Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 87: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 8
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:51
Editor: Yang Hy
“Tôi có thể gặp Kỷ Trường Vũ được không?” Lưu Sơn hỏi.
Lưu Sơn xem được ký ức của Kỷ Trường Vũ, nhưng chủ yếu chỉ thấy hắn làm gì, nói gì thôi, chứ trong lòng hắn nghĩ gì thì cậu chịu thua, thành ra chẳng hiểu nổi tại sao hắn lại làm thế.
Cậu có đoán già đoán non cũng chẳng hiểu nổi. Mãi đến khi phát hiện Kỷ Trường Vũ cũng nghe được tiếng lòng của Khâu Vân, cậu mới nảy ra ý định muốn gặp xem Kỷ Trường Vũ rốt cuộc là người ra sao.
“Người ủy thác và người làm nhiệm vụ không có cơ hội gặp nhau đâu.” Hệ thống trả lời, một khi giao dịch xong xuôi, linh hồn người ủy thác sẽ bị nó nuốt chửng ngay. Có điều, muốn nuốt trôi cũng cần tí thời gian, nếu Lưu Sơn mà hỏi muộn vài ngày thì có là hệ thống cũng chịu, chẳng bới đâu ra được dù chỉ là một mảnh linh hồn nhỏ xíu.
Nghe câu trả lời đúng như dự đoán, Lưu Sơn cũng chẳng thất vọng.
Nhưng rồi lại nghe hệ thống nói tiếp như kiểu muốn kể công: “Nhưng mà, nể tình là cậu, tôi có thể cho cậu gặp cậu ta một lần.”
Lưu Sơn tỉnh bơ hỏi: “Tốn bao nhiêu điểm?”
Hệ thống im lặng một lúc, “Miễn phí, tôi đâu phải cái gì cũng đòi điểm đâu.”
Lưu Sơn nói với giọng điệu không chút cảm xúc: “Woa, anh tốt thật đấy.”
Dù biết Lưu Sơn đang nói cho có lệ, nhưng đây là lần đầu tiên Lưu Sơn khen nó tốt, cái khóe miệng không tồn tại của hệ thống cũng không kìm được mà nhếch lên, giọng điệu lâng lâng như trên mây: “Cậu có hai tiếng đấy, muốn gặp lúc nào?”
Lúc này Lưu Sơn vừa đi đến quán cà phê, “Lát nữa tính sau.”
Xách mấy túi đồ lỉnh kỉnh về nhà Niệm Hành, dì Triệu thấy Lưu Sơn thì hơi thắc mắc: “Cậu Kỷ định ở lại trường mà?”
Lưu Sơn bảo: “Mai cháu mới ở, hôm nay vừa giặt chăn ga ở trường xong, tối nay chắc chưa khô được. Mà dì Triệu ơi, cái này cháu mua cho dì với chú Tiền đấy.”
Chú Tiền là tài xế thường ngày đưa đón cậu.
Lưu Sơn đưa một cái túi giấy cho dì Triệu, cậu chọn mua loại hợp khẩu vị người trung niên.
Dì Triệu vừa mừng vừa sợ nhận lấy, “Cảm ơn cậu Kỷ, bữa tối cậu muốn ăn gì để dì nấu.”
Lưu Sơn đọc tên mấy món rồi đi về phòng.
“Hệ thống, giờ tôi muốn gặp Kỷ Trường Vũ.” Lưu Sơn kê hai cái ghế đến trước bàn, ngồi xuống cái ghế bên trái rồi nói với hệ thống.
“Không thành vấn đề.” Từ lúc Lưu Sơn nhắc tới là hệ thống đã gom hết mấy mảnh linh hồn còn sót lại của Kỷ Trường Vũ trong bể năng lượng rồi. Nghĩ ngợi một chút, nó biến linh hồn Kỷ Trường Vũ thành thực thể, như thế thì Lưu Sơn mới nhìn thấy hắn được.
Kỷ Trường Vũ tỉnh lại từ bóng tối vô tận, hắn ngơ ngác chớp mắt, không hiểu sao mình lại xuất hiện trong phòng của mình.
Hắn nhớ là sau khi chốt giao dịch với cái giọng nói kia xong thì đã đến một nơi tối om.
Dù chỗ đó tối đen như mực, nhưng Kỷ Trường Vũ lại cảm thấy yên tâm chưa từng thấy, không cần phải c.ắ.n răng làm mấy chuyện chính mình cũng ghét cay ghét đắng nữa, không cần phải chạy theo đuôi một người không thích mình nữa, cũng chẳng cần đối mặt với những ánh mắt như d.a.o cứa vào lòng nữa.
Nếu đến cuộc đời mình mà mình còn chẳng làm chủ được, thì thà buông xuôi sớm cho xong. Đó là suy nghĩ thường trực của Kỷ Trường Vũ.
Tiếc là hắn chẳng có cơ hội để buông xuôi. Đến cả cơ hội từ bỏ bản thân hắn cũng không được phép có. Mãi đến khi gặp cái giọng nói kia, trong lòng Kỷ Trường Vũ tràn đầy biết ơn, hắn đã mất hết hy vọng sống từ lâu rồi, chỉ có cái ch.ết mới là sự giải thoát.
“Chào cậu, Kỷ Trường Vũ.” Bên cạnh vang lên một giọng nói, Kỷ Trường Vũ thắc mắc quay đầu sang nhìn, là một người lạ hoắc.
Người đó nở nụ cười với hắn, làm tim Kỷ Trường Vũ đập thình thịch. Lâu lắm rồi chẳng có ai cười thân thiện với hắn như thế.
Kỷ Trường Vũ ngơ ngác hỏi: “Anh là ai?”
“Tôi tên Lưu Sơn, bị hệ thống lôi vào đây để thực hiện tâm nguyện của cậu.” Lưu Sơn cầm thìa xúc một miếng bánh ngọt trước mặt bỏ vào miệng nhấm nháp kỹ càng.
Vốn dĩ cậu định gặp Kỷ Trường Vũ ở quán cà phê, nhưng sau lại thấy không tiện lắm, nên quyết định mua đồ mang về nhà Niệm Hành, ngay trong phòng của Kỷ Trường Vũ.
Ký ức của Kỷ Trường Vũ trở nên rời rạc vì linh hồn không còn nguyên vẹn, hắn gần như quên béng mất mình đã ước cái gì, “Tâm nguyện của tôi á?”
"Ừ, cậu bảo là, cậu muốn kết hôn với người yêu cậu."
Kỷ Trường Vũ gật đầu như người vừa tỉnh mộng, "Đúng thế, tại vì chưa bao giờ có ai thật sự chọn tôi cả. Tôi đã... chẳng còn dám mong người thân yêu thương mình nữa, nhưng tôi nghĩ biết đâu mình có thể tìm được một người yêu mình để cùng lập một gia đình mới thì sao?"
Hắn nghiêng đầu, trên khuôn mặt tinh xảo không còn chút u ám nào của lúc còn sống, thay vào đó là vẻ ngây ngô và ngượng ngùng, "Xin lỗi nha, nghe có khó hiểu lắm không?"
Lưu Sơn không trả lời có hay không, cậu chỉ bảo: "Tôi có phải là cậu đâu, bắt tôi hiểu cậu làm gì?"
Nếu là hồi mới đến mà gặp Kỷ Trường Vũ, chắc chắn Lưu Sơn sẽ c.h.ử.i cho một trận tắt bếp. Giờ thì cậu bình tĩnh rồi, cho dù Kỷ Trường Vũ có lải nhải về tình yêu với Triệu Niệm Hành ngay trước mặt, cậu cũng coi như nghe tiếng đ.á.n.h rắm thôi.
Kỷ Trường Vũ: "?" Lúc này không phải nên an ủi hoặc c.h.ử.i hắn một trận sao?
Lưu Sơn chẳng hề nhận ra tâm trạng phức tạp của Kỷ Trường Vũ, đẩy miếng bánh khác đến trước mặt hắn, "Ăn bánh không, bánh quán này ăn cũng được lắm, tôi thấy trong ký ức cậu cũng thích đồ ngọt, vị dâu tây này chắc cậu thích nhỉ?"
Kỷ Trường Vũ cụp mắt nhìn miếng bánh kem dâu tây, trông rất hấp dẫn, đúng là khẩu vị hắn thích. Hắn nhớ lại, mỗi khi bị ép làm mấy chuyện ghê tởm, khó khăn lắm mới giành lại được quyền kiểm soát cơ thể, hắn muốn giải thích là mấy chuyện đó không phải do mình muốn làm, nhưng cứ mở miệng ra là lại chẳng nói được gì.
Những lúc như thế, hắn sẽ mua một miếng bánh kem dâu tây nhỏ, trốn trong phòng mình, vừa khóc vừa ăn.
Kỷ Trường Vũ run run tay, cầm lấy cái thìa trên bàn, bóc lớp vỏ nhựa ra, xúc một miếng bánh nhỏ. Chắc là trái mùa, dâu tây hơi chua, chua đến mức làm hắn nhăn mặt nhăn mũi.
“Chua quá.” Kỷ Trường Vũ nói, nhưng tay vẫn không dừng lại, cứ nhét bánh liên tục vào miệng. Nước mắt lã chã rơi xuống, lăn dài trên má rồi rơi độp xuống mặt bàn, nước mũi nước mắt tèm lem hết cả mặt.
Lưu Sơn thấy hơi ghê ghê, nhưng không nói gì, chỉ đẩy ly nước chưa uống đến trước mặt Kỷ Trường Vũ.
Kỷ Trường Vũ uống một ngụm, là món Cappuccino hắn thích uống, thế là òa khóc to hơn, "Hu hu hu, anh tốt với tôi quá."
Lưu Sơn cạn lời, "Thế này là tốt với cậu rồi á? Bố mẹ nuôi nuôi cậu bao nhiêu năm chắc tức ch.ết mất đấy nhỉ?"
Tay Kỷ Trường Vũ khựng lại, nghẹn ngào nói: "Họ... họ đã thất vọng tột cùng về tôi từ lâu rồi. Là tôi không tốt, làm bao nhiêu chuyện ngu ngốc, xấu xa."
Lưu Sơn ngẫm nghĩ một lát, quyết định nói dối một chút, "Trong lòng họ vẫn còn có cậu đấy, mấy hôm trước chẳng phải sinh nhật cậu sao, họ còn lì xì cho cậu nữa. Nhưng mà giờ thành của tôi hết rồi."
Kỷ Trường Vũ không để ý câu cuối cùng của cậu, ngẩn ngơ nhìn cậu, "Thật không? Họ vẫn nhớ sinh nhật tôi, còn lì xì cho tôi nữa á?"
Từ sau khi làm bao nhiêu chuyện xấu, mấy cái sinh nhật gần đây chẳng phải hắn toàn trốn một góc tự đón sinh nhật một mình sao?
"Thật mà, tôi lừa cậu làm gì?" Lưu Sơn lảng mắt đi chỗ khác, rồi nói tiếp: "Cậu còn một tiếng bốn mươi phút nữa. Có muốn làm gì không, nếu không phiền phức quá thì tôi giúp cho. Còn nếu muốn gặp Niệm Hành thì thôi, cậu đi sớm cho rảnh nợ."
Kỷ Trường Vũ lắc đầu, "Tôi không gặp anh ta đâu, tôi không thích anh ta." Hắn thở dài, "Tôi nghe giọng nói kia bảo là sẽ có người trở thành tôi, thay tôi sống tiếp. Vậy chẳng phải anh sẽ phải trải qua những chuyện tôi từng trải qua sao?"
Nói rồi, trong lòng hắn thấy hơi áy náy. Lúc đó hắn chỉ muốn nắm lấy cơ hội hiếm hoi để thoát khỏi cái hoàn cảnh ngột ngạt này, tạm thời không nghĩ đến việc người kia có chấp nhận nổi cuộc đời của mình hay không.
"Xin lỗi anh. Tôi biết giờ nói cái này nghe giả tạo lắm." Kỷ Trường Vũ không dám nhìn Lưu Sơn, ấp úng mãi cũng chẳng biết nói gì để bày tỏ sự xấu hổ của mình.
"Cũng bình thường, độ tự do của tôi cao phết đấy."
Thấy Kỷ Trường Vũ mãi chẳng nói muốn làm gì, Lưu Sơn chợt nhớ ra cây nến lấy ở quán cà phê và cái bật lửa mua trên đường, cậu tiện tay cắm cây nến lên miếng bánh kem dâu tây đã bị Kỷ Trường Vũ ăn mất quá nửa.
Kỷ Trường Vũ ngơ ngác nhìn cậu châm nến, ánh đèn sáng trưng hòa cùng ánh nến vàng ấm áp, chiếu rọi lên khuôn mặt nghiêm túc của đối phương.
"Tuy hơi muộn một chút, Kỷ Trường Vũ, chúc mừng sinh nhật cậu nhé."
Khoảnh khắc ấy, dường như có hàng vạn bông pháo hoa nổ tung trong tâm trí Kỷ Trường Vũ, rực rỡ vô cùng.
