Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 82: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 3
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:50
Editor: Yang Hy
“Chẳng phải tại cậu hết...” Niệm Hành bực bội quay sang nhìn cậu, đến khi nhìn rõ gương mặt kia, trong mắt anh ta thoáng qua vẻ ngạc nhiên.
Trong ký ức của anh ta, Kỷ Trường Vũ trông như thế này sao? Nghĩ kỹ lại thì, hình như đúng là thế thật.
Dù thế nào đi nữa, Niệm Hành cũng cực ghét Kỷ Trường Vũ, giọng điệu lạnh lùng hết mức: “Thanh Vũ bị cậu đ.á.n.h bị thương, hôm qua là tiệc sinh nhật của Tiểu Vãn, bị cậu phá hỏng hết cả rồi. Tối nay theo tôi về nhà tổ xin lỗi bọn họ.”
Lưu Sơn bày ra cái mặt dày “lợn ch.ết không sợ nước sôi”, cứng cổ đáp: “Xin lỗi thì được, nhưng anh phải đưa tiền cho tôi trước đã, tôi muốn mua quần áo mới. Hơn một năm nay tôi chưa được mua bộ quần áo mới nào rồi.”
Cậu nói quá lên thế, chứ Niệm Hành xưa nay có quan tâm gì đến nguyên chủ đâu, làm sao biết lời này là thật hay giả.
Nhưng điều đó không ngăn được sự chán ghét của Niệm Hành đối với Lưu Sơn tăng lên, “Xin lỗi với chuyện cậu mua quần áo thì liên quan gì đến nhau?”
Lưu Sơn: “Sao lại không liên quan, không có quần áo mới thì tôi không muốn ra đường. Tôi không ra đường thì làm sao đi cùng anh đến nhà họ Kỷ xin lỗi bọn họ được.”
Niệm Hành cười khẩy: “Cậu học đâu ra cái thói lý sự cùn đấy hả?”
Lưu Sơn tỉnh bơ: “Cậu à, cậu đúng là giỏi đổ oan cho người khác. Cậu đâu có muốn tôi ăn mặc lòe loẹt đến nhà họ Kỷ làm mất mặt cậu đâu, đúng không?”
Thật ra, từ lúc kết hôn nguyên chủ chưa bao giờ gọi Niệm Hành là “cậu”, bình thường nói chuyện toàn nói trống không hoặc gọi thẳng tên.
Lưu Sơn gọi “cậu” là cố tình muốn chọc tức anh ta thôi. Chứ làm gì có chuyện “cậu cháu” kết hôn với nhau?
Tuy hai người không có quan hệ huyết thống, nhưng đúng là từng làm cậu cháu suốt mười mấy năm trời.
Nghĩ đến đống quần áo hoa hòe hoa sói kia, sắc mặt vốn đã khó coi của Niệm Hành càng đen hơn. Anh ta chưa bao giờ hiểu nổi gu ăn mặc của Kỷ Trường Vũ, giờ đối phương chịu thay đổi, coi như cũng đỡ bẩn mắt anh ta. Hơn nữa, cái mặt này mà mặc mấy bộ đồ cũ kia vào, trông đúng là du côn lưu manh, nhìn mà nhức cả đầu.
Để không phí phạm cái mặt tiền đẹp đẽ này, Niệm Hành phá lệ rút trong ví ra một tấm thẻ, đưa qua: “Trong này có 500 ngàn, mật mã là ******.”
Thấy vẻ mặt mừng rỡ của Lưu Sơn, tâm trạng Niệm Hành tự dưng cũng khá lên không ít, giọng điệu cũng dịu đi vài phần: “Cầm lấy đi, thiếu thì bảo tôi.”
“Cảm ơn anh.”
Trong lòng Lưu Sơn: Giàu nứt đố đổ vách thế này mà keo kiệt bủn xỉn, tháng cho có 5000 tệ tiền sinh hoạt mà coi được?
Cậu cầm thẻ, chẳng buồn nói thêm câu nào, tắt ngóm nụ cười, quay người đi ăn sáng luôn.
Ăn sáng xong, Lưu Sơn hí hửng đi mua quần áo.
Cậu ngồi xe sang của gia đình đến thẳng trung tâm thương mại gần nhất, loáng cái đã xách túi lớn túi bé về nhà.
Việc đầu tiên khi về nhà là gói ghém hết đống quần áo trong tủ lại cất đi, dù sao cũng là sở thích của nguyên chủ, không thể vứt hết được, cứ để đó cũng chẳng tốn chỗ.
Chập tối, Niệm Hành gọi điện bảo Lưu Sơn tự bắt xe đến nhà họ Kỷ, anh ta tan làm sẽ tự qua đó.
Lưu Sơn không từ chối, dù sao đã thỏa thuận là đưa tiền thì cậu đi xin lỗi mà.
Nhà họ Kỷ chính là căn biệt thự tổ chức tiệc hôm qua, hôm qua không nhìn kỹ, hôm nay mới phát hiện ra đây là cả một trang viên.
Hòn non bộ sắp xếp khéo léo, suối chảy róc rách, biệt thự ẩn hiện giữa những hàng cây xanh mát.
Cả trang viên trông vừa khiêm tốn vừa xa hoa, đúng chất gia đình hào môn.
Bảo vệ ở cổng nhận ra xe Lưu Sơn ngồi nên cậu vào được trang viên rất thuận lợi.
Bấm chuông cửa, người ra mở cửa là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, là quản gia nhà họ Kỷ, cũng họ Lưu.
Lưu Sơn ngoan ngoãn gọi: “Bác Lưu.”
Quản gia Lưu ngạc nhiên nhìn cậu một cái, cậu cả nhà họ Kỷ trước kia, giờ là cậu hai này, bình thường lúc nào cũng hằn học với đời, có bao giờ cho bọn họ sắc mặt tốt đâu. Ông khách sáo mời người vào, rồi nói với những người đang ngồi trong phòng khách: “Cậu hai đến rồi.”
Phòng khách đang rôm rả tiếng cười nói bỗng im bặt, ai nấy đều tắt nụ cười, không khí trở nên trầm lắng đến kỳ quặc.
Trong phòng khách có khá đông người, một cặp vợ chồng trung niên, một đôi tình nhân, Niệm Hành cũng ở đó, còn có một người nữa...
Khi nhìn rõ mặt người còn lại, Lưu Sơn suýt chút nữa không giữ nổi bình tĩnh.
Mái tóc bạc lấp lánh ánh kim dưới ánh đèn, đôi mắt màu hổ phách quen thuộc, ngũ quan đẹp đến mức không giống người thật, không phải phân thân của hệ thống thì còn là ai vào đây nữa?
Lưu Sơn lục lọi trong đầu xem người này là ai, nhưng nghĩ mãi chẳng ra tên anh ta là gì, cũng chẳng biết anh ta dây mơ rễ má thế nào với cái nhà này.
Người đó chắc là không biết cậu đâu. Người đàn ông dựa lưng vào ghế sô pha, hai chân vắt chéo, hai tay đặt hờ hững trên đầu gối, cả người toát lên vẻ lười biếng và ung dung đến lạ.
Chỉ nghe anh ta nói với vẻ cười như không cười: “Đây là bạn đời của anh hai, là cậu hai một thời của nhà họ Kỷ đấy à?”
Cặp vợ chồng trung niên kia chính là bố mẹ nuôi của nguyên chủ. Người phụ nữ tuy đã có tuổi nhưng thời gian chẳng để lại mấy dấu vết trên người bà, bộ sườn xám càng tôn lên khí chất thanh tao, khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng vẫn còn nét sắc sảo, lại thêm vẻ ung dung sang trọng của người từng trải, đúng là một người phụ nữ đẹp mặn mà.
Người nhà họ Kỷ xưa nay luôn giữ thể diện, kể cả Kỷ Lâm Vãn sau này mới được đón về cũng thế, kẻ duy nhất làm mất mặt gia đình chỉ có Kỷ Trường Vũ.
Dù đã thất vọng tràn trề về Kỷ Trường Vũ, nhưng suy cho cùng cũng là đứa con mình từng yêu thương hết lòng suốt mười mấy năm trời, Triệu Hữu Nghi không tỏ thái độ yêu ghét ra mặt, bà nói giọng bình thản, nhẹ nhàng giới thiệu: “Đúng rồi, đây là Trường Vũ. Trước đây em chưa gặp nó.”
Bà lại quay sang bảo Lưu Sơn: “Trường Vũ, con ngồi đi. Đây là cậu út của con, Triệu Mộc An. Trước giờ cậu ấy toàn ở nước ngoài, mới về hôm kia thôi.”
Lưu Sơn làm như không thấy ánh mắt Triệu Mộc An đang nhìn mình, lần lượt chào hỏi từng người rồi tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Tuy trong ký ức của Kỷ Trường Vũ không có hình bóng Triệu Mộc An, nhưng cậu biết người này, con trai út sinh muộn của nhà họ Triệu, em ruột của Niệm Hành.
Chuyện hài kịch cậu chủ thật giả, Triệu Mộc An ở tít nước ngoài cũng có nghe phong thanh. Với đứa cháu trai hờ kém mình bảy tuổi này, anh ta chẳng có ấn tượng gì mấy, chỉ biết tính tình nó lầm lì u ám, vì ghen ăn tức ở với Kỷ Lâm Vãn mà làm đủ trò hãm hại người ta, sau này lại còn gài bẫy chính ông cậu hai cũ của mình, ép người ta phải cưới.
Nhớ lại dáng vẻ đ.á.n.h người hung tợn của Kỷ Trường Vũ trong bữa tiệc sinh nhật tối qua, Triệu Mộc An không kìm được khẽ nhướng mày.
Bố Kỷ cũng trạc bốn mươi mấy, tướng mạo đẹp trai đứng đắn, toát ra vẻ uy nghiêm, ánh mắt nhìn Lưu Sơn lạnh tanh. Ông đập mạnh tay xuống bàn trà trước mặt, quát: “Kỷ Trường Vũ, con còn vác mặt đến đây được à! Tiệc sinh nhật của Lâm Vãn tối qua mà con cũng dám làm loạn! Con nhìn xem con đ.á.n.h Thanh Vũ ra cái dạng gì rồi?”
Ông tức giận chỉ thẳng mặt Lưu Sơn, mắng với vẻ thất vọng tột cùng: “Nhà họ Kỷ đã rộng lượng cho con tiếp tục dùng danh nghĩa cậu chủ ở lại, còn con thì sao, năm bữa nửa tháng lại gây chuyện. Cuộc sống đang yên lành bị con quậy cho ra nông nỗi gì rồi! Còn không mau xin lỗi Thanh Vũ đi!”
Nếu là Kỷ Trường Vũ trước đây, nghe mấy lời này chắc sẽ thấy vừa nhục nhã vừa tủi thân, nhưng dù đang sống dưới thân phận Kỷ Trường Vũ, tính cách Lưu Sơn lại khác hẳn. Lúc này nghe bố Kỷ mắng mỏ, trong lòng cậu chẳng có tí xúc động nào cả.
Cậu nhìn sang Tưởng Thanh Vũ, khóe miệng cậu ta bị rách, trên mặt còn mấy vết bầm tím, nhưng dù thế vẫn không che lấp được vẻ đẹp trai sáng sủa của cậu ta.
Tưởng Thanh Vũ ngồi thẳng lưng, hai tay nắm hờ đặt trên đầu gối, ánh mắt nhìn Lưu Sơn sắc như d.a.o cau, trong đó tràn đầy sự mỉa mai và khinh thường không thèm che giấu.
