố giữ bình tĩnh. Nhưng khi dải băng cứ quấn quýt ở n.g.ự.c cậu, cậu rốt cuộc cũng chịu hết nổi, bực mình túm lấy cái dải băng đang làm loạn kia, quát khẽ: “Đủ rồi đấy, đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu nha.”
Dải băng lập tức ngoan ngoãn trở lại, chỉ quấn quanh ngón tay cậu chứ không lung tung nữa.
Lưu Sơn thở phào, nếu tên này muốn làm cứng thì chưa chắc cậu đỡ nổi. Miễn là đừng quá đáng thì cậu cứ coi như bị ch.ó l.i.ế.m vậy.
Dù sao thì mỗi ngày cậu có 900.000 điểm để tiêu xài phung phí cũng là nhờ cái Hệ thống chủ này cả.
Cái này còn ngon hơn cái “Hệ thống trừng phạt” trên người cậu nhiều!
Ở bên kia, Nhan Nặc không nghe thấy phòng bên có tiếng động gì, trong lòng hơi băn khoăn. Nếu là người lạ mới quen thì cậu ta đã chẳng lo chuyện bao đồng, nhưng hôm nay người ta vừa mới tặng cậu ta con b.úp bê thế thân xong.
Ngặt nỗi quy tắc đã cấm sang phòng nhau, nếu cứ cố tình qua đó thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì?
Nghĩ thế, cậu ta nhìn con b.úp bê trong lòng, quyết định luôn.
Con b.úp bê vừa c.h.ử.i thầm trong bụng, vừa định chui qua khe cửa bò vào để xem tình hình Lưu Sơn thế nào. Thế nhưng, nó vừa mới nằm xuống thì bỗng có thứ gì đó từ trong phòng lao v.út ra, quất mạnh vào người nó một cái.
Con b.úp bê bị quất bay đi, đập mạnh vào tường, vang lên một tiếng "rầm". Nhan Nặc đứng bên cạnh cảnh giác nhìn chằm chằm cửa phòng Lưu Sơn, ban nãy cậu ta nhìn rõ mồn một là có một dải băng trắng quất bay con b.úp bê đi.
"Cạch" một tiếng, cánh cửa từ từ mở ra, phát ra tiếng động khẽ.
Một bóng người cao lớn lừng lững như núi đứng chắn ngay cửa, người đàn ông quấn đầy băng gạc nhìn Nhan Nặc từ trên cao xuống, ánh mắt âm u lạnh lẽo như muốn nhìn thấu tâm can người ta. Anh ta liếc nhìn con b.úp bê rơi dưới đất, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.
"Tôi cho cậu cơ hội không phải để cậu đến chống đối tôi đâu nhé." Quản lý hờ hững nói với con b.úp bê, giọng điệu vẫn lười biếng như cũ, nhưng lại khiến người ta sợ thót tim một cách khó hiểu, cứ như Diêm Vương nắm giữ sự sống ch.ết trong tay, muốn định đoạt số phận của họ lúc nào cũng được.
Đồng t.ử con b.úp bê giãn ra, kinh ngạc thốt lên: "Hóa ra là ngài, sao ngài cũng..." Nó vốn tưởng là vị kia, không ngờ lại là Hệ thống chủ!
Quản lý rõ ràng không muốn nói nhiều, đang định làm gì đó thì một cái đầu thò ra từ sau lưng anh ta.
Lưu Sơn đang quấn chăn kín mít vốn tưởng quản lý đi rồi, ai dè lại nghe thấy tiếng ẩu đả, chợt nhớ tới Nhan Nặc nên mới vội vàng chạy ra xem.
"Nhan Nặc, sao cậu lại sang đây?" Lưu Sơn nhìn cậu ta đầy cảm động, mới quen chưa bao lâu mà đã sẵn sàng đứng ra vì mình, đúng là anh em tốt!
Thấy Lưu Sơn quấn chăn, Nhan Nặc tuy thấy lạ nhưng thấy người không sao nên cũng không nghĩ nhiều, thở phào nhẹ nhõm bảo: "Cậu không sao là tốt rồi."
Lưu Sơn rất muốn kéo Nhan Nặc vào phòng mình, nhưng nhớ đến quy tắc cấm sang phòng nhau nên đành phải chào tạm biệt cậu ta.
Vừa quay người lại, thấy quản lý vẫn đang dựa vào khung cửa, cười híp mắt nhìn mình chằm chằm, cậu ngượng chín mặt. Đối mặt với đống băng gạc còn dễ thở hơn nhiều so với đối mặt với một người bằng xương bằng thịt!
Quản lý cứ như không thấy vẻ lúng túng của cậu, giọng điệu thân mật lại có chút tiếc nuối: "Tuy rất muốn chơi với cậu thêm lúc nữa, nhưng tiếc là tôi phải đi bắt 'chuột' rồi."
Lưu Sơn: "..." Đi lẹ giùm cái.
"Mai gặp nhé." Không đợi Lưu Sơn trả lời, quản lý đã dứt khoát bước vào bóng tối.
