Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 81: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 2

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:50

Editor: Yang Hy

Giọng nói điện t.ử vô cảm của hệ thống vang lên, nhắc nhở: “Lưu Sơn, e là cậu không ly hôn nhanh thế được đâu.”

Nụ cười trên mặt Lưu Sơn cứng đờ ngay lập tức: “Tại sao?”

Hệ thống đủng đỉnh đáp: “Nguyên chủ và ông ‘cậu’ kia đã ký một bản thỏa thuận kết hôn trong hai năm, giờ mới được một năm thôi, nếu cậu muốn kết thúc sớm thì phải đền bù hợp đồng 50 triệu.”

Lưu Sơn trợn tròn mắt: “Bao nhiêu cơ?”

“50 triệu.”

“50 triệu?!” Giọng Lưu Sơn v.út lên mấy tông, “Sao tôi không thấy vụ này trong ký ức của nguyên chủ?”

“Nguyên chủ không chịu thừa nhận đây là cuộc hôn nhân giả tạo, nên cậu ta tự lừa mình dối người mà lờ đi chuyện này, ký ức của cậu ta không đầy đủ đâu.” Hệ thống giải thích.

Lưu Sơn hít một hơi thật sâu, cố bình tĩnh lại, trầm giọng nói: “Nói cho tôi biết bản thỏa thuận đó để ở đâu.”

“Ở ngăn kéo thứ ba của tủ đầu giường ấy.”

Nghe xong, Lưu Sơn sải bước đến tủ đầu giường, giật mạnh ngăn kéo thứ ba ra, lôi bản thỏa thuận hôn nhân đó ra.

Ngón tay cậu lướt qua từng dòng điều khoản, ánh mắt dần trở nên phức tạp.

[Trong thời gian tồn tại quan hệ hôn nhân, phải giấu kín tình trạng hôn nhân với bên ngoài]

[Trong thời gian tồn tại quan hệ hôn nhân, hai bên không được can thiệp vào chuyện của nhau]

Lưu Sơn liếc qua mấy nội dung đầu rồi lật ngay đến điều khoản về trách nhiệm vi phạm hợp đồng.

[Trách nhiệm vi phạm hợp đồng: Trong thời gian tồn tại hôn nhân theo thỏa thuận này, nếu một bên đề nghị ly hôn, thì bên đề nghị ly hôn phải bồi thường cho bên kia 50 triệu nhân dân tệ tiền vi phạm hợp đồng. Tiền vi phạm hợp đồng phải được thanh toán trong vòng 30 ngày kể từ khi đề nghị ly hôn, nếu quá hạn chưa thanh toán, sẽ phải trả lãi phạt chậm thanh toán theo mức 0.5% số tiền chưa thanh toán mỗi ngày, cho đến khi thanh toán hết cả gốc lẫn lãi.]

Cậu không thể tin nổi đọc lại từ đầu đến cuối một lần nữa: “Phá vỡ hợp đồng phải đền 50 triệu, hết hạn hợp đồng thì ra đi tay trắng?”

Hệ thống tốt bụng nhắc nhở: “Nguyên chủ từng định bỏ t.h.u.ố.c Kỷ Lâm Vãn trong một bữa tiệc tối để hủy hoại danh tiếng của cậu ta, nếu không phải tình cờ bị Niệm Hành phát hiện thì đã thành công rồi. Niệm Hành lấy chuyện này ra uy h.i.ế.p bắt nguyên chủ kết hôn với anh ta, nếu không sẽ tống nguyên chủ vào tù.”

Lưu Sơn thắc mắc: “Cái tên Niệm Hành này thích nguyên chủ à? Nếu không thì sao lại uy h.i.ế.p bắt kết hôn chứ không tống thẳng vào tù luôn?”

“Không đâu, Niệm Hành biết rõ nguyên chủ mê mệt anh ta, nên mới dùng cách kết hôn theo thỏa thuận này để hành hạ nguyên chủ, muốn dùng cách này liên tục kích thích nguyên chủ, làm cậu ta càng ngày càng điên loạn hơn.”

Tuy hệ thống cũng chẳng hiểu nổi, nhưng nó nhìn thấy toàn bộ cốt truyện của thế giới này nên biết rõ mồn một.

Nó nói tiếp: “Tuy cuộc hôn nhân này được giữ bí mật với bên ngoài, nhưng gia đình hai bên đều biết chuyện hai người kết hôn, và đều cho rằng nguyên chủ đã gài bẫy Niệm Hành nên anh ta mới buộc phải cưới cậu ta.”

Lưu Sơn nghe mà muốn tắc thở, cậu chợt nhớ ra một chuyện: “Trước đó anh bảo ký ức của người khác về nguyên chủ đều tự động biến thành mặt tôi đúng không?”

Hệ thống im lặng một lúc rồi mới khẳng định: “Đúng thế.”

Thái dương Lưu Sơn giật giật liên hồi, cậu hít sâu mấy cái: “Nói cách khác, mấy chuyện Kỷ Trường Vũ làm giờ đổ hết lên đầu tôi rồi.”

Hệ thống bỗng thấy chột dạ, nó vốn có động cơ riêng nên mới để Lưu Sơn dùng mặt thật làm nhiệm vụ, nó bảo: “Đằng nào cậu cũng phải thay thế thân phận cậu ta mà.”

“Thế sao mà giống nhau được?” Lưu Sơn tức điên, “Dùng mặt tôi với dùng mặt Kỷ Trường Vũ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau!”

Hệ thống vội lảng sang chuyện khác: “Nếu cậu muốn ly hôn thì có thể đi tìm phân thân của tôi, anh ta có tiền, giúp cậu trả được tiền vi phạm hợp đồng, còn có thể kết hôn với cậu để hoàn thành nhiệm vụ nữa.”

Lưu Sơn đang nóng m.á.u: “Tôi không đi. Chẳng phải chỉ cần đợi thêm một năm nữa thôi sao? Tôi đợi được! Thỏa thuận cũng nói là không can thiệp chuyện của nhau mà, đã thế thì tôi cũng ra ngoài tìm người khác.”

Cậu nhanh ch.óng vạch ra một kế hoạch đơn giản, chỉ cần trong hai năm này câu đại một người nào đó, làm cho người ta ch.ết mê ch.ết mệt mình, rồi đến trước ngày sinh nhật 25 tuổi dụ người ta đi đăng ký kết hôn với mình, thế là xong nhiệm vụ chứ gì.

Còn về đối tượng thì cậu phải chọn lựa kỹ càng đã, ít nhất đừng có xấu quá. Cậu tuyệt đối không muốn dính dáng gì đến cái gọi là phân thân của hệ thống nữa đâu.

Quyết định xong xuôi, Lưu Sơn cất kỹ bản thỏa thuận rồi đi xuống lầu.

Dì Triệu giúp việc niềm nở lạ thường, thấy Lưu Sơn đi xuống thì vội vàng hỏi: “Cậu Kỷ, sáng nay cậu muốn ăn đồ Tây hay đồ Trung thế?”

Lưu Sơn tuy đôi lúc nóng tính nhưng không bao giờ giận cá c.h.é.m thớt, thấy dì Triệu thân thiện nên cậu cũng cười đáp lại: “Dì Triệu, cho cháu ăn đồ Trung đi, thêm một ly sữa đậu nành, đập thêm quả trứng vào sữa cho cháu nhé.”

Ngoại hình của Lưu Sơn và nguyên chủ đúng là hai thái cực khác hẳn nhau.

Nguyên chủ thì mảnh khảnh trắng trẻo, mặt mũi tinh xảo, khí chất u ám.

Còn Lưu Sơn thì đẹp trai tuấn tú, cười lên một cái là y như mặt trời ló dạng sau cơn bão tuyết, cực kỳ hút mắt, tràn đầy sức sống và sự ấm áp, tưởng như xua tan được hết mọi lạnh lẽo và u ám vậy.

Dì Triệu ngẩn người một chút, nghĩ thầm hôm nay mặt trời mọc đằng Tây rồi hay sao mà cậu Kỷ lại có thái độ tốt với bà thế. Mà phải công nhận, cậu chàng đẹp trai này cười lên trông cưng thật đấy.

Dì Triệu hớn hở quay vào bếp, dường như bị lây sự vui vẻ từ nụ cười của Lưu Sơn, cả căn bếp trông cũng sáng sủa hẳn lên.

Phòng ăn thông với phòng khách, tạo thành một không gian rộng rãi thoáng đãng.

Lưu Sơn liếc mắt cái là thấy ngay một người đàn ông đẹp trai đang ngồi trên ghế sô pha màu xám, mày mắt lạnh lùng, đường nét gương mặt góc cạnh, cử chỉ toát lên khí thế của kẻ quyền uy.

Người đàn ông đang vuốt ve một con ch.ó Samoyed, người này chứ ai nữa, chính là ông "cậu" trước kia của nguyên chủ, giờ là bạn đời trên danh nghĩa theo thỏa thuận.

Hôm qua chưa gặp, nay nhìn kỹ thì thấy cũng ra dáng con người phết đấy chứ.

Vốn chẳng muốn dây dưa nói chuyện nhiều với anh ta, nhưng nghĩ đến cái tủ quần áo toàn quần bò bó sát, áo sơ mi hoa hòe hoa sói với số dư tài khoản còn đúng năm trăm tệ, Lưu Sơn đau cả đầu, đành sải bước đi về phía Niệm Hành.

Con Samoyed vừa thấy Lưu Sơn đi tới liền sủa ầm lên với cậu.

Con ch.ó này tên là "Đoàn Đoàn", do Niệm Hành nuôi. Nhưng Niệm Hành hay vắng nhà, nên bình thường toàn là nguyên chủ cho ăn.

Thế mà con ch.ó này sống hai mặt lắm, lúc Niệm Hành không có nhà thì nó im thin thít. Nhưng hễ Niệm Hành có mặt là y như rằng thấy nguyên chủ đâu là nó sủa ầm ĩ lên đó.

Nguyên chủ trong lòng ức chế lắm, nhưng vì là ch.ó cưng của Niệm Hành nên đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà hầu hạ nó.

May mà con ch.ó này lần nào cũng chỉ sủa nguyên chủ thôi chứ không đớp, nên Lưu Sơn bơ đẹp nó luôn, nói với Niệm Hành: “Đưa tôi tiền, tôi muốn mua quần áo mới.”

Tuy nguyên chủ luôn mê mệt ông cậu hờ này, nhưng lần nào gặp mặt thái độ cũng chảnh chọe tận trời xanh. Nên cậu nói giọng này là chuẩn bài rồi, chả sao cả.

Niệm Hành chẳng thèm ngước mắt lên: “Hôm qua cậu làm loạn ở bữa tiệc, tôi còn chưa tính sổ với cậu, mà cậu còn dám đòi tiền tôi à?”

“Người ta đ.á.n.h tôi, chẳng lẽ cấm tôi đ.á.n.h lại?” Lưu Sơn đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống bên cạnh anh ta, liền thấy Niệm Hành nhíu mày đầy vẻ ghê tởm, xích ra xa để giữ khoảng cách với cậu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 81: Chương 81: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 2 | MonkeyD