Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 61: Thế Giới Vô Hạn Lưu 7
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:11
Editor: Yang Hy
Một Tà thần nào đó đang lùng sục trong một phó bản để tìm lại sức mạnh bị mất của mình. Có trời mới biết hắn vừa ngủ một giấc dậy đã thấy thế giới thay đổi xoành xoạch, cơ thể tan tác, sức mạnh chỉ còn lại một phần mười so với ban đầu.
Sau một hồi dò la, cuối cùng hắn cũng hiểu ra đây là một thế giới trò chơi, có đủ loại phó bản cho người chơi vượt ải.
Mà nơi hắn đang ở lại chính là một trong những phó bản đó, đã thế còn có bối cảnh tôn sùng thần linh nữa chứ!
Cái này đúng là trời ban cơ hội tốt, hợp ý hắn quá chừng. Hắn từ tốn thay thế vị "thần" trong phó bản, vừa tìm kiếm nguồn sức mạnh của mình, vừa tình cờ gặp được một người chơi thú vị.
Dăm ba lần đụng độ với người chơi kia, Tà thần cũng thấy hứng thú vô cùng. Kể cả không tìm thấy sức mạnh trong phó bản thì hắn cũng sẵn lòng nán lại vì người chơi đó.
Thế nhưng, hắn tuyệt đối không ngờ tới là lại bị cái Hệ thống chủ của trò chơi này phát hiện ra tung tích. Hắn rõ ràng đã trốn rất kỹ, cẩn thận tránh né mọi nguy cơ bị lộ tẩy, thế mà vẫn bị tóm được.
Tà thần chưa hồi phục sức mạnh, bị Hệ thống chủ vây đ.á.n.h nên đành phải chạy trốn trong t.h.ả.m hại. Hệ thống chủ cứ như đang chơi trò mèo vờn chuột, thong thả hành hạ hắn, như thể đang tận hưởng niềm vui của cuộc rượt đuổi này. Trong lúc chạy trốn, hắn liên tục tìm cơ hội phản công, nhưng sức mạnh của Hệ thống chủ quá khủng khiếp, hắn tạm thời không tìm ra được kẽ hở nào.
Tên trộm ch.ết tiệt! Tà thần thầm mắng một câu. Ngay lúc hắn định liều mạng mở đường m.á.u để thoát thân thì Hệ thống chủ bỗng dưng dừng lại, nói: "Hết giờ rồi, phải đi thôi. Hy vọng mi đừng để ta tìm thấy nhanh như vậy nữa nhé."
Nói xong, Hệ thống chủ biến mất tăm mất tích, cứ như chưa từng xuất hiện.
Tà thần: “...”
Hắn đứng chôn chân tại chỗ, trong lòng đầy phẫn nộ. Cái hệ thống trò chơi ch.ết tiệt này! Đợi hắn khôi phục toàn bộ sức mạnh, nhất định phải băm vằm cái tên Hệ thống chủ này ra trăm mảnh!
Hệ thống chủ quay trở lại Chung cư Mèo, lại hóa thân thành ông quản lý kiêm chủ tiệm tạp hóa tận tụy.
Đối mặt với tên đàn ông trung niên muốn xin thêm một gói thức ăn cho mèo, ánh mắt quản lý lạnh băng, giọng cứng nhắc: "Mỗi người một ngày chỉ được nhận một gói thức ăn cho mèo."
"Quy định kiểu gì thế này!" Tên trung niên tức tối đập cái tay còn lại lên quầy. Hôm qua sau khi làm xong nhiệm vụ, ông ta không chia điểm cho tên côn đồ kia, kết quả bị đ.á.n.h cho bầm dập mặt mày chưa nói, thức ăn cho mèo cũng bị cướp mất tiêu.
Không có thức ăn cho mèo, ông ta đành phải mua thứ khác thay thế. Thế nhưng con mèo ở nhà không được ăn đúng loại thức ăn, đã biến đổi hoàn toàn, cứ nhìn chằm chằm gã trong phòng như muốn ăn tươi nuốt sống. Hôm nay mà không cho ăn nữa thì chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì!
Mà hôm nay ông ta giúp quản lý làm việc, đi sửa ống nước cho một khách thuê, suýt chút nữa bị khách thuê đó xơi tái. Nếu không nhờ dùng đạo cụ thì ông ta đâu chỉ mất mỗi một cánh tay! Dù ra khỏi phó bản có thể hồi phục, nhưng ở trong phó bản, bất cứ vết thương nào cũng rất có thể là con đường dẫn đến cái ch.ết.
Ông ta đau đến suýt ngất xỉu, lại còn phải đứng đây đôi co với quản lý. Tên trung niên loạng choạng, nghiến răng nghĩ bụng cùng lắm thì uy h.i.ế.p tên NPC này một trận, thì thái độ của quản lý bỗng quay ngoắt 180 độ, mắt cười híp lại, giọng điệu cũng trở nên sinh động dịu dàng hẳn.
"Chào buổi sáng."
Lưu Sơn liếc nhìn đồng hồ đeo tay, cái này cậu mới mua trong cửa hàng hôm nay, giá 50.000 điểm, rẻ bèo.
[Đồng hồ luôn chính xác
Một số phó bản sẽ xuất hiện câu đố liên quan đến thời gian, đồng hồ trong phó bản có thể đ.á.n.h lừa bạn. Hệ thống chủ rất nhân từ. Vì vậy đã chế tạo ra chiếc "Đồng hồ luôn chính xác" này. Nó có thể khớp hoàn hảo với thời gian của mọi phó bản và luôn luôn chính xác. Bạn không cần lo lắng bị thời gian đ.á.n.h lừa nữa.]
Giờ gần trưa rồi mà còn "chào buổi sáng" ở đây?
Nhưng mà, người nuôi mình ăn, nói gì cũng đúng hết.
Thế là cậu gật đầu, cũng đáp lại một câu: "Chào buổi sáng."
Quản lý rõ ràng là vui hơn hẳn, Lưu Sơn cảm giác dải băng quấn trên bắp chân phải của mình siết c.h.ặ.t hơn một chút. Lúc ngủ dậy cậu mới phát hiện tên này để lại một đoạn băng trên chân mình, kéo kiểu gì cũng không ra, cậu còn thử dùng lửa đốt mà cũng vô dụng.
Biến thái thật sự.
Giờ cậu qua đây vừa là để mua đồ, vừa là tìm người tháo cái của nợ này ra.
Lưu Sơn liếc nhìn tên đàn ông trung niên đầy m.á.u me, cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì mà tên này trông như sắp ch.ết đến nơi. Cậu cũng chẳng phải người hay hóng hớt, với lại tên người chơi này rõ ràng cũng chẳng tốt lành gì, cậu không ưa lắm nên kệ xác ông ta.
Cậu định lờ đi, nhưng tên trung niên vừa thấy cậu liền định đưa tay túm lấy tay cậu, Lưu Sơn nhanh mắt lẹ tay né được.
Cười ch.ết, né không được tên biến thái kia chứ chẳng lẽ không né được tên này à?
Tên trung niên trừng mắt nhìn, rõ ràng ông ta cũng biết chuyện Lưu Sơn có rất nhiều điểm qua phòng livestream. Dù sao thì tùy tiện lấy ra được con b.úp bê thế thân 100.000 điểm, lại còn đem tặng người ta như cho không, không phải nhiều điểm thì là gì?
Ông ta chất vấn: "Cậu rõ ràng không phải người mới, tại sao hôm qua lại lừa bọn tôi là lần đầu vào phó bản?" Có người mới nào mua nổi b.úp bê thế thân đâu chứ?
Lưu Sơn: “?” Cậu ngơ ngác hỏi lại: "Có liên quan gì đến ông à?"
"Cậu đã chịu cho người khác một con b.úp bê thế thân thì chắc chắn điểm không ít đâu. Cho tôi một lọ t.h.u.ố.c trị thương đi." Tên trung niên tự thấy yêu cầu của mình chẳng cao sang gì, ông ta chỉ cần một lọ t.h.u.ố.c để chữa vết thương thôi, người này đã nhiều điểm thế thì phải giúp ông ta chứ!
Lưu Sơn hơi nhíu mày, không hiểu sao lại có kẻ trơ trẽn thế này: "Ông bị điên à? Kể cả tôi có thì tại sao tôi phải cho ông?"
"Chúng ta đều là người chơi thì phải giúp đỡ lẫn nhau chứ. Cậu đến cái đạo cụ 100.000 điểm còn đem cho được, thì một lọ t.h.u.ố.c trị thương 1.000 điểm chắc chẳng đáng là bao." Tên trung niên tỏ vẻ mất kiên nhẫn, chìa tay ra hối thúc: "Mau đưa đây cho tôi."
Hệ thống nhảy ra châm chọc: "Xem ra hành động hôm qua của cậu gây ấn tượng sâu sắc gớm nhỉ. Sau này mấy vụ kiểu này chắc nhiều lắm đây."
Lưu Sơn cũng không ngờ người trong thế giới trò chơi lại rảnh rỗi thế, còn thông qua phòng livestream đi rêu rao chuyện này với người chơi khác khắp nơi.
Cậu cười khẩy đáp lại: "Thì đã sao? Họ xin thì tôi có cho đâu mà lo."
Cậu lại nói với tên trung niên: "Thuốc trị thương thì tôi không cho được, nhưng tôi có thể cho ông cái khác."
Tên trung niên sáng mắt lên, nghĩ bụng đúng là tên ngốc hào phóng: "Không sao, miễn là đạo cụ thì tôi đều nhận... Cậu có ý gì!"
Ông ta tức điên lên vì Lưu Sơn đang chĩa cái s.ú.n.g đồ chơi lòe loẹt đủ màu vào ông ta.
Từ lúc Lưu Sơn lôi s.ú.n.g đồ chơi ra, phòng livestream của cậu lập tức hiện lên một loạt dấu ba chấm.
— Hít hà, nếu tôi nhìn không nhầm thì đó là cây s.ú.n.g đồ chơi giá 400.000 điểm hả?
— Cái vẻ ngoài lòe loẹt thế kia thì chạy đi đâu được nữa.
— Mấy bài đăng trên diễn đàn đang bàn tán xem tên đại gia ngốc nào mua cái của nợ này. Không ngờ lại là streamer...
— Streamer ơi... rốt cuộc cậu có bao nhiêu điểm thế?
— Cười ch.ết mất, mấy đứa bảo muốn cướp đồ của streamer thấy chưa? Coi chừng bị streamer xử đẹp đấy.
Lúc này, "đại gia ngốc" Lưu Sơn đang cười nhìn tên đàn ông trung niên: “Tôi có thể cho ông một phát đạn, ông có muốn nhận không?”
Thế nhưng tên đàn ông trung niên chẳng sợ chút nào, thứ đối phương cầm chẳng qua chỉ là một khẩu s.ú.n.g đồ chơi! Ông ta cũng không phải chưa từng gặp kẻ cầm s.ú.n.g đồ chơi đi dọa người, nhưng ít nhất cũng phải cầm cái nào làm giống thật một chút để làm màu chứ!
Nghĩ vậy, ông ta khinh khỉnh bảo: “Người anh em à, s.ú.n.g đồ chơi không gi.ết được người đâu.”
Lưu Sơn đúng là cũng không định gi.ết người, tên này tuy trơ trẽn nhưng tội chưa đến mức phải ch.ết. Với lại cậu chỉ muốn thử hiệu quả của khẩu s.ú.n.g đồ chơi đã ngốn của cậu 350.000 điểm để nâng liền 3 cấp này xem sao. Chỉ là trong hướng dẫn không ghi sát thương lên người chơi, không biết có dùng được không.
[Súng đồ chơi (Cấp B, có thể nâng cấp)
Mỗi ngày dùng được 6 lần, đạn là kim bạc 3 milimet, có thêm băng giá, có tỷ lệ gây đóng băng, kéo dài nửa tiếng.
Gây 60% sát thương lên quái trên cấp B, có tỷ lệ nhất định gây sát thương chí mạng; gây 100% sát thương lên quái cấp B và dưới cấp B.]
Không có tiếng s.ú.n.g, thậm chí chẳng thấy vết tích viên đạn nào b.ắ.n ra từ nòng s.ú.n.g. Tên đàn ông trung niên vừa định cười nhạo thì cánh tay còn lại của ông ta truyền đến cảm giác lạnh buốt. Băng tuyết từ đâu ra lan nhanh từ bắp tay, đóng băng cứng ngắc cả cánh tay ông ta. Cái lạnh thấu xương làm ông ta run cầm cập, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Hiệu quả cũng khá đấy chứ. Lưu Sơn hài lòng. Việc này cũng chứng minh là người chơi hoàn toàn có thể gây sát thương cho nhau.
“Mày, mày...” Tên đàn ông trung niên lắp bắp mãi không nói nên lời, thì bị một dải băng thò ra từ quầy thu ngân quấn lấy cổ chân, giật ngược lại, làm cả người ngã sấp mặt xuống đất.
Lưu Sơn quay đầu nhìn quản lý, thấy tên đàn ông trung niên sắp bị lôi đi thì lên tiếng ngăn lại: “Không cần đâu.”
Lớp băng này giữ được nửa tiếng, dạy cho bài học là được rồi. Hơn nữa tên này bị thương ra nông nỗi này, lại không có t.h.u.ố.c, chưa chắc đã sống qua nổi phó bản này đâu.
Dải băng đang lôi tên đàn ông trung niên vào trong tiệm lại thu về.
Mặc kệ tên đàn ông trung niên đang rên rỉ dưới đất, Lưu Sơn đang định nói mục đích mình đến đây thì có người đi tới, là gã người chơi nhát gan kia.
