Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 86: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 7

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:51

Editor: Yang Hy

Thế nhưng, cùng là giới thượng lưu, lại học chung một trường, Khâu Vân vẫn không tránh khỏi việc chạm mặt đám cậu chủ thật giả kia.

Mấy hôm trước, cậu ta cũng vinh dự được hóng hớt màn kịch cậu chủ giả tẩn công chính một trận ra trò ngay trong tiệc sinh nhật cậu chủ thật. Tuy thắc mắc sao dạo này cậu chủ giả "máu chiến" thế, không thèm chơi trò ném đá giấu tay nữa mà đ.ấ.m nhau công khai luôn, nhưng Khâu Vân cũng chẳng để tâm lắm.

Phong cách hành xử của cậu chủ giả đúng chuẩn phản diện cực phẩm, hai năm nữa là ch.ết vì u.n.g t.h.ư thôi.

Quay lại chuyện chính, Khâu Vân lấy lại phản ứng rất nhanh, vội vàng cảm ơn Lưu Sơn một tiếng rồi chỉ muốn tránh xa tên cậu chủ độc ác này càng sớm càng tốt, chẳng màng đến đống thức ăn rơi vãi trên đất, cứ thế mà chạy trốn trối ch.ết.

Lưu Sơn không để ý đến màn kịch nhỏ này, tiếp tục xếp hàng. Cậu chợt nhớ ra Kỷ Trường Vũ từng tiếp xúc với cậu chàng mặt b.úng ra sữa vừa rồi, chính là trong bữa tiệc mà Kỷ Trường Vũ định bỏ t.h.u.ố.c Kỷ Lâm Vãn.

Vốn dĩ Kỷ Trường Vũ định mượn tay cậu chàng mặt b.úng ra sữa này để hạ t.h.u.ố.c Kỷ Lâm Vãn, nhưng nghe vài câu của cậu ta xong lại đổi ý, tự mình ra tay.

Nhớ lại tiếng lòng vừa nghe được, Lưu Sơn hỏi hệ thống: "Lần Kỷ Trường Vũ định bỏ t.h.u.ố.c đó, Khâu Vân đã xuyên vào chưa?"

Hệ thống khẳng định: "Rồi."

"Kỷ Trường Vũ có nghe được tiếng lòng của cậu ta không?"

Trong ký ức của Kỷ Trường Vũ không có chi tiết nào về việc có nghe được tiếng lòng của Khâu Vân hay không. Lưu Sơn hỏi vậy chỉ vì phản ứng của Khâu Vân lúc đó quá kỳ lạ, lý do đưa ra cũng vụng về hết sức. Kỷ Trường Vũ mà vì mấy câu đó mà đổi ý thì một là đầu bị lừa đá, hai là nghe được tiếng lòng của Khâu Vân.

Hệ thống: "Nghe được."

Lúc này, hàng đã đến lượt Lưu Sơn, cậu liếc nhìn thực đơn, gọi vài món, rồi nhanh ch.óng bưng khay cơm đầy ắp đi tìm chỗ ngồi.

Cái bàn đó vốn có ba bốn người ngồi, cách Lưu Sơn một chỗ trống. Vừa thấy cậu ngồi xuống, họ vội vàng lùa vài miếng cho xong bữa trưa rồi bê khay đi thẳng, như sợ dính phải thứ gì bẩn thỉu vậy.

Lưu Sơn làm như không biết người ta tránh mình như tránh tà, ung dung ăn hết bữa trưa, rồi quay lại phòng bảo vệ lấy hành lý.

Kỷ Trường Vũ từ lúc vào đại học chưa từng ở ký túc xá ngày nào, nhưng cũng không làm thủ tục trả phòng. Năm nay lên năm ba, hắn vẫn đăng ký ở ký túc xá, nhưng chưa ngủ lại trường bữa nào.

Trong ký ức của Kỷ Trường Vũ không có thông tin về số phòng ký túc xá, may mà sáng nay Lưu Sơn đã hỏi cố vấn học tập rồi.

Ký túc xá nam, tòa nhà số 3, phòng 401.

Hỏi bảo vệ vị trí cụ thể xong, Lưu Sơn đi thẳng đến đó.

Cửa phòng khép hờ, Lưu Sơn đẩy cửa bước vào, ba người bạn cùng phòng đều đang ở đó, thấy cậu ai nấy đều ngạc nhiên.

Hai năm rồi, họ chưa từng thấy cậu chủ nhà họ Kỷ này bước chân vào ký túc xá lần nào.

Phòng ký túc xá dành cho bốn người, giường tầng trên, bàn học bên dưới.

Ánh mắt Lưu Sơn dừng lại ở chiếc giường và bàn học duy nhất đang chất đầy đồ đạc linh tinh, cậu cười với ba người kia: "Từ nay tôi sẽ ở lại ký túc xá."

Ba người kia ngượng chín mặt. Họ biết người trước mặt là ai, cũng biết chỗ trống trong phòng này là của Kỷ Trường Vũ. Ban đầu họ cũng chẳng định chiếm chỗ của hắn để đồ, nhưng Kỷ Trường Vũ chưa bao giờ đến, đồ đạc ngày một nhiều nên cứ thế chất đống lên chỗ trống đó.

Trưởng phòng vừa cùng hai người kia dọn dẹp chỗ trống, vừa giải thích: "Xin lỗi nhé, bọn tôi tưởng cậu không đến nên mới..."

Nói ra câu này, chính trưởng phòng cũng thấy ngại, dù sao Kỷ Trường Vũ cũng chưa từng nói thẳng là sẽ không bao giờ đến ở ký túc xá.

Lưu Sơn như không thấy vẻ bối rối của họ, chỉ kéo ghế ngồi nhìn họ dọn đồ: "Không sao, trước đây đúng là tôi không định ở ký túc xá thật."

Cậu quan sát ba người bạn cùng phòng, thấy chả có ấn tượng gì, bèn hỏi: "Các cậu tên gì thế?"

Trừ trưởng phòng ra, hai người kia đều thoáng vẻ bực bội. Học chung lớp hơn hai năm rồi mà Kỷ Trường Vũ còn không biết tên bạn cùng lớp, khinh người quá đáng!

Trưởng phòng nhanh nhảu giới thiệu trước: "Tôi là Phương Văn, trưởng phòng. Đây là lão nhị, Dương Nhất Khải." Phương Văn chỉ vào chàng trai có khuôn mặt thanh tú, rồi chỉ sang người có khuôn mặt vuông vức: "Lão tam, Lý Uy. Bọn tôi đều học cùng lớp với cậu đấy."

Lưu Sơn chẳng thấy ngại chút nào, gật đầu rồi hỏi tiếp: "Có cần trực nhật không?"

Phương Văn ngạc nhiên khi thấy Lưu Sơn chủ động hỏi chuyện trực nhật: "Có chứ, mỗi người trực một ngày, quét dọn lau chùi, rác của ai người nấy đổ."

Lưu Sơn: "Ừ, ngày nào đến lượt tôi?"

Phương Văn ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Lát nữa tôi làm lại bảng trực nhật nhé. Cậu có muốn vào nhóm chat của phòng không?"

Lưu Sơn lôi điện thoại ra: "Vào chứ."

Cậu không chỉ vào nhóm chat phòng, mà còn kết bạn WeChat với cả ba người bạn cùng phòng luôn.

Ba người đàn ông dọn đồ nhanh thoăn thoắt, nhưng cũng mất hơn mười phút. Tranh thủ lúc đó, Lưu Sơn lấy khăn ướt trong vali ra lau chùi tủ quần áo, đợi khô mới xếp mấy bộ quần áo và sách vở mang theo vào.

Vì thấy áy náy, trưởng phòng giúp Lưu Sơn lau giường và bàn học, Lưu Sơn cũng không từ chối.

"À, chìa khóa phòng trong ngăn kéo bàn cậu đấy." Phương Văn nói.

Lưu Sơn kéo ngăn kéo ra, đúng là có một chiếc chìa khóa nhỏ, cậu tiện tay đút vào túi quần.

Thấy cậu không mang theo chăn ga gối đệm, Phương Văn hỏi: "Cậu không mang đồ dùng giường chiếu à?"

Lưu Sơn vốn định mua luôn ở ngoài trường: "Lát nữa tôi đi mua, cậu biết quanh đây có chỗ nào bán không?"

Phương Văn có vẻ là người nhiệt tình, chủ động đề nghị: "Ra khỏi cổng trường đi bộ mười phút là có siêu thị, lau xong tôi dẫn cậu đi nhé."

Lưu Sơn cười cảm kích: "Cảm ơn cậu."

Phương Văn xua tay: "Có gì đâu, bạn cùng phòng cả mà."

Rất nhanh, dưới sự dẫn đường của Phương Văn, Lưu Sơn đã mua xong chăn ga gối đệm và các vật dụng cần thiết như móc treo quần áo. Ấn tượng của cậu về Phương Văn khá tốt, trên đường đi hai người cũng trò chuyện qua lại, tuy toàn chuyện phiếm vô thưởng vô phạt nhưng về đến ký túc xá cũng thân quen hơn đôi chút.

Lưu Sơn tháo ga giường và vỏ chăn ra giặt trước, Phương Văn cũng xắn tay vào giúp. Ký túc xá có máy giặt riêng, giặt xong Lưu Sơn phơi hết lên ban công.

Cậu thầm nghĩ, hôm nay vội quá, không biết tối có khô kịp không, nếu không được thì đành về chỗ Niệm Hành ngủ tạm một đêm nữa vậy.

Buổi chiều không có tiết, Lưu Sơn không ở lại ký túc xá. Cậu tìm một quán cà phê được đ.á.n.h giá tốt trên điện thoại, rồi theo bản đồ đi bộ đến đó.

Cậu hỏi hệ thống: "Tôi có thể gặp Kỷ Trường Vũ không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 86: Chương 86: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 7 | MonkeyD