Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 84: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 5
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:50
Editor: Yang Hy
Bố Kỷ ngồi ghế chủ tọa, Triệu Hữu Nghi ngồi ngay bên tay trái ông, cạnh bà là Niệm Hành, rồi đến Triệu Mộc An.
Lưu Sơn không muốn chạm mặt Triệu Mộc An, nên nhanh chân giành luôn cái ghế đối diện Triệu Hữu Nghi.
Bố Kỷ liếc cậu một cái, định mắng, nhưng lại sợ cái miệng cậu nói hươu nói vượn, đành coi như không thấy.
Khi mọi người đã ngồi vào chỗ, người làm lần lượt bưng thức ăn lên.
Nhà họ Kỷ không có thói quen "ăn không nói", Lưu Sơn nghe mấy người kia nói chuyện mà không chen vào, chỉ cắm cúi ăn cơm.
Trò chuyện một hồi, nội dung câu chuyện bỗng xoay quanh vấn đề chỗ ở của Triệu Mộc An.
Niệm Hành đề nghị: "Chẳng phải em sắp đến Đại học Quốc Hoa làm giáo sư đặc biệt sao? Hay là cứ ở chỗ anh trước đi, từ nhà anh đến Đại học Quốc Hoa cũng gần."
Tay Lưu Sơn khựng lại, Kỷ Trường Vũ cũng đang học ở Đại học Quốc Hoa mà.
Triệu Mộc An nói: "Thế có phiền anh hai quá không? Em ở khách sạn trước cũng được. Hai ngày nay làm phiền chị và anh rể rồi, tối nay em định ra khách sạn ở đây."
Triệu Hữu Nghi nói chen vào: "Ở khách sạn làm gì. Tính tình em kén chọn, tạm thời cũng khó tìm được căn nhà vừa ý, cứ nghe lời anh hai em đi, đến chỗ chú ấy ở tạm đi. Trường Vũ cũng học ở Đại học Quốc Hoa, nó có thể dẫn em đi làm quen môi trường luôn."
Lưu Sơn từ chối ngay tắp lự: "Mẹ, anh cũng ở đó mà, mẹ bảo anh dẫn cậu út đi làm quen ấy."
"Anh" trong miệng cậu tất nhiên là Kỷ Lâm Vãn rồi.
Triệu Hữu Nghi trừng mắt nhìn cậu một cái.
Kỷ Lâm Vãn cũng lên tiếng: "Cậu út, cháu với cậu hai ở cùng một khu chung cư đấy, nếu cậu không ngại thì qua ở cùng bọn cháu cũng được ạ."
Cậu ta và Thanh Vũ tối qua ngủ lại nhà họ Kỷ, tối nay cũng phải về bên kia.
Tưởng Thanh Vũ không có ý kiến gì, dù sao cũng là cậu của người yêu mà.
Triệu Mộc An cười nhẹ, dưới ánh đèn trông anh ta hiền hòa dễ gần vô cùng: "Thôi cậu qua chỗ anh hai trước vậy, ở cùng đám con cháu các cháu, sợ các cháu không thoải mái."
Lưu Sơn thầm mắng trong bụng, thế tôi không phải con cháu chắc? Sao không sợ tôi không thoải mái này?
Thế nhưng, chuyện được chốt như vậy rồi, Triệu Mộc An sẽ tạm trú ở nhà Niệm Hành.
Lưu Sơn nghĩ bụng, nhà đó đứng tên Niệm Hành, chủ nhà người ta đã đồng ý rồi thì cậu lấy lý do gì mà từ chối? Hơn nữa giờ cậu đã kết hôn rồi, lại còn là cháu hờ của Triệu Mộc An, chắc gì anh ta đã để mắt tới cậu.
Thêm nữa, bình thường cậu có thể ở lại ký túc xá trường, cơ hội chạm mặt nhau chắc cũng chẳng nhiều, nên cậu không nói gì thêm.
Ăn xong, bố Kỷ gọi Lưu Sơn vào phòng làm việc mắng cho một trận, đại loại là bảo cậu đừng có làm mấy chuyện xằng bậy nữa. Sau đó ông cũng rút ra một tấm thẻ đưa cho cậu, bảo là quà sinh nhật bù.
Lưu Sơn hơi bất ngờ, không ngờ bố Kỷ lại là người khẩu xà tâm phật.
Sao khác với trong ký ức của Kỷ Trường Vũ thế nhỉ?
Nghĩ kỹ lại thì, chắc do Kỷ Trường Vũ vừa kính trọng vừa sợ bố Kỷ, nên hình ảnh ông bố trong ký ức cũng khác xa so với lúc tiếp xúc thực tế.
Cầm tiền xong, Lưu Sơn cũng chẳng chọc tức ông nữa, ngoan ngoãn nói vài câu dễ nghe. Nhưng bố Kỷ cũng nhanh ch.óng mất kiên nhẫn, đuổi cổ cậu ra khỏi phòng làm việc.
Chào tạm biệt Triệu Hữu Nghi xong, Lưu Sơn bắt xe về trước, cậu chẳng muốn ở lại đó nói chuyện xã giao nhạt nhẽo với mọi người.
Trên đường về, Lưu Sơn háo hức liên kết thẻ ngân hàng để kiểm tra số dư, cả hai thẻ đều có một triệu tệ.
Hào phóng hơn Triệu Niệm Hành nhiều.
Lưu Sơn quyết định ngay, sau này rảnh rỗi phải năng liên lạc với bố mẹ mới được.
Còn về bố mẹ ruột của Kỷ Trường Vũ...
Lưu Sơn lật xem lịch sử trò chuyện, tin nhắn giữa Kỷ Trường Vũ và hai người họ đã dừng lại từ một năm trước.
Kỷ Trường Vũ báo tin mình kết hôn, nhận được hai câu chúc mừng y hệt nhau.
Lưu Sơn tắt màn hình điện thoại, thôi thì sau này có duyên gặp lại rồi tính tiếp.
Hai tiếng sau, xe chạy vào một khu chung cư.
Căn nhà này, ngoài mặt thì bảo là Niệm Hành mua để tiện cho Kỷ Trường Vũ đi học, nhưng thực chất là vì Kỷ Lâm Vãn cũng sống ở đây.
Thế nên, Niệm Hành gần như ở lỳ tại đây, còn Kỷ Trường Vũ vì muốn được gặp Niệm Hành nhiều hơn nên cũng chẳng ở ký túc xá, ngày nào cũng chạy đi chạy lại vất vả.
Tài xế và dì Triệu đều ở lại nhà, ngay tầng một. Đoàn Đoàn cũng có phòng riêng, cũng ở tầng một luôn, bình thường cửa phòng nó không đóng, để tiện cho nó ra vào.
Vừa vào cửa, Lưu Sơn đã thấy con ch.ó đang nằm ườn trên ghế sô pha phòng khách. Nghe tiếng động, Đoàn Đoàn đứng phắt dậy, nhưng vừa thấy là cậu, nó vẫy đuôi cho có lệ vài cái rồi lại nằm ườn ra.
Lưu Sơn nhướng mày, ch.ó là loài giỏi nhìn sắc mặt nhất, dù bình thường ngày ba bữa đều do Kỷ Trường Vũ cặm cụi nấu cơm cho nó, Đoàn Đoàn cũng chẳng thèm thân thiết với Kỷ Trường Vũ.
Lúc ra ngoài hôm nay, Lưu Sơn đã giao việc cho ch.ó ăn cho dì Triệu rồi.
Cậu đâu phải Kỷ Trường Vũ, hơi đâu mà tốn công tốn sức hầu hạ một con ch.ó nuôi mãi không thân.
Hai ngày sau đó, Lưu Sơn cứ ru rú trong phòng làm bài tập để thứ hai nộp.
Gốc gác nguyên chủ kém, trước giờ chẳng chịu học hành t.ử tế, về sau còn vì nghỉ học nhiều quá cộng thêm trượt môn tá lả, đến lúc ch.ết vẫn chưa lấy được bằng tốt nghiệp.
Kết cục là tiền không có, tình cũng không, đến cái bằng tốt nghiệp cũng chẳng cầm được.
Cái thói lụy tình đúng là hại người không ít mà, cậu không kìm được than thở.
Lưu Sơn lật sách chuyên ngành, Kỷ Trường Vũ học Mỹ thuật, hắn học cái này chỉ vì Kỷ Lâm Vãn chọn ngành này, chứ chẳng phải do bản thân thích thú gì.
May mà cậu biết vẽ, không thì toi đời.
Đợi dì Triệu lên lầu gọi ăn cơm tối, Lưu Sơn mới mò xuống.
Hai ngày nay, ngoài lúc ăn cơm ra thì cậu hầu như không bước chân ra khỏi phòng, nhưng nếu đụng mặt Triệu Mộc An thì cũng chào hỏi một tiếng.
Tối nay Niệm Hành không về ăn cơm, trên bàn ăn chỉ có Lưu Sơn và Triệu Mộc An.
Triệu Mộc An là người khéo ăn nói, Lưu Sơn không muốn tỏ thái độ rõ quá, nên đành kiên nhẫn tán gẫu với anh ta vài câu.
"Hình như cậu đang tránh mặt tôi." Triệu Mộc An bất ngờ lên tiếng, anh ta nhìn chằm chằm vào Lưu Sơn, dường như không muốn bỏ lỡ bất kỳ thay đổi nào trên mặt cậu.
Nét mặt Lưu Sơn chẳng thay đổi chút nào, nhếch mép bảo: "Cậu út, cậu nghĩ nhiều rồi."
Triệu Mộc An cười tươi rói như gió xuân: "Hai ngày nay trừ lúc ăn cơm ra thì cậu cứ ru rú trong phòng suốt."
Lưu Sơn mặt lạnh tanh đáp: "Bình thường ở nhà tôi cũng thích trốn trong phòng mà."
"Thế à?" Triệu Mộc An không bám riết lấy chủ đề này nữa, anh ta chống cằm nhìn Lưu Sơn, đôi mắt màu hổ phách lấp lánh ý cười, "Hồi ở nước ngoài tôi nghe đồn cậu yêu anh hai lắm, yêu đến mức bất chấp thủ đoạn gài bẫy để kết hôn với anh ấy. Nhưng hai ngày nay, tôi thấy ánh mắt cậu nhìn anh ấy chẳng có tí tình cảm nào cả."
Lưu Sơn nhướng mày: "Thì sao nào?"
Triệu Mộc An có vẻ chỉ tò mò thật sự: "Vậy tại sao cậu cứ khăng khăng đòi kết hôn với anh hai tôi làm gì?"
Lưu Sơn cười khẩy một cái: "Câu hỏi này, cậu út đi hỏi trực tiếp cậu hai thì rõ hơn đấy."
