Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 83: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 4

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:50

Editor: Yang Hy

Lưu Sơn nặn ra một nụ cười giả tạo, nói với Tưởng Thanh Vũ: "Anh Thanh Vũ, xin lỗi anh nhé."

Tưởng Thanh Vũ lớn hơn nguyên chủ và Kỷ Lâm Vãn một tuổi, nên dù Kỷ Trường Vũ có không ưa đến mấy thì cũng phải gọi một tiếng "anh".

Lưu Sơn nói tiếp: "Tối qua tôi uống say quá nên nhìn gà hóa cuốc. Chứ biết là anh thì tôi đời nào dám ra tay. Anh cũng biết tôi vừa ngu vừa xấu tính mà, làm ra mấy chuyện mất mặt thế này cũng là bình thường thôi. Anh là người rộng lượng, chắc sẽ không trách tôi đâu nhỉ."

Nguyên chủ từng nghe Tưởng Thanh Vũ lén lút nói xấu mình là vừa ngu vừa xấu tính, tức thì tức thật, nhưng nhà họ Tưởng cũng có tiếng có tăm, một cậu chủ dỏm như nguyên chủ lấy đâu ra gan mà bật lại.

Lưu Sơn nghĩ bụng, giờ mình cũng mang danh nghĩa là bạn đời của Niệm Hành, dù thế nào thì Tưởng Thanh Vũ cũng phải nể mặt chút đỉnh chứ.

Mà không nể mặt cũng chẳng sao, cậu đâu có định giống nguyên chủ, sống ch.ết đòi chen chân vào giới thượng lưu, sợ gì bị chèn ép.

Cười ch.ết mất, còn có hai năm nữa là xong nhiệm vụ, ai rảnh mà chiều chuộng đám người này?

Nói xong, Lưu Sơn quay sang nhìn bố Kỷ: "Anh rể, anh mất trí nhớ rồi à? Tôi bị đá khỏi nhà họ Kỷ ngay trước khi cưới cậu mà? Chứ cậu cháu lấy nhau, nói ra người ta cười cho thối mũi, loạn l.uân à?"

Từ lúc kết hôn, cách xưng hô của Kỷ Trường Vũ với bố mẹ nuôi cũng đổi luôn. Nên giờ Lưu Sơn cũng cứ thế mà gọi.

"Hơn nữa, sổ hộ khẩu của tôi từ đời nào đã tách ra riêng một mình một trang rồi. Nhưng mà nếu anh không thích tôi mang họ Kỷ, thì tôi đổi sang họ bố mẹ đẻ cũng được. À quên, bố đẻ tôi cũng họ Kỷ. Cùng lắm thì tôi theo họ mẹ đẻ vậy. Nếu anh vẫn không ưng thì tôi đổi cả tên luôn cũng chẳng sao."

Hồi đó, biết chuyện hai đứa trẻ bị trao nhầm, bố mẹ đẻ của Kỷ Trường Vũ tiếc nuối lắm. Tuy gia thế không bằng nhà họ Kỷ, nhưng họ cũng thương yêu Kỷ Lâm Vãn hết mực. Còn với đứa con ruột Kỷ Trường Vũ, họ lại thấy không hiểu chuyện, thông minh bằng Kỷ Lâm Vãn.

Kỷ Trường Vũ vốn cũng có chút mong chờ ở bố mẹ ruột, nhưng dù sao cũng làm cậu cả mười mấy năm trời, lại tận mắt thấy cảnh bố mẹ ruột ân cần hỏi han Kỷ Lâm Vãn, trong lòng vừa giận vừa ghen, buông lời xấc xược với bố mẹ ruột, khiến hai ông bà thất vọng về mình.

Sau này, Kỷ Trường Vũ đòi kết hôn với Niệm Hành, nhà họ Kỷ dứt khoát công bố sự thật Kỷ Trường Vũ không phải con cháu nhà họ Kỷ, nhưng giấu tiệt chuyện đám cưới giữa Kỷ Trường Vũ và Niệm Hành.

Hộ khẩu của Kỷ Trường Vũ lẽ ra phải chuyển về nhà bố mẹ đẻ, nhưng cậu ta cho rằng bố mẹ đẻ chỉ thương Kỷ Lâm Vãn mà ghét bỏ mình, nên tự tách khẩu ra riêng.

Lưu Sơn nói xong, mặt ai nấy trong phòng, trừ Triệu Mộc An, đều đen như đ.í.t nồi.

Bố Kỷ giận dữ quát: "Đây là thái độ xin lỗi của con đấy à? Sự giáo d.ụ.c của nhà họ Kỷ đâu hết rồi?"

Niệm Hành cũng sa sầm mặt mày nói với Lưu Sơn: "Chuyện tối qua vốn dĩ là lỗi của cậu, cậu quên hôm nay đã hứa với tôi cái gì rồi à?"

Uổng công anh ta tưởng hôm nay Kỷ Trường Vũ đã ngoan ngoãn hơn chút, ai dè vẫn xù lông nhím như cũ.

"Nhớ chứ, tôi xin lỗi rồi còn gì? Cậu à, cậu đừng có khóa cái thẻ hôm nay đưa tôi nhé. Cậu mà khóa thật thì ngày nào tôi cũng phải ăn màn thầu với dưa muối ở trường đấy." Tuy Lưu Sơn rất muốn nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu, nhưng khổ nỗi tuyến lệ không hoạt động, đành phải làm bộ khổ sở.

Sau khi kết hôn, mọi chi tiêu của Kỷ Trường Vũ đều do Niệm Hành lo. Người khác cũng chẳng biết Kỷ Trường Vũ có bao nhiêu tiền, nghe thế ai nấy đều ngạc nhiên.

Niệm Hành giật giật lông mày, Triệu Mộc An xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, cười hỏi: "Bé đáng thương, cháu thiếu tiền đến mức nào thế?"

Lưu Sơn bị tiếng "bé đáng thương" làm cho nổi da gà, khóe miệng giật giật, trong lòng quyết tâm phải tránh xa tên Triệu Mộc An này càng xa càng tốt.

Ghét nhất mấy gã dầu mỡ nhớp nhúa.

Nhưng mà, biết bạn đời trên hợp đồng rất giàu, mà hết hợp đồng lại bị đuổi ra khỏi nhà tay trắng, khoản tiền sinh hoạt 5000 tệ một tháng trong mắt Lưu Sơn bỗng chốc trở nên ít ỏi đến đáng thương.

Thế là, vừa để chọc tức Niệm Hành, vừa để kiếm thêm chút tiền sinh hoạt, cậu hùa theo: "Haizzz, còn có 50 tệ thôi." Thật ra còn 500, nhưng giờ mới giữa tháng, còn nửa tháng nữa phải sống, cậu không thể để Niệm Hành khóa cái thẻ hôm nay mới đưa được.

Mọi người có mặt đều sững sờ, toàn là người sống trong nhung lụa, làm gì có ai trong tài khoản còn có 50 tệ lẻ bao giờ?

Cơn giận của Niệm Hành bùng lên: "Chẳng phải mới đưa tiền sinh hoạt cho cậu sao?"

Lưu Sơn lại cười giả lả: "Cậu à, chữ 'mới' của cậu là từ 14 ngày trước rồi. Đúng, 5000 tệ nhiều thật. Nhưng hôm qua là sinh nhật tôi, lâu lắm rồi tôi không tự thưởng cho mình món gì ra hồn, nên không kìm được lòng mình mua đôi giày mới." Nói rồi, cậu lắc lắc chân khoe đôi giày thể thao bản giới hạn mua bằng thẻ Niệm Hành đưa hôm nay.

Kỷ Trường Vũ và Kỷ Lâm Vãn sinh cùng ngày, hôm qua là sinh nhật Kỷ Lâm Vãn, đương nhiên cũng là sinh nhật Kỷ Trường Vũ.

Thế nhưng, từ cái dạo Kỷ Trường Vũ quậy cho cả nhà họ Kỷ gà bay ch.ó sủa, mọi người dường như đều ngầm hiểu ý nhau mà lờ tịt chuyện này đi.

Trong chốc lát, không khí trong phòng khách trở nên sượng trân.

Người lên tiếng phá vỡ sự im lặng đầu tiên là Kỷ Lâm Vãn, cậu ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay Tưởng Thanh Vũ, rồi bảo Lưu Sơn: "Trường Vũ, tôi cũng thay mặt anh Thanh Vũ xin lỗi cậu. Chuyện tối qua cứ cho qua đi nhé."

Tưởng Thanh Vũ mím môi, chạm phải ánh mắt của Kỷ Lâm Vãn thì đành gật đầu đồng ý. Dù sao thì người ra tay trước cũng là cậu ta. Ai mà ngờ được cái tên Kỷ Trường Vũ trước giờ nhát cáy lại dám đ.á.n.h trả cơ chứ.

Đã thế lại còn biết diễn trò đáng thương nữa, không thấy bác trai bác gái nhà họ Kỷ đều lộ vẻ áy náy rồi sao?

Bố Kỷ chốt ngay: "Thanh Vũ với Lâm Vãn đã rộng lượng thế rồi, con còn không mau cảm ơn người ta đi!"

Lưu Sơn ngoan ngoãn đáp: "Cảm ơn hai anh ạ." Cậu lại nhìn sang Niệm Hành, "Cậu à, họ tha cho tôi rồi đấy. Cậu sẽ không khóa thẻ của tôi nữa chứ?"

Niệm Hành, người đúng là từng tính đến chuyện khóa thẻ để dạy cho Lưu Sơn một bài học: "..."

Triệu Hữu Nghi thở dài, quay sang nói với Niệm Hành trước: "A Hành, em cứ coi như đó là tiền mừng tuổi sinh nhật cho Trường Vũ đi."

Niệm Hành đành gật đầu nhượng bộ.

Triệu Hữu Nghi lại rút trong túi xách ra một chiếc thẻ đen, đưa cho Lưu Sơn bảo: "Tấm thẻ này con cầm lấy, muốn mua gì thì mua. Đừng để bản thân chịu khổ."

Lưu Sơn nhận lấy, nở một nụ cười thật lòng với bà. Cậu biết, Triệu Hữu Nghi ít nhiều vẫn còn tình cảm với Kỷ Trường Vũ, nếu Kỷ Trường Vũ không gây chuyện thì có lẽ hắn vẫn là cậu chủ cao sang quyền quý kia.

"Cảm ơn mẹ." Kỷ Trường Vũ vẫn luôn khao khát được gọi Triệu Hữu Nghi một tiếng "mẹ" nữa, chứ không phải hùa theo Niệm Hành gọi là "chị". Tiếc là sau khi kết hôn, hắn đến cả cách xưng hô cũng đ.á.n.h mất.

Lưu Sơn thì mặc kệ mấy cái đó.

Nghe cái kiểu xưng hô loạn cào cào của Lưu Sơn, bố Kỷ tức đến mức thổi râu trừng mắt mắng Triệu Hữu Nghi: "Con hư tại mẹ, tôi thấy chính vì ngày xưa bà chiều nó quá nên nó mới sinh hư, làm ra bao nhiêu chuyện hỗn láo như thế."

Rồi ông lại quay sang mắng xối xả Lưu Sơn: "Còn con nữa, con nghe xem con gọi người ta kiểu gì thế hả? Đã phân rõ vai vế chưa mà gọi bậy gọi bạ ở đây."

Lưu Sơn đảo mắt, "Anh rể à, liên quan gì đến mẹ tôi, tôi hư hỏng là vấn đề của tôi. Với lại xưng hô cái gì chứ, tôi gọi Triệu Niệm Hành là 'cậu', cậu cũng có ý kiến gì đâu."

Niệm Hành: "..."

Anh ta đâu phải không có ý kiến, chẳng qua là không thèm so đo thôi.

Triệu Hữu Nghi day trán.

Triệu Mộc An không nhịn được phì cười.

Kỷ Lâm Vãn và Tưởng Thanh Vũ chỉ thấy Kỷ Trường Vũ lại lên cơn điên rồi.

Ngực bố Kỷ phập phồng vì tức giận: "Con! Cái này mà để người ngoài nghe thấy thì người ta nhìn nhà họ Kỷ ra cái gì hả?"

Không biết đầu đuôi người ta lại tưởng ông với vợ mình có mối quan hệ mờ ám lăng nhăng gì đấy chứ!

Người ngoài cũng đâu biết chuyện Kỷ Trường Vũ kết hôn với Niệm Hành, cộng thêm trong thỏa thuận có điều khoản bảo mật, nên chắc chắn không thể ra ngoài gọi lung tung được.

Lưu Sơn cũng sợ mình gọi nhiều quá thành quen mồm, rồi không sửa được, nên lập tức đổi giọng: "Được rồi, bố, bố muốn con gọi một tiếng 'bố' đến thế thì con chiều bố ngay. Giờ xin lỗi cũng xin rồi, xưng hô cũng sửa rồi, ăn cơm được chưa ạ?"

Bố Kỷ thầm thấy may là mình còn khỏe mạnh, chứ không chắc bị thằng ranh con này chọc cho tức đến ngất xỉu mất. Hồi trước lúc nó dở chứng làm người ta ghét cũng có bao giờ dám bật lại ông chan chát thế này đâu.

Không muốn nghe thêm mấy lời hỗn hào chọc tức mình từ miệng Lưu Sơn nữa, bố Kỷ phất tay một cái, bảo mọi người vào ăn cơm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 83: Chương 83: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 4 | MonkeyD