Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 77: Thế Giới Vô Hạn Lưu 23

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:14

Editor: Yang Hy

“Tổng cộng 45 tệ ạ.” Người đàn ông mặc đồng phục nhân viên cửa hàng tiện lợi màu đen cười tươi rói nói với vị khách trước mặt, rồi thoăn thoắt thu tiền, “Hẹn gặp lại quý khách.”

Tiễn khách xong, Lưu Sơn tắt ngóm nụ cười.

Từ sau khi gi.ết ch.ết Phỉ Nhĩ, thế giới trò chơi sụp đổ tan tành, cậu cũng quay về thế giới thực, có điều khuôn mặt cậu vẫn giữ nguyên là mặt thật của mình.

Về vụ này, hệ thống giải thích là — thế này mới có cảm giác nhập vai hơn.

Ai thèm cái kiểu nhập vai này chứ?

Lưu Sơn bực bội trong lòng, nhưng cũng biết mình chẳng có quyền lựa chọn.

Về thế giới thực xong, cậu vừa đi học vừa đi làm thêm kiếm chút tiền sinh hoạt, cửa hàng tiện lợi này nằm ngay đối diện trường, tiện cực kỳ.

Đang là đợt nghỉ hè nên khách khứa vắng hoe, việc nhẹ nhàng lắm. Đợi vào năm học cậu sẽ nghỉ việc, kiếm việc khác nhàn hạ hơn.

Thà mệt người khác chứ không thể để mệt bản thân được.

Nếu không phải tiền sinh hoạt ít ỏi quá, mỗi tháng có vỏn vẹn 500 tệ, thì cậu cũng chẳng thèm đi làm thêm đâu.

Nghĩ thế, Lưu Sơn thở dài thườn thượt.

Lòng bàn tay bị cào nhẹ, Lưu Sơn bừng tỉnh nhìn xuống, là cái mẩu băng gạc đó.

Thế giới trò chơi sụp đổ, ngay ngày đầu tiên về lại thế giới thực, cậu phát hiện ra cái mẩu băng gạc Phỉ Nhĩ để lại trên người mình hồi đó vẫn còn nguyên.

May mà cái băng gạc này chỉ còn vương lại chút xíu sức mạnh của Phỉ Nhĩ nên mới tồn tại được, cậu chẳng làm gì được nó, đành chấp nhận sống chung với lũ thôi.

Hồi đầu nó còn ngoắc ngoải, mấy hôm nay lại tỉnh táo hẳn, thi thoảng cứ trồi lên trêu ngươi.

Lưu Sơn cụp mắt xuống, túm lấy mẩu băng gạc, nhét tọt vào túi.

Thoáng cái đã hai tháng trôi qua, lại đến ngày nhập học, vì cửa hàng nằm ngay đối diện trường đại học nên công việc cũng trở nên bận rộn hơn hẳn.

Lưu Sơn nghỉ việc, chuyển sang làm cho một quán trà sữa ế ẩm, nhận việc lắc trà sữa. Đây là công việc nhàn hạ mà lương lậu cũng ổn áp nhất trong số mấy chỗ cậu tìm được.

Ai ngờ đâu, chưa làm được một tháng thì quán trà sữa bỗng dưng nổi như cồn, khách nườm nượp, Lưu Sơn lắc trà sữa muốn rụng cả tay.

Đúng lúc cậu định nghỉ việc thì ông chủ tăng lương gấp đôi, thế là cậu lại ở lại.

Ráng lết đến giờ tan làm, Lưu Sơn thở phào nhẹ nhõm, thay lại quần áo của mình xong thì hớn hở chào ông chủ với đồng nghiệp một tiếng, chuẩn bị về trường.

“Vân Phi.” Ông chủ gọi giật lại, tay cầm một cái túi giấy, “Mới mua đấy, cậu cầm ít về ăn đi.”

Nghe đồn ông chủ quán trà sữa là con nhà giàu, mở quán chỉ để gi.ết thời gian thôi. Ông chủ trông tầm hai bảy hai tám tuổi, tính tình được lắm, quan hệ với nhân viên rất tốt, hay mua đồ ăn ngon cho mọi người.

Lưu Sơn thấy đồng nghiệp ai cũng có phần nên chẳng khách sáo nữa, cảm ơn một tiếng rồi cầm đồ đi luôn.

Bảy giờ rưỡi tối, nhà ăn trường chẳng còn gì ăn nữa, Lưu Sơn ra phố ẩm thực mua hộp mì xào, ăn xong mới về ký túc xá.

Về đến phòng, cậu chia bánh ngọt ông chủ cho mấy đứa cùng phòng, rồi đi tắm rửa, nằm ườn ra giường nghịch điện thoại.

Cái băng gạc không chịu ngồi yên, cứ quấn lấy ngón tay cậu, cố tình gây sự chú ý. Có lúc Lưu Sơn thấy cái của nợ này y hệt thú cưng vậy, nhưng không cần cho ăn, cũng chẳng sợ nó ốm đau, lại còn rất hiểu chuyện, không bao giờ xuất hiện trước mặt người lạ, tiện phết.

Mười hai giờ đêm, Lưu Sơn nhắm mắt đi ngủ đúng giờ, trước khi ngủ còn nghĩ thầm, giá mà mấy tháng tới cứ yên bình thế này thì tốt biết mấy.

Thế nhưng, lúc Lưu Sơn tỉnh dậy, thế giới đã đảo lộn hoàn toàn, thế giới thực bị thế giới trò chơi đáng lẽ đã biến mất xâm lấn.

Người người nhà nhà trên toàn thế giới đều nghe thấy cái giọng nói ma quái đó, lần này người chơi là toàn bộ nhân loại.

Cứ cách một tháng lại có một màn tàn sát đẫm m.á.u diễn ra ở khắp các quốc gia, vô số người chơi bị lôi vào trò chơi một cách tàn nhẫn.

Khi trò chơi bắt đầu, cả thế giới như biến thành một cái phòng livestream khổng lồ. Mọi cái màn hình, dù to hay bé, đều tự động chiếu cảnh người chơi vật lộn giữa sự sống và cái ch.ết trong phó bản, để những người còn sống sót ở ngoài vừa xem vừa run sợ.

Điểm khác biệt so với trước kia là, hễ người chơi của nước nào mà c.h.ế.t sạch, thì cái phó bản đó sẽ ập thẳng xuống đất nước của họ ở ngoài đời thực luôn.

Nhưng bù lại, người chơi vào game sẽ nhận được một thiên phú, cũng mua được đạo cụ. Chưa hết, người quản lý trò chơi còn hào phóng cho mỗi quốc gia một cơ hội cứu người chơi trong mỗi ván game nữa.

Mấy người chơi từng vào thế giới game trước đây giờ đã nhớ lại mọi chuyện, nhưng gặp mấy phó bản mới này cũng bó tay chịu ch.ết.

Lưu Sơn vẫn đến quán trà sữa như mọi khi, hôm nay chủ yếu đứng thu ngân, nhưng cũng bận tối tăm mặt mũi.

Ông chủ cố tình đặt một cái tivi trong quán, khối người mua trà sữa xong là ngồi lì ở đó, mắt dán c.h.ặ.t vào màn hình tivi, nín thở theo dõi livestream trò chơi.

Lần này trong số những người bị kéo vào game có một cậu thanh niên tầm hai mươi tuổi rất xinh trai, lại còn là người Lưu Sơn quen, chính là Nhan Nặc.

Lúc gương mặt quen thuộc của Nhan Nặc hiện lên màn hình, Lưu Sơn thoáng ngẩn ngơ. Ở ngoài đời thực, cậu chẳng liên lạc gì với mấy người quen trong game hồi trước, dù sao trước đó ai cũng là người lạ, với lại mọi người cũng đâu còn nhớ gì về chuyện lúc đó.

Mặt Nhan Nặc vừa xuất hiện, khối người đã bắt đầu trù ẻo, bảo cậu ta trông thư sinh yếu ớt thế kia, nhìn là biết dễ ch.ết sớm.

Trò chơi xuất hiện ở thế giới thực đã được nửa năm rồi, trong thời gian đó cũng có người chơi thất bại khiến phó bản ập xuống hiện thực.

Những thành phố xui xẻo bị chọn trúng, dưới sức ép của phó bản, chớp mắt đã biến thành đống đổ nát.

Người dân trong thành phố buộc phải bỏ xứ mà đi, chạy sang thành phố khác kiếm sống. Còn thành phố đó thì bị đám NPC trong phó bản chiếm đóng. Sau những cuộc đàm phán gian nan, con người và NPC mới miễn cưỡng đạt được thỏa thuận chung sống hòa bình, nhưng cái hòa bình mong manh này cứ như ngọn đèn trước gió, tắt lúc nào không hay.

Ai cũng hiểu rõ, nếu con người cứ thua mãi trong trò chơi này, thì sẽ có ngày không gian sống của nhân loại bị thu hẹp đến mức không thở nổi.

Thế là, ngày càng có nhiều người đổ dồn sự chú ý vào trò chơi. Cứ hễ game bắt đầu là ai nấy đều đồng loạt theo dõi từng cử chỉ của người chơi, cầu nguyện cho họ qua màn trót lọt.

Trong lòng Lưu Sơn lẫn lộn cảm xúc, cậu nghe hệ thống bảo đây là hướng đi đã định sẵn của thế giới này, dù cậu không gi.ết Phỉ Nhĩ thì cũng sẽ có người khác gi.ết anh ta thôi.

Phỉ Nhĩ lợi dụng sức mạnh của Tà thần để thoát khỏi sự trói buộc ban đầu, đồng thời tốn hơn một năm để gom lại sức mạnh, kéo cả nhân loại trên hành tinh này vào trò chơi của anh ta, chỉ để đợi có người thất bại, rồi từng bước xâm chiếm thế giới thực.

Biết mình bị lợi dụng, Lưu Sơn chỉ biết cạn lời: 6.

Giờ cậu đã có thể bình thản đối mặt với sự thật rồi, cậu nên biết sớm là hệ thống chẳng phải thứ tốt đẹp gì, mà Phỉ Nhĩ, phân thân của hệ thống, lại càng không phải thứ tốt lành gì nốt.

Nhưng cứ nghĩ đến câu nói không thành tiếng của Phỉ Nhĩ hồi đó, cậu vẫn thấy tê cả da đầu.

“Đã bảo Phỉ Nhĩ là phân thân của anh, chẳng lẽ anh không thu hồi anh ta về luôn được à?” Lưu Sơn không kìm được càm ràm với hệ thống.

Hệ thống đáp: “Đây là cốt truyện anh ta phải đi, tôi không thu hồi trước thời hạn được.”

Tuy đối với loài người thì anh ta là trùm phản diện, nhưng ở thế giới này Phỉ Nhĩ đúng là nhân vật làm nền, phải có thế giới trò chơi xuất hiện thì các nhân vật chính mới gặp lại nhau được.

Phỉ Nhĩ sinh ra trong thế giới nhiệm vụ này là vì các nhân vật chính, có điều bây giờ bản thân anh ta cũng có d.ục vọng, nên mới chuyển từ bị động ch.ết đi sống lại sang chủ động toan tính tất cả những chuyện này.

Lưu Sơn bất lực chỉ biết nổi điên cho có lệ một cái, rồi lại tranh thủ lúc bận rộn liếc nhìn livestream vài lần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.