Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 67: Thế Giới Vô Hạn Lưu 13

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:12

Editor: Yang Hy

Lưu Sơn không trả lời ngay, mà tranh thủ liếc qua phòng livestream một cái.

— Vậy tên quấn băng này rốt cuộc là ai? Cũng là NPC à? Lần trước không phải anh ta xuất hiện ở phó bản Chung cư Mèo sao?

— Anh ta với streamer có vẻ mờ ám ghê, đang bình thường luôn mà, nói chuyện sao lại ghé sát thế, còn nắm tay nữa.

— Hít hà, tôi có nghe nhầm không đấy? Anh ta lại bảo có thể đưa streamer đi á?

— Streamer, mau đồng ý với anh ta đi! Cho bọn tôi mở mang tầm mắt với!

Thằng cha này đang gài bẫy cậu đây mà! Nếu để người chơi khác thấy cậu ra vào phó bản như đi chợ thế này, cậu chả dám nghĩ sau này sẽ bị ghét đến mức nào đâu.

Sao mọi người ở đây phải sống ch.ết cày cuốc, còn cậu thì thích đến là đến, thích đi là đi? Cái này còn bị ghét hơn cả việc cậu nhiều điểm ấy chứ!

Lưu Sơn không xem livestream nữa, mà nhìn chằm chằm đôi mắt màu hổ phách một lúc, bỗng nhếch môi nói: "Mắt của anh rất giống một người bạn của tôi."

Đôi mắt đang cười híp lại như trăng lưỡi liềm của Hệ thống chủ tắt ngấm nụ cười.

"Nhưng chỉ giống màu thôi." Nhân lúc Hệ thống chủ ngẩn người, Lưu Sơn rút tay về, sau đó mới trả lời câu hỏi lúc đầu, "Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tạm thời tôi không cần."

Hệ thống chủ im lặng không nói gì, không động đậy nữa, chỉ có đôi mắt dính c.h.ặ.t lên người Lưu Sơn.

Hệ thống đã bình thường trở lại đầy thắc mắc: "Cơ hội để được ăn không ngồi rồi thế này mà cậu lại bỏ qua à?" Với cái tính có thể lười là lười của Lưu Sơn, nó rõ hơn ai hết.

Nó cũng biết thừa, chỉ cần Lưu Sơn đồng ý thật, Hệ thống chủ chắc chắn nói được làm được.

Lưu Sơn vừa đứng dậy, vừa nói thầm trong lòng: "Cái lỗi chập mạch thỉnh thoảng lại bị của anh phải tìm lúc nào sửa đi." Trêu hệ thống một câu xong, cậu mới trả lời thắc mắc của nó: "Nếu phòng livestream đang đóng, có khi tôi đồng ý thật đấy. Haiz, tiếc ghê."

Cậu thấy tiếc thật đấy chứ, cơ hội nằm không ăn bát vàng tốt thế cơ mà!

Chợt nhớ nhiệm vụ còn phải tìm 10 điểm bất thường, Lưu Sơn lại đặt m.ô.n.g ngồi xuống, hỏi nhỏ Hệ thống chủ: "Anh lén nói cho tôi biết 10 điểm bất thường đó là gì đi?"

Hệ thống chủ cười: "Không phải cậu không cần tôi giúp sao?"

Lưu Sơn: "..." Thì nãy chỉ để ý câu sau của anh ta thôi mà!

Cậu cũng chẳng trông mong Hệ thống chủ nói thật cho cậu biết. Nếu muốn nói thật thì cần gì hỏi cậu có cần giúp không, quăng thẳng đáp án vào mặt cậu luôn rồi chứ?

Vẫn phải tự lực cánh sinh thôi.

Thế nào mới tính là bất thường?

Nếu hỏi cậu cái gì bất thường rõ nhất, Lưu Sơn chắc chắn sẽ không do dự chọn đám dây leo và hoa trắng quấn đầy trong toa tàu.

Nhưng mấy thứ bày ra ngay trước mắt chắc chắn không phải đáp án đúng.

Ngồi một chỗ nghĩ nhiều cũng vô dụng, Lưu Sơn lại đứng dậy lần nữa, mấy người chơi khác đang mày mò khắp nơi trong toa, còn có người thử moi tin tức từ miệng đám NPC.

Lưu Sơn lại đứng dậy lần nữa, quét mắt nhìn quanh toa tàu. Những người chơi khác cũng đang bận rộn trong toa, người thì lục lọi đồ đạc, người thì nói chuyện với NPC, cố gắng kiếm thêm manh mối.

Ánh mắt cậu dừng lại ở ghế ngồi và vách tàu, chỗ đó đã bị dây leo phủ kín mít. Muốn nhìn rõ bên dưới thế nào thì phải dọn sạch đám dây leo này đã. Rõ ràng là cũng có người chơi khác nhận ra điều này.

Một gã to con vạm vỡ mặc áo ba lỗ đen, cơ bắp cuồn cuộn, đưa tay ra giật phăng đám dây leo trước mặt xuống.

Thế nhưng, khi gã khó khăn lắm mới xé ra được một lỗ hổng, lộ ra vách tàu bên dưới, thì cái khe hở đó lại nhanh ch.óng bị dây leo mới mọc lấp đầy lại.

Gã to con không cam tâm, lại đưa tay ra giật tiếp, nhưng bỗng hừ một tiếng đau đớn, bị bông hoa trắng mới mọc trên dây leo cứa đứt tay, một giọt m.á.u rơi xuống cánh hoa trắng.

Giọt m.á.u đó của gã lập tức kích thích bản tính hung tàn của cái cây, dây leo múa may điên cuồng, y hệt mấy cái xúc tu của bạch tuộc, lao về phía gã to con, định quấn lấy gã.

Nhưng gã to con cũng chẳng phải dạng vừa, chỉ bằng một ý nghĩ, một con d.a.o rựa lập tức xuất hiện trong tay.

Gã múa d.a.o như gió, ánh d.a.o loang loáng, đám dây leo thi nhau bị c.h.é.m rụng xuống đất. May mà dây leo chỉ là dây leo, bị c.h.é.m trúng là rơi xuống đất ngay, đoạn bị đứt héo rũ tức thì, chỉ còn lại mấy bông hoa trắng bên trên.

Đám dây leo còn lại thấy thế thì rút về, trở lại trạng thái im lìm bất động, cứ như cuộc tấn công ban nãy chỉ là ảo giác vậy.

Gã to con dùng mũi d.a.o khẽ khều một bông hoa trắng rơi dưới đất lên, thấy nó không tấn công nữa, xác định không nguy hiểm gì mới đá nó sang một bên, không thèm để ý nữa.

Lưu Sơn bước tới, đang định đưa tay nhặt bông hoa trắng dưới đất lên xem thì một bàn tay trắng nõn cũng thò xuống cùng lúc.

Tay cậu khựng lại một chút, ngẩng đầu lên, là cô gái người chơi đổi được vé tàu nhờ cái miệng ban nãy. Cô ta trông còn trẻ, cùng lắm là hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt xinh đẹp như b.úp bê, lúc này đang nhìn cậu chằm chằm với vẻ mặt không cảm xúc.

Hai người nhìn nhau một cái, Lưu Sơn rụt tay về, cúi xuống nhặt một bông hoa khác.

Vừa cầm bông hoa trắng lên, ngón tay chạm vào cánh hoa, âm báo của hệ thống trò chơi vang lên.

[Tìm ra 10 điểm bất thường của đoàn tàu (1/10)]

Khóe miệng Lưu Sơn giật giật, đúng là bất thường thật. Xem ra mấy cái điểm bất thường này đều phải dùng tay chạm vào mới tính.

Cậu xoay nhẹ bông hoa trắng trong tay, cảm giác mát lạnh và cứng ngắc này rõ ràng là kim loại, khác hẳn với hoa thật.

Cũng thú vị đấy chứ.

Cậu bỏ bông hoa trắng vào túi áo khoác, quay đầu lại thì thấy hai tên người chơi cũ kia đang tiến về phía cô gái người chơi.

Cô gái chẳng thèm để ý đến bọn họ, nhưng hai tên kia thấy cô nhỏ nhắn nên chặn đường, hùng hổ dọa nạt: "Đàn bà con gái như cô khó sống sót trong phó bản lắm, đi theo bọn này thì cơ hội sống còn cao hơn một chút đấy."

Cô gái quay lưng về phía Lưu Sơn nên cậu không thấy được biểu cảm của cô, chỉ nghe cô đáp trả lại một câu sắc lẹm: "Đi với mấy người mới ch.ết nhanh đấy, tránh ra."

Lưu Sơn gật đầu đồng ý trong lòng.

Hai tên kia thẹn quá hóa giận, một tên vươn tay định tóm lấy cô gái nhưng bị cô nhanh nhẹn né được. Hai tên ấy vẫn không buông tha, chẳng biết đang toan tính âm mưu gì.

Đám NPC xung quanh có vẻ chẳng quan tâm đến chuyện người chơi xô xát, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy ánh mắt bọn họ cứ lởn vởn trên người đám người chơi, ẩn chứa sự tham lam và mong chờ.

Bạch Văn Tâm thấy phiền ch.ết đi được, hai tên trước mặt rõ ràng muốn lôi cô ra làm bia đỡ đạn. Tự dưng bị lôi đến cái chốn quỷ quái này đã đủ làm cô lo lắng bất an rồi, giờ lại còn phải đối mặt với sự ác ý của đồng loại nữa.

Cô biết mình tay không tấc sắt, chẳng có cửa thắng nào cả, nhưng cứ thế rơi vào tay hai tên này thì cô không cam tâm. Thiên phú của cô là khiến NPC có thiện cảm với mình, nhưng lúc nãy đổi vé tàu đã dùng một lần rồi, giờ đang trong thời gian hồi chiêu một tiếng.

Cô đảo mắt tìm kiếm, nhìn thấy người hành khách đang bế đứa bé cách đó không xa, trong đầu nảy ra một ý định, quyết định dùng kế "ném đá giấu tay".

Bạch Văn Tâm quyết định rất nhanh, mục tiêu rõ ràng lao về phía người hành khách đó. Cô luồn lách trái phải, khéo léo tận dụng sự linh hoạt của mình để dụ đòn tấn công của một trong hai tên kia trúng vào người hành khách.

Tiếng trẻ con khóc quen thuộc lại vang lên trong toa tàu. Nhưng nằm ngoài dự đoán, người hành khách lại ghi thù cả Bạch Văn Tâm lẫn tên người chơi kia. Chỉ thấy người hành khách sau khi xử xong tên người chơi thì quay ngoắt sang Bạch Văn Tâm, miệng lẩm bẩm liên hồi câu "Khó khăn lắm tôi mới dỗ nó ngủ được".

Đồng bọn của tên người chơi bị gi.ết mặt mày sa sầm, nhưng không dám tiến lên vì sợ bị NPC đang nổi điên nhắm vào mình.

Tim Bạch Văn Tâm thắt lại, cô c.ắ.n răng, dùng bông hoa trắng nhặt được làm phi tiêu, ném mạnh vào mắt người hành khách. Cú ném dốc toàn lực của cô may mà đủ chuẩn xác, bông hoa kim loại cắm phập vào một bên mắt người hành khách. Tiếng hét ch.ói tai của người hành khách vang vọng khắp toa tàu. Thừa cơ hội này, Bạch Văn Tâm nhanh ch.óng nhặt những bông hoa kim loại còn lại dưới đất lên, định dùng lại chiêu cũ ném tiếp vào người hành khách thì thấy người hành khách trợn trừng mắt ngã vật ra đất. Đứa bé tuột khỏi tay người hành khách, rơi cái "bộp" xuống sàn.

Một đứa bé hình thù quái dị bò lổm ngổm bằng bốn chân chui ra khỏi tã lót, nhưng bò chưa được mấy bước cũng chúi đầu ngã xuống đất, nằm im bất động.

Bạch Văn Tâm khó hiểu nhìn ra sau lưng, thấy người đàn ông quấn băng gạc ở cổ ban nãy đang giơ một khẩu s.ú.n.g đồ chơi lên, cô lập tức hiểu ra là cậu đã cứu mình.

Cô chẳng trông mong gì có ai cứu mình, nhưng đã được cứu thì đương nhiên phải cảm ơn người ta.

Cô bước tới, chân thành nói: "Cảm ơn anh."

Lưu Sơn cất s.ú.n.g đồ chơi đi, ánh mắt lộ vẻ tò mò: "Không có gì, cô là người mới à?" Cậu vốn tưởng cô bình tĩnh thế này chắc là người chơi lão luyện rồi, nhưng thấy cô mãi chẳng lôi v.ũ k.h.í ra thì mới nhận ra có thể là cô không có v.ũ k.h.í. Mà v.ũ k.h.í cùi bắp nhất cũng chỉ tốn mấy trăm điểm, tuy khó dùng nhưng vẫn hơn tay không. Một phó bản bèo nhất cũng kiếm được 1000 điểm cơ mà.

Bạch Văn Tâm muốn biết thêm thông tin về thế giới này, người trước mặt vừa cứu cô, có lẽ sẽ giải đáp được thắc mắc của cô chăng?

Nghĩ vậy, cô gật đầu: "Ừm, tôi tên là Bạch Văn Tâm. Đây là đâu vậy?"

"Bạch Văn Tâm à? Tên hay đấy, tôi là Trình Vân Phi." Lưu Sơn xưng tên người khác ngọt xớt, không chút do dự, điểm này đến hệ thống cũng phải nể.

"Đây là thế giới trò chơi, qua được phó bản cô sẽ nhận được điểm tích lũy, lúc đó có thể mua v.ũ k.h.í các thứ trong cửa hàng trò chơi. Nếu ch.ết ở đây thì ngoài đời cô cũng ch.ết luôn." Lưu Sơn giải thích ngắn gọn, rồi hỏi: "Muốn lập đội với tôi không?"

Bạch Văn Tâm lập tức cảnh giác, nhíu mày: "Tại sao? Tôi chỉ là người mới thôi." Tuy người này trông không giống hai tên hại đồng loại kia, nhưng nhỡ đâu thì sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.