Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 78: Thế Giới Vô Hạn Lưu 24
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:14
Editor: Yang Hy
Nhan Nặc thể hiện rất xuất sắc, mấy câu đố lúc đầu gần như giải được ngon ơ. Thế nhưng, điều khiến người ta trố mắt là con boss vốn chuyên đi tàn sát người chơi khác, khi gặp Nhan Nặc lại bỗng dưng biến thành kẻ si tình, tuôn ra một tràng những lời tương tư sướt mướt.
Lưu Sơn đang xem livestream cùng các khán giả khác kiểu: “?”
Nói tóm lại, Nhan Nặc qua màn trót lọt, lại còn dắt theo cả con boss về thế giới thực. Sau này Lưu Sơn nghe đồn, mấy con boss khác trong thế giới trò chơi cũng đang đi tìm người yêu là con người của mình, chỉ cần tìm được người là boss có thể đi theo người yêu đến thế giới thực sống chung.
Mấy con boss này năng lực siêu phàm, bọn họ đạt được thỏa thuận với chính phủ, dùng thân phận đặc biệt để hòa nhập vào xã hội loài người.
Có điều, số lượng con người đông quá. Mà người chơi thì bị lôi vào game ngẫu nhiên, nên vẫn gây ra không ít thương vong.
Lưu Sơn cũng không kìm được mà toát mồ hôi hột thay cho mấy kẻ xui xẻo đó.
Hung tàn, quá hung tàn!
Nhưng dù thế nào đi nữa, mọi chuyện tiếp theo chẳng còn liên quan gì đến cậu nữa, vì tối nay cậu có thể rời khỏi thế giới này rồi!
Nghĩ đến đây, tâm trạng Lưu Sơn vui vẻ lạ thường, cậu đẩy cửa bước ra khỏi quán trà sữa. Cậu đã nghỉ việc từ một tháng trước rồi, hôm nay đến đây chỉ để mua ly trà sữa ăn mừng việc mình sắp được rời đi êm đẹp mà không phải gặp lại Phỉ Nhĩ.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cậu vừa bước chân ra khỏi cửa, một sức mạnh lạ lùng bỗng lôi tuột cậu vào một không gian quái dị.
[Đang rút thiên phú……]
[Nhận được thiên phú đặc cấp: Ánh nhìn của người quản lý]
Cậu bị kéo vào trò chơi rồi.
Lưu Sơn hút một ngụm trà sữa, trong lòng bình chân như vại.
Cậu nghĩ bụng chắc tại tối nay cậu sắp rời khỏi thế giới này nên mới bị lôi vào game đây mà.
Nhớ lại mấy lần rời đi trước toàn bị người ta đ.â.m cho một nhát, cậu lại thấy ê cả răng.
“Hy vọng lần này có cái ch.ết nào mới mẻ hơn chút.” Lưu Sơn vừa lầm bầm, vừa quan sát căn phòng lạ hoắc này.
Trước mặt cậu là một cái bàn vuông lớn sơn đỏ trông cổ kính và trang nghiêm, bên trên bày la liệt đủ loại đồ cúng, còn có một cái am thờ nhỏ tinh xảo.
Trong am thờ có đặt một bức tượng màu đen tuyền, nhìn tổng thể thì ra hình người, nhưng nhìn kỹ thì kiểu gì cũng không thấy rõ mặt mũi. Quái đản hơn nữa là, nhìn từ các góc độ khác nhau, bức tượng lại hiện ra những khuôn mặt khác nhau.
Cả bức tượng toát ra một luồng khí u ám và quỷ dị.
Lưu Sơn nhìn bức tượng này, tự dưng nhớ đến vị Tà thần mình gặp hồi trước. Cả căn phòng chỉ có vài món đồ này, trống hơ trống hoác nhìn mà phát hoảng.
Cậu lặng lẽ uống cạn ngụm trà sữa cuối cùng.
Không được lãng phí.
“Hệ thống, tôi còn lại bao nhiêu thời gian?” Lưu Sơn hỏi.
“Còn ba tiếng nữa.”
Chỉ cần cầm cự qua ba tiếng này là cậu hoàn thành nhiệm vụ rồi.
“Là ngươi.” Một giọng nói quen thuộc phát ra từ bức tượng, “Thế mà ngươi chưa ch.ết à?”
Lưu Sơn lùi lại vài bước, quay ngoắt đầu lại, cắm đầu chạy về phía cửa chính.
“Từ từ, từ từ đã!” Tà thần vội vàng lên tiếng, “Giúp ta một việc.”
Giọng nói của hắn đầy vẻ gấp gáp, còn lẫn cả những tạp âm khó hiểu, đ.â.m thẳng vào não Lưu Sơn khiến cậu suýt đứng không vững.
Cậu muốn đứng cho vững nhưng cơ thể nặng trịch, đành phải vịn vào tường.
“Nhờ người ta giúp mà lại tấn công người ta, đúng là chẳng có tí thành ý nào.” Lưu Sơn nghiến răng ken két.
Tà thần như mới nhận ra điều không ổn, thu hồi lại sức mạnh bị rò rỉ ra ngoài, “Tại quên ấy mà? Lại đây giúp ta đập nát bức tượng thần này đi.”
Giọng nói như thôi miên biến mất, Lưu Sơn đứng tại chỗ tỉnh táo lại một chút, nghe tiếng Tà thần giục bên tai, bèn hỏi: “Đập tượng thần á? Ông bị nhốt trong đó à?”
“Ừ, tại cái tên bồ của ngươi hết đấy.”
Tà thần vốn tưởng lợi dụng được con người trước mắt để gi.ết Hệ thống chủ, ai dè lại bị cả hai đứa nó bắt tay nhau gài bẫy lại.
Rõ ràng hắn tận mắt thấy Hệ thống chủ biến mất rồi, thế mà lúc đang trên đường đi tìm người thương, hắn lại bị cái tên Hệ thống chủ đáng lẽ phải "bay màu" rồi tóm cổ nhét vào bức tượng này, quẳng lại vào một phó bản khác.
Hắn đợi dài cổ mới thấy có người bước vào, khéo thế nào lại gặp trúng người quen.
Tà thần hận đến ngứa cả răng, nhưng lúc này đành phải nén giận, chỉ lo dụ dỗ người trước mặt để thoát ra ngoài.
“Bồ của tôi á? Tôi làm gì có bồ bịch nào.”
Lưu Sơn chẳng có tí ý định giúp đỡ nào, cậu rảo bước ra cửa, ngay lúc tay sắp chạm vào nắm cửa thì Tà thần nhìn thấu ý đồ của cậu, hừ lạnh một tiếng.
Đối phó với một con người nhỏ bé, hắn chẳng việc gì phải nương tay cả.
Giọng nói mê hoặc chui tọt vào não, Lưu Sơn loạng choạng bước về phía bức tượng.
Càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Tà thần sướng rơn nhìn Lưu Sơn chỉ còn cách mình vài bước chân, hắn sắp được tự do rồi!
Cảm nhận được sự bất thường của Lưu Sơn, dải băng gạc trên cổ tay cậu bỗng siết c.h.ặ.t lại, cơn đau nhói ở cổ tay khiến Lưu Sơn tỉnh táo lại trong tích tắc.
Hệ thống cũng gào lên trong đầu anh: “Lưu Sơn, Lưu Sơn, tỉnh lại đi.”
Giọng nó như có ma lực an ủi, dần dần kéo Lưu Sơn thoát khỏi sự mê hoặc quỷ dị đó, giúp cậu hoàn toàn tỉnh táo lại.
Cùng lúc đó, một cánh tay rắn chắc bất ngờ vươn tới từ phía sau, ôm ngang eo kéo Lưu Sơn giật lại, cả người cậu rơi tọt vào một vòng tay vững chãi.
“Tìm thấy cậu rồi.” Giọng nói vui vẻ và quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, hơi thở của đối phương phả vào tai Lưu Sơn, “Tôi tìm cậu lâu lắm đấy.”
Giọng nghe có vẻ hơi tủi thân.
Lần đầu tiên Lưu Sơn thấy yên tâm khi Phỉ Nhĩ xuất hiện, cậu thở phào một hơi, nếu ban nãy mà đập vỡ tượng thần thật, chắc cậu bị Tà thần xử đẹp rồi.
Còn có ba tiếng nữa thôi, ch.ết lãng xẹt thế thì lỗ to à?
Thấy Lưu Sơn lơ đễnh, Phỉ Nhĩ siết c.h.ặ.t vòng tay, siết đến mức cậu suýt tắc thở.
“Buông ra buông ra, anh muốn siết ch.ết tôi à?” Lưu Sơn cố vùng vẫy thoát ra, cậu đâu có quên vụ lần này là livestream toàn cầu đâu!
Phỉ Nhĩ cười cười, xoay người cậu lại đối diện mình, nâng mặt cậu lên cúi đầu định hôn.
Lưu Sơn nhanh tay lẹ mắt bịt miệng anh ta lại, cạn lời: “Livestream toàn cầu đấy ông ơi.” Cậu thật sự không có sở thích hôn hít trước bàn dân thiên hạ đâu.
Phỉ Nhĩ nhìn cậu đầy oán trách: “Tôi tắt livestream của cậu rồi.”
“Thế cũng không được, trong phòng vẫn còn người khác mà.” Lưu Sơn chỉ vào Tà thần đang im thin thít, mách lẻo: “Vừa nãy ổng còn bắt tôi đập tượng giúp ổng, tôi không chịu thì ổng thôi miên tôi đấy.”
Tà thần: “…”
Cái đôi chim chuột đáng ghét này! Đợi ta tìm được vợ về, ta cũng sẽ phát "cơm ch.ó" ngay trước mặt bọn bây cho xem!
