Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 79: Thế Giới Vô Hạn Lưu 25 (hết)
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:14
Editor: Yang Hy
Người đàn ông đẹp trai ngồi trên chiếc bàn cúng sơn đỏ, một người quấn đầy băng gạc đứng giữa hai chân cậu, vừa dịu dàng lại vừa nôn nóng ôm lấy mặt cậu mà hôn.
Bức tượng trong am thờ đã bị hất xuống đất từ lâu, nhưng không hề vỡ nát. Bức tượng vẫn đang giãy giụa dưới đất, miệng c.h.ử.i bới om sòm.
Phỉ Nhĩ tranh thủ liếc hắn một cái, cổ họng Tà thần như bị ai bóp c.h.ặ.t, chẳng thốt nên lời, đành trơ mắt nhìn đôi gian tình này diễn trò chim chuột ngay trước mặt mình.
"Ngọt thật." Nếm chán chê xong, Phỉ Nhĩ mới luyến tiếc dừng lại.
"À, tôi mới uống trà sữa, 70% đường đấy." Lưu Sơn giải thích.
Chắc tại sắp đi rồi nên cậu cũng kiên nhẫn với Phỉ Nhĩ hơn chút.
Tất nhiên, lý do chính vẫn là đ.á.n.h không lại mà trốn cũng chẳng xong.
Dù sao thì Phỉ Nhĩ cũng đẹp trai, kỹ năng lại tốt, tính ra cậu cũng lời chán.
Lưu Sơn tự an ủi mình như thế.
Nghĩ thế, cậu đẩy phắt Phỉ Nhĩ ra, nhảy xuống khỏi bàn cúng, đi đến trước bức tượng Tà thần, dùng mũi chân khều khều bức tượng. Vừa nãy tên Tà thần này mới bị Phỉ Nhĩ dạy dỗ cho một trận, chẳng biết Phỉ Nhĩ làm kiểu gì mà bức tượng này vẫn không vỡ.
"Vụ này là sao đây?" Lưu Sơn thắc mắc hỏi.
"Tôi cần sức mạnh của hắn, tạm thời chưa thả hắn ra được." Phỉ Nhĩ không giấu giếm, giọng bình thản, "Chỉ cần có hắn, chúng ta mới vào được thế giới thực."
"Ghê gớm vậy sao." Lưu Sơn ngạc nhiên, "Anh đã nhốt được hắn rồi, sao hồi đó còn phải giả ch.ết làm gì?"
Phỉ Nhĩ cười khẽ: "Tôi ch.ết thật mà, chẳng qua là mượn sức mạnh của Tà thần để sống lại thôi. Không làm thế sao tôi tóm được hắn. Với lại, chẳng phải cậu cũng muốn gi.ết tôi sao, tiện thể cho cậu thỏa mãn luôn."
Lưu Sơn im lặng một lúc lâu mới thốt lên: "Anh... được lắm."
Phỉ Nhĩ đặt lại bức tượng Tà thần vào trong am, "Phó bản này đang đóng kín, chưa đến lúc mở ra đâu." Anh ta ôm vai Lưu Sơn, ánh mắt chan chứa tình cảm của người lâu ngày gặp lại.
"Hơn một năm qua, lúc nào tôi cũng nhớ cậu. Nhưng tôi không rời khỏi đây được. May là cuối cùng cậu cũng đến."
Lưu Sơn cạn lời: "Là tôi tự muốn đến chắc?" Rõ ràng cậu bị cưỡng ép lôi vào đây mà!
Phỉ Nhĩ bật cười, "Chuyện này đúng là không liên quan đến tôi thật. Tuy tôi vẫn là người quản lý, nhưng giờ thế giới trò chơi này có một phần sức mạnh từ Tà thần, người lôi người chơi vào là hắn đấy."
Anh ta tình cờ cảm nhận được hơi thở của mình còn lưu lại trên người Lưu Sơn nên mới biết cậu bị lôi vào đây.
"Nếu do tôi điều khiển thì đời nào tôi đợi đến tận bây giờ mới cho cậu vào?"
Lưu Sơn ngẫm lại thấy cũng đúng, không khỏi thấy may mắn, cũng may là Tà thần làm, chứ không thì cậu làm gì có cuộc sống thảnh thơi ở bên ngoài suốt thời gian qua.
Như để bù đắp cho hơn một năm xa cách, suốt dọc đường Phỉ Nhĩ nói với Lưu Sơn rất nhiều chuyện, kể từ lúc họ xa nhau thì anh ta và đám thuộc hạ đã làm những gì.
Phỉ Nhĩ đưa cậu đến văn phòng, trên bức tường lớn là chi chít những màn hình livestream nhỏ.
Ánh mắt Lưu Sơn lướt qua những màn hình đó, bất chợt cậu nhìn thấy vài người quen, toàn là những người cậu từng quen biết trong phó bản trước kia.
Để ý thấy ánh mắt của cậu, Phỉ Nhĩ cũng nhận ra mấy người chơi từng có qua lại với Lưu Sơn, anh ta giải thích: "Tà thần ưu tiên lôi những người chơi cũ vào trước, hắn cũng đang tìm người mà. Cậu có muốn gặp bạn bè cậu không?"
Lưu Sơn liếc nhìn đồng hồ đếm ngược thời gian rời đi mà hệ thống cung cấp, còn mười phút nữa.
Cậu từ chối: "Thôi khỏi." Cậu nhìn Phỉ Nhĩ, "Bọn họ sẽ ổn cả chứ?"
Phỉ Nhĩ nhìn sâu vào đôi mắt nâu sẫm của cậu, gật đầu: "Đương nhiên rồi."
Lưu Sơn tin Phỉ Nhĩ là người nói được làm được.
Cậu im lặng nghe Phỉ Nhĩ tâm sự, bỗng dưng có cảm giác mình như thằng tồi "ăn xong chùi mép" bỏ chạy lấy người, nhưng nghĩ lại những chuyện Phỉ Nhĩ từng làm bất chấp ý muốn của cậu trước kia, chút áy náy cỏn con đó liền tan biến sạch.
Lưu Sơn vừa đếm ngược vừa nghĩ linh tinh, chả nhẽ lát nữa cậu bị Phỉ Nhĩ đ.â.m ch.ết sao? Dù gì ở đây cũng chỉ có hai người.
Ba, hai, một.
Cho đến khi tiếng "một" cuối cùng vang lên, lần này Lưu Sơn chẳng có cảm giác gì mấy về cái ch.ết, cậu chỉ kịp nhìn thấy biểu cảm như muốn nứt cả mắt của Phỉ Nhĩ.
Không gian hệ thống
Lưu Sơn theo phản xạ sờ sờ lên cổ, đây là lần đầu tiên cậu nếm trải cái kiểu ch.ết đầu lìa khỏi cổ, may mà ch.ết nhanh, gần như chẳng thấy đau đớn gì mấy.
"Hệ thống, tôi bị ai gi.ết thế?"
"Là Tà thần."
Điều này làm Lưu Sơn bất ngờ, "Hắn đang bị nhốt cơ mà?"
"Ừ, thế giới trò chơi có một phần sức mạnh bắt nguồn từ Tà thần, tuy hắn không tự giải phong ấn được, nhưng muốn gi.ết một con người như cậu thì dễ ợt. Hơn nữa, cậu đã đến thời điểm bắt buộc phải ch.ết rồi, nên vụ ám sát của hắn chỉ có thành công chứ không thất bại đâu." Hệ thống giải thích.
Lưu Sơn gật đầu, bắt đầu tổng kết nhiệm vụ lần này, vừa nhìn thấy điểm thưởng, cậu hét toáng lên: "Lần này được tận 4500 điểm luôn trời. Anh hào phóng thế từ bao giờ vậy?"
Giọng hệ thống nghe có vẻ hơi bực bội, "Thế giới đặc biệt thì điểm sẽ nhiều hơn một chút."
Nếu Lưu Sơn không bị trói buộc với cái hệ thống trừng phạt này thì phần thưởng còn nhiều hơn nữa.
Lưu Sơn không biết chuyện đó nên cậu hài lòng lắm, với lại thời gian nghỉ ngơi của cậu lại tăng thêm hai mươi phút rồi.
Sau khi trải qua bốn thế giới nhỏ, lần này cậu có một tiếng hai mươi phút nghỉ ngơi.
Lại gần mục tiêu tổng quát thêm một tí tị tì ti.
Chỉ tiếc là cái không gian hệ thống này chẳng có tí trò giải trí nào, trơ trọi mỗi cái giường.
Lưu Sơn thầm nghĩ, thế này thì khác quái gì một kiểu đi tù trá hình đâu chứ?
Thấy lần này cậu không hỏi han gì về tình hình thế giới nhỏ, hệ thống đứng ngồi không yên, "Cậu không muốn biết sau khi cậu ch.ết Phỉ Nhĩ ra sao à?"
Lưu Sơn lạ lùng hỏi: "Sao tôi phải biết?"
Hệ thống phát ra tiếng rè rè như chập điện, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói, "Cậu không thích anh ta à?" Đằng sau còn một câu "không thích tôi à" chưa nói ra.
Hôn cũng hôn rồi, ngủ cũng ngủ rồi, sao lại chẳng nảy sinh tí tình cảm nào thế?
Lưu Sơn phủ nhận không chút do dự: "Không. Tôi không thích anh đâu. Bỏ ý định đó đi."
Hệ thống tức tối nói: "Không thể nào." Sau khi tiếp nhận tình cảm và ký ức của Phỉ Nhĩ, sao nó có thể dễ dàng buông tay được? Hệ thống quyết định, nhiệm vụ tiếp theo sẽ tống Lưu Sơn vào thế giới nhỏ có phân thân của mình.
Lưu Sơn nhắm mắt lại, ra vẻ không thèm để ý đến nó.
Cho dù Lưu Sơn không muốn biết tình hình của Phỉ Nhĩ, hệ thống vẫn cố chấp muốn kể cho cậu nghe, "Vì cậu ở trạng thái linh hồn, ch.ết trong thế giới nhỏ xong là về thẳng không gian hệ thống, chẳng để lại cho Phỉ Nhĩ chút gì để tưởng niệm cả, anh ta vốn định đi tìm Tà thần tính sổ ngay. Nhưng anh ta đã hứa với cậu là bạn bè cậu sẽ không sao, nên sau khi đưa đám người chơi đó về thế giới thực xong mới đ.á.n.h nhau với Tà thần một trận, có điều Tà thần là một trong những nhân vật chính của thế giới nhỏ, nên Phỉ Nhĩ không gi.ết được hắn, sau khi đ.á.n.h hắn bị thương nặng thì Phỉ Nhĩ cũng sập nguồn, rồi quay về bản thể."
Lưu Sơn hé mắt, ánh mắt thoáng chút thắc mắc, "Vậy là thế giới đó sẽ không còn thế giới trò chơi nữa hả?"
"Không, ý thức thế giới đã chọn người quản lý mới rồi, trò chơi vẫn tiếp tục."
