Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 80: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 1
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:15
Editor: Yang Hy
Lưu Sơn chỉ thấy đầu đau nhưng nhức, má thì nóng ran như bị lửa đốt. Cậu vừa mới được đưa đến đây, còn chưa kịp nhìn ngó xung quanh cho quen thì đã bị ai đó đ.ấ.m thẳng một cú đau điếng vào mặt.
Cậu loạng choạng lùi lại mấy bước, bên tai toàn tiếng xì xầm bàn tán, làm đầu cậu càng đau như muốn nứt ra. Cậu lắc lắc cái đầu, may mà lần này không giống lần trước nhập vào Lưu Phúc, lăn đùng ra ngất xỉu luôn.
“Ở đây không chào đón cậu!” Cái tên vừa đ.ấ.m cậu nhìn cậu chằm chằm bằng ánh mắt lạnh tanh, giận lắm rồi nhưng vẫn đang cố nhịn.
Lưu Sơn chưa kịp nhận ký ức, cậu quệt vệt m.á.u rỉ ra ở khóe miệng, cú đ.ấ.m này làm cậu hộc m.á.u mồm thật chứ chả đùa. Cậu nhìn cái tên vừa đuổi mình đi, chẳng nói chẳng rằng, lao vào đẩy anh ta ngã lăn ra đất, rồi ngồi đè lên người anh ta, vung nắm đ.ấ.m tẩn cho một trận ra trò.
Rất nhanh, cậu bị người ta lôi ra. Lưu Sơn hất tay mấy người đang lôi kéo mình, chỉnh đốn lại quần áo, liếc nhìn đám đông đang chụm đầu bàn tán, rồi sải bước bỏ đi luôn. Thế mà chẳng ai thèm cản, đa số mọi người đều xúm lại chỗ cái tên bị cậu tẩn.
Ra khỏi khách sạn, cậu mới phát hiện chỗ này là nơi đồng không m.ô.n.g quạnh, thế mà xung quanh lại đậu đầy đủ loại xe sang trọng. Cậu mò mẫm khắp các túi trên người, ngoài một cái điện thoại ra thì chẳng còn gì hết.
Mở danh bạ ra, trống trơn không có lấy một mống, chỉ có một số điện thoại tự nhiên hiện lên trong đầu, nhưng Lưu Sơn chả muốn gọi.
Mấy ông tài xế đều đứng cạnh xe chờ lệnh, Lưu Sơn nghĩ bụng cứ đi đại xem sao, biết đâu có người nhận ra mình, ai dè có thật. Trước một chiếc xe sang màu đen, một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da, đeo găng tay trắng gọi giật cậu lại: “Cậu Kỷ, ông chủ bảo tôi đưa cậu về trước.”
Lưu Sơn khẽ gật đầu, chui vào trong xe, suốt cả quãng đường cứ im thin thít, chỉ chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Cậu vốn định về đến nhà rồi mới tiếp nhận ký ức, nhưng xe chạy từ ngoại ô vào đến phố xá sầm uất mất tận hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cậu đành tranh thủ thời gian đó xem luôn ký ức của nguyên chủ. Xuống xe mà lòng buồn rười rượi.
Tin xấu là, cậu kết hôn rồi, bạn đời là đàn ông.
Tin tốt là, người kia chẳng ưa gì cậu.
Nhưng khổ nỗi nguyên chủ của cái thân xác này lại yêu người ta say đắm, yêu đến mức hèn mọn luôn.
Cái ông chủ mà tài xế vừa nhắc tới tên là Niệm Hành, từng là cậu ruột của nguyên chủ. Nói là “từng là”, thì lại dây dưa đến một câu chuyện “cậu chủ thật - cậu chủ giả” cẩu huyết vô cùng.
Nguyên chủ chính là cậu chủ giả kia, bị mẹ ruột đ.á.n.h tráo với cậu chủ thật. Nguyên chủ lớn lên trong sự cưng chiều hết mực của nhà họ Kỷ, sau này mới vỡ lẽ mình chẳng phải con ruột, còn cậu chủ thật lại chính là người được ông cậu mình chu cấp tiền nong.
Để khỏi bị lộ tẩy, nguyên chủ đã làm không ít chuyện xấu, nhưng cuối cùng cái kim trong bọc cũng lòi ra. Còn cậu chủ thật bị hãm hại kia thì lại rộng lượng, chẳng thèm chấp nhặt với nguyên chủ.
Ông cậu của hai cậu chủ thật giả này, tức là Niệm Hành, vốn dĩ đã chẳng ưa gì nguyên chủ, người vạch trần mọi chuyện cũng chính là hắn. Chỉ không ngờ ông cậu này cũng là một tay ghê gớm, thế mà hắn lại đi thích cháu ruột của mình là cậu chủ thật kia. Chuyện này trái khoáy hết sức, chưa kể cậu chủ thật cũng đã có người yêu rồi.
Để trừng phạt nguyên chủ, Niệm Hành bắt nguyên chủ phải kết hôn với hắn, nếu không sẽ tống vào tù. Nguyên chủ vốn đã mê mệt Niệm Hành nên gật đầu cái rụp. Ai dè đâu, Niệm Hành chẳng những không đụng vào người nguyên chủ, mà còn năm lần bảy lượt dẫn người khác về nhà, làm nguyên chủ nếm đủ mùi vị của việc “có chồng cũng như không”.
Cứ thế hai năm trôi qua, nguyên chủ vừa đau khổ, lại càng thêm hận cậu chủ thật kia.
Cái kịch bản này đúng là lắm chỗ để chê, Lưu Sơn chẳng biết phải bắt đầu c.h.ử.i từ đâu nữa.
Cậu muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng biết mở mồm thế nào, cuối cùng mọi lời nói đều biến thành một tiếng thở dài thườn thượt. Cậu hỏi hệ thống: “Anh cố tình chơi tôi đấy à?”
Hệ thống kêu oan: “Thiếu gì kịch bản còn cẩu huyết hơn thế này.”
Câu này làm Lưu Sơn nghẹn họng, chẳng nói được gì.
Cậu xem tiếp phần ký ức còn lại:
Hôm nay là sinh nhật cậu chủ thật, nguyên chủ mặt dày mày dạn mò đến, nhưng vì không chịu nổi lời ra tiếng vào của người khác, cộng thêm việc ông chồng ngày thường hay mỉa mai mình lại đi tán tỉnh cậu chủ thật (thật ra chỉ là nói cười bình thường), m.á.u nóng dồn lên não, thế là buông lời châm chọc vài câu, còn lôi cả chuyện quan hệ cậu cháu mập mờ ra nói.
Người yêu của cậu chủ thật đời nào chịu để nguyên chủ bôi nhọ người thương như thế, bèn tẩn cho nguyên chủ một trận. Nếu là nguyên chủ, một thân một mình, ngoài cái mồm to ra thì cũng chỉ biết cụp đuôi mà chịu trận.
Đám người trong bữa tiệc toàn là tai to mặt lớn mà nguyên chủ không dây vào được. Nhưng đổi thành Lưu Sơn thì khác, cậu mù tịt mọi chuyện, chỉ đơn giản là nhìn tên kia thấy ghét nên mới lao vào đ.ấ.m. Mà phải công nhận, đ.ấ.m xong thấy người sảng khoái hẳn ra.
Về đến chỗ ở, Lưu Sơn khóa trái cửa phòng lại. Nguyên chủ và bạn đời ngủ riêng phòng, điểm này Lưu Sơn phải cho một like.
Việc đầu tiên là Lưu Sơn lao ngay vào phòng tắm, người ngợm mồ hôi nhễ nhại, cậu không chịu nổi.
Thế nhưng vừa nhìn thấy bộ dạng trong gương, Lưu Sơn sững người: “Hệ thống, sao nguyên chủ lại trông y hệt tôi thế này?”
Hệ thống giải thích: “Không phải cậu ta giống cậu đâu, mà là để cậu có cảm giác nhập vai hơn nên đổi thành ngoại hình của cậu đấy. Ký ức của người khác về nguyên chủ cũng sẽ tự động biến thành dáng vẻ của cậu.”
Lưu Sơn đảo mắt: “Cảm ơn nhiều nha.”
Hệ thống cứ như không nghe ra giọng mỉa mai, gợi ý luôn: “Thế giới này cũng có phân thân của tôi, cậu cần giúp gì thì cứ đi tìm anh ta. Anh ta giúp được cậu đấy.”
Lưu Sơn từ chối không cần suy nghĩ: “Khỏi.”
Tắm xong, Lưu Sơn bắt đầu lục lọi xem tài sản của nguyên chủ thế nào. Thế mà cái đồ phá của này chẳng để dành được đồng nào, giờ cậu muốn bỏ trốn cũng khó. Với lại nguyên chủ đang học đại học, nếu đi rồi thì tiền học phí cũng là cả vấn đề lớn.
Đúng thế, dù đã kết hôn gần một năm rồi nhưng nguyên chủ vẫn đang đi học.
Lưu Sơn nằm vật xuống giường. Niệm Hành mỗi tháng cho nguyên chủ năm nghìn tiền sinh hoạt, nguyên chủ tiêu xài hoang phí quen rồi, được mấy hôm là hết sạch, mà Niệm Hành cũng chẳng cho thêm.
Cậu hận đến mức nghiến răng, một tháng năm nghìn, hai năm trời mà nguyên chủ không để ra được đồng nào.
Muốn tống cổ nguyên chủ đi lắc trà sữa ghê! Cho chừa cái thói không biết tiết kiệm!
Lưu Sơn trở mình, học thì chắc chắn phải học rồi, tiền học với tiền sinh hoạt đều phải tính, đến lúc dọn ra ngoài còn tốn tiền thuê nhà với tiền cọc nữa, toàn là khoản to cả.
Dù gì cũng từng làm cậu chủ, biết đâu còn tài sản nào khác thì sao?
Cậu đau đầu lục tiếp ký ức của nguyên chủ, nhưng ký ức về sau toàn là chuyện tình yêu ngược luyến tơi bời giữa nguyên chủ và Niệm Hành. Có điều theo Lưu Sơn thấy, đây thuần túy là nguyên chủ bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần thì có. Thậm chí về sau còn xuất hiện một tình địch đáng gờm, nguyên chủ đương nhiên không phải đối thủ, cuối cùng bị ly hôn, đuổi ra khỏi nhà.
Vụ ly hôn xảy ra vào một năm sau, lúc nguyên chủ 24 tuổi.
[Nhiệm vụ: Tôi muốn kết hôn với người yêu tôi]
Lưu Sơn: “Không phải chứ, ông nội ơi, còn kết hôn cái gì nữa? Đã ly hôn đâu mà kết!”
Giọng hệ thống không giấu nổi vẻ vui sướng: “Cậu có thể đi tìm phân thân của tôi, anh ta chắc chắn giúp được cậu đấy.”
Lưu Sơn không thèm trả lời, cố nén cục tức trong lòng, cuối cùng bực dọc đặt đồ ăn về để tự an ủi bản thân.
Hôm sau là cuối tuần, Lưu Sơn ngủ đến khi tự tỉnh mới bò dậy.
Cậu lục lọi trong tủ quần áo của nguyên chủ, quần áo của nguyên chủ y như con công lòe loẹt, không phải áo sơ mi hoa hòe hoa sói thì cũng là mấy cái áo đủ màu sặc sỡ khác.
Cuối cùng cậu tìm được một cái áo phông trắng cộc tay trông đỡ lố nhất mặc vào, hình in trước n.g.ự.c là một quả táo m.á.u me be bét.
Đến khoản quần thì cậu bắt đầu thấy khó: “Sao lắm quần bò thế này, mà toàn là quần bó sát nữa chứ.”
May mà còn một cái quần thể thao màu xám.
Cậu quyết định hôm nay sẽ đi đòi tiền Niệm Hành để mua quần áo mới.
Ngày kia đi ly hôn.
