Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 85: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 6
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:51
Editor: Yang Hy
Thứ hai có tiết buổi sáng, Lưu Sơn dậy từ sớm tinh mơ. Lúc ra khỏi cửa, cậu kéo theo cả vali hành lý, định bụng dọn về ký túc xá ở.
Chuyện chuyển về trường, cậu chỉ nói với dì Triệu, nhờ dì nếu Niệm Hành có hỏi thì nói đỡ một tiếng.
Nhưng chắc Niệm Hành cũng chẳng biết chuyện này nhanh thế đâu.
Lưu Sơn gửi hành lý ở phòng bảo vệ trước, sáng nay kín lịch học, lại còn phải đổi phòng học liên tục, cậu chẳng muốn kéo cái vali chạy long nhong khắp nơi.
Nói ra thì, chuyện Kỷ Trường Vũ đỗ cùng trường đại học với Kỷ Lâm Vãn cũng lạ đời thật, rõ ràng học lực hai người một trời một vực mà.
Suốt ba năm cấp ba, Kỷ Trường Vũ chỉ lo tranh sủng, lo kiếm chuyện với Kỷ Lâm Vãn, lo chạy theo đuôi Niệm Hành, chứ có chữ nào vào đầu đâu.
Thế mà đùng cái thi đại học, Kỷ Trường Vũ lại lên đồng, điểm vừa đủ đậu vào cùng trường với Kỷ Lâm Vãn.
Lên đại học rồi, Kỷ Trường Vũ học hành bết bát, môn nào cũng rớt, thế mà vẫn lên lớp đều đều. Chỉ có điều phép màu này chỉ kéo dài đến năm ba thôi, về sau nợ môn nhiều quá, không lên được năm tư, bằng tốt nghiệp cũng chẳng có mà cầm.
Lưu Sơn đổ tại kịch bản nó thế.
Dù sao hệ thống cũng bảo rồi, thế giới này là truyện ngược đời cẩu huyết, cần quái gì logic, chỉ cần ngược thân ngược tâm là được.
Đáng lẽ người bị ngược là Kỷ Lâm Vãn, nhưng mấy chuyện xấu xa Kỷ Trường Vũ làm cuối cùng lại vận hết vào người hắn, thế mà hắn vẫn chứng nào tật nấy.
Kỷ Trường Vũ làm nền cho Kỷ Lâm Vãn, đi la l.i.ế.m Niệm Hành, l.i.ế.m đến cuối cùng thì trắng tay.
Lưu Sơn chả dại gì mà dây vào vũng lầy này, cậu xắn tay áo lên, quyết tâm phải lấy cho bằng được cái bằng tốt nghiệp.
Bước vào lớp, Lưu Sơn chọn một chỗ ngồi ở hàng đầu để tiện ghi chép.
Trong lớp, sinh viên ngồi rải rác từng nhóm hai ba người, nhưng chẳng ai chịu ngồi cạnh Lưu Sơn.
Kỷ Trường Vũ không thân thiết gì với bạn cùng lớp, còn bạn cùng phòng thì hắn chưa ở ký túc xá ngày nào, đến giờ cũng chẳng biết mặt mũi ra sao.
U ám, cô lập, đê tiện, gần như thành thương hiệu của Kỷ Trường Vũ rồi.
Ai nhắc đến cũng chỉ có ấn tượng đó thôi.
Lúc này chưa vào học, Lưu Sơn một tay chống cằm, một tay xoay b.út, ngồi đợi giáo viên.
Trong đầu, hệ thống cứ lải nhải suốt, Lưu Sơn chẳng buồn đáp lại.
Cái đồ l.ừ.a đ.ả.o này lúc mới gặp thì ra vẻ lạnh lùng điềm tĩnh lắm, ai dè nói nhiều kinh khủng, nghe mà ong cả đầu.
May mà hệ thống cũng biết điều, chuông vào học vừa reo là nó tự động im miệng.
Mấy tiết lý thuyết buổi sáng làm Lưu Sơn buồn ngủ díu cả mắt, cậu phải cố gắng lắm mới giữ tỉnh táo để ghi lại mấy ý chính.
Cậu không để ý, người bên cạnh đang lén lút nhìn mình. Có người còn lôi điện thoại ra, chĩa camera về phía cậu.
Trên diễn đàn trường bắt đầu xuất hiện bài đăng bàn tán về cậu, sinh viên khoa khác cũng vào bình luận xôm tụ, hỏi xem nam thần này học khoa nào, sao trước giờ chưa thấy bao giờ?
Đến lúc biết tên là Kỷ Trường Vũ, cả đám im re.
Cũng phải thôi, tiếng tăm Kỷ Trường Vũ thối quá mà, tính tình khó chịu, mồm miệng độc địa, lại còn hay kiếm chuyện với Kỷ Lâm Vãn cùng khoa.
Đại học Quốc Hoa có không ít con nhà giàu, cộng thêm việc hồi trước nhà họ Kỷ đăng tin đính chính "Kỷ Trường Vũ không phải con cháu nhà họ Kỷ" trên khắp các mạng xã hội.
Thế nên chuyện cậu chủ thật - giả nhà họ Kỷ ai trong trường cũng biết tỏng.
Dưới bài đăng, dân tình thi nhau bóc phốt.
Có người bảo Kỷ Trường Vũ kết hôn rồi, nhưng không biết đối tượng là ai.
Có người kể vanh vách từng chuyện xấu xa Kỷ Trường Vũ từng làm.
Mỗi người một ý, nhưng có một điểm ai cũng đồng tình: Nhân phẩm Kỷ Trường Vũ nát bét, nhưng đẹp trai thì miễn bàn.
Bài đăng cứ thế cao lên từng tầng, mà Lưu Sơn thì vẫn chẳng hay biết gì.
Cuối cùng cũng hết giờ học buổi sáng, Lưu Sơn xuống nhà ăn.
Lúc xếp hàng lấy cơm, cậu cảm thấy có ánh mắt cứ lảng vảng trên người mình, liếc mắt nhìn sang thì mấy người đó lại vội vàng quay đi chỗ khác.
Kỷ Trường Vũ thường xuyên phải đối mặt với đủ loại ánh mắt, hắn cũng giỏi thật, một mình một ngựa tự cô lập cả thế giới.
Hoặc nói đúng hơn là, hắn chỉ quan tâm mỗi cách nhìn của Niệm Hành.
Đổi lại là Lưu Sơn, cậu chẳng thèm để ý mấy cái này. Miễn đừng ngáng đường cậu, nhìn ngắm thì có mất miếng thịt nào đâu.
Mọi người đến nhà ăn chưa bao giờ thấy Kỷ Trường Vũ ăn cơm ở đây, ai nấy đều xì xào bàn tán, nhưng chẳng ai dám nói thẳng trước mặt.
Lưu Sơn ngoan ngoãn xếp hàng, Đại học Quốc Hoa có bốn nhà ăn, cậu chọn cái nhà ăn số ba gần nhất.
Cậu đến hơi muộn, hàng người xếp trước mỗi cửa sổ dài dằng dặc, chen chúc đến tận dãy bàn ghế đầu tiên.
Hàng xếp hai người một lượt, đứng cạnh Lưu Sơn là một bạn nữ, tay cầm quyển sổ từ vựng chăm chú học.
Hàng người nhích lên cũng khá nhanh, nhưng cũng mất toi mười phút. Lối đi bên cạnh hẹp tí, ai lấy cơm xong đi qua cũng phải luôn mồm "làm ơn nhường đường chút".
Có mấy người vừa xếp hàng vừa đùa giỡn, thế là t.a.i n.ạ.n xảy ra.
Một người bị bạn đẩy mạnh, lảo đảo va vào người đang đi ngang qua lối đi bên cạnh.
Người bị va chạm không kịp phản ứng, lảo đảo ngã nhào, khay cơm trên tay rơi loảng xoảng xuống đất, người cũng lao về phía trước, cứ tưởng phen này hôn đất đến nơi rồi thì bỗng dưng khựng lại giữa không trung, có người đã kịp túm lấy cậu ta.
Khâu Vân thở phào nhẹ nhõm, nương theo lực kéo đứng vững lại, đang định quay sang cảm ơn thì vừa nhìn thấy mặt người kia, mắt cậu ta trợn tròn lên.
[Đây chẳng phải là cậu chủ giả độc ác Kỷ Trường Vũ của nhà họ Kỷ, cái tên chỉ biết nhắm vào cậu chủ thật, làm một đống chuyện ngu ngốc, cuối cùng còn gài bẫy ông cậu hai cũ lên giường rồi kết hôn bí mật sao?]
Lưu Sơn: “...”
Có cần phải nói chi tiết thế không? Vốn dĩ là kết hôn bí mật, bị cái loa phường này rêu rao lên, bàn dân thiên hạ biết hết rồi!
Với lại, hai người chưa bao giờ ngủ với nhau nhé!
Mọi người xung quanh im bặt, dường như chẳng bất ngờ gì với giọng nói này, nhưng ánh mắt nhìn Lưu Sơn thì đầy vẻ khinh bỉ và hóng hớt.
Không ngoài dự đoán, tin này sẽ lan nhanh như gió, một đồn mười, mười đồn trăm cho xem.
Lưu Sơn thầm day trán trong lòng, hỏi hệ thống: “Tên này bị làm sao thế? Sao cậu ta biết chuyện Kỷ Trường Vũ với Triệu Niệm Hành kết hôn bí mật vậy?”
Hệ thống dường như đã biết tỏng tình trạng của người này, giải thích ngay: “Cậu ta tên Khâu Vân, người xuyên sách, tiếng lòng của cậu ta liên quan đến nhân vật trong cốt truyện có thể bị người trong phạm vi mười mét nghe thấy.”
Khâu Vân là người xuyên sách.
Trước khi xuyên sách, cậu ta đọc một bộ truyện đam mỹ thể loại cậu chủ thật - giả tên là 《Sau khi cậu chủ thật được nhận về gia đình giàu có thì HE với ông trùm tương lai》, trong đó có một nhân vật pháo hôi chỉ xuất hiện vài chương trùng tên trùng họ với cậu ta, cũng tên là Khâu Vân.
Lý dó Pháo hôi Vân làm pháo hôi là vì bị cậu chủ giả lợi dụng làm tay sai, định bỏ t.h.u.ố.c cậu chủ thật, bị công chính phát hiện rồi gậy ông đập lưng ông.
Pháo hôi Vân trúng t.h.u.ố.c, phát tình ngay giữa bữa tiệc, mất hết mặt mũi trước bàn dân thiên hạ, công ty nhà họ Khâu cũng bị nhà họ Kỷ và nhà họ Tưởng chèn ép đến phá sản. Pháo hôi Vân trầm cảm nhảy lầu tự t.ử.
Khâu Vân khi đó đã cày nát bộ truyện, thuộc lòng cốt truyện và thông tin nhân vật, phòng khi lỡ đâu mình xuyên sách thật.
Ngày Khâu Vân xuyên vào, đúng lúc đang ở bữa tiệc đó, cậu chủ giả đang định đưa t.h.u.ố.c cho cậu ta.
Nghĩ đến kết cục trong sách, Khâu Vân vắt óc suy nghĩ, lừa cậu chủ giả một vố, xúi hắn tự đi bỏ t.h.u.ố.c cậu chủ thật.
May mà cậu chủ giả đầu óc ngu si, bị cậu ta lừa cái tin sái cổ, định tự tay bỏ t.h.u.ố.c thật.
Sau đó phát hiện người bị cậu chủ giả bỏ t.h.u.ố.c không phải công chính mà lại là cậu hai của cậu chủ thật, Khâu Vân nghĩ bụng chắc do người bỏ t.h.u.ố.c thay đổi nên kịch bản cũng thay đổi theo.
Khâu Vân né được cái ch.ết đã định sẵn, quyết tâm không dính dáng gì đến đám nhân vật chính nữa.
