Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 88: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 9

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:51

Editor: Yang Hy

Giọng Kỷ Trường Vũ hơi khàn đi, "Tại sao?"

Lưu Sơn nhìn hắn đầy khó hiểu, dường như không bắt được ý của câu hỏi này, "Tại sao cái gì?"

"Anh thừa biết tôi đã làm những gì, biết tôi là cái loại người tồi tệ đến mức nào mà." Mắt Kỷ Trường Vũ hơi khô khốc, giọt nước mắt cứ treo lơ lửng ở khóe mắt muốn rơi mà không chịu rơi, hắn sụt sịt mũi, đến chính hắn còn ghét bản thân mình như thế.

Dù cho hắn bị điều khiển, nhưng sự thật rành rành là những việc đó đều do chính tay hắn làm ra.

Lưu Sơn cười nhạt, vẻ mặt chẳng mấy bận tâm: "Cứ coi như để thỏa mãn cái lòng tốt giả tạo bất chợt nổi lên của tôi đi. Vì sự ích kỷ của riêng tôi nên mới đặc biệt lôi cậu về đấy."

"Tôi vui lắm." Kỷ Trường Vũ vội vàng nói, "Đã lâu lắm rồi không ai giúp tôi đón sinh nhật cả."

Lưu Sơn: "Ước một điều đi, rồi thổi nến."

Kỷ Trường Vũ nhắm mắt lại một cách đầy nghiêm túc, thầm ước một điều, đây là sinh nhật cuối cùng trong đời hắn, cũng sẽ là điều ước cuối cùng mà hắn ước —

Hy vọng bố mẹ tôi luôn mạnh khỏe.

Trong những giây phút cuối cùng còn sót lại, Kỷ Trường Vũ như tìm được người bạn tri kỷ, trút hết bầu tâm sự với Lưu Sơn, than thở về tất cả những chuyện trong cuộc đời đã qua của mình.

Rất nhanh đã đến giờ phải biến mất, Kỷ Trường Vũ chăm chú nhìn kỹ khuôn mặt Lưu Sơn, như muốn khắc ghi hình ảnh cậu vào trong lòng.

"Cảm ơn anh, tôi rất vui vì được quen biết anh, Lưu Sơn." Kỷ Trường Vũ tiếc nuối tự hỏi sao mình không gặp được người như thế này sớm hơn, biết đâu nếu được vậy, cuộc đời hắn đã khác đi rồi.

Lưu Sơn khẽ "ừ" một tiếng, cười híp mắt nói: "Tạm biệt nhé, Kỷ Trường Vũ. Tôi sẽ cố gắng hết sức để thực hiện tâm nguyện thay cậu."

Cơ thể Kỷ Trường Vũ hóa thành một đốm sáng nhỏ xíu, rồi tan biến ngay trước mặt Lưu Sơn.

Hệ thống im lặng nãy giờ để không làm phiền hai người, lúc này mới lên tiếng với giọng đầy ghen tị: "Tôi cũng muốn đón sinh nhật."

Lưu Sơn vừa dọn dẹp đồ đạc trên bàn, vừa nói với vẻ lơ đễnh: "Được thôi, lần sau mua bánh sẽ cắm cho anh một cây nến."

Hệ thống nói với giọng đầy oán trách: "Cậu trả lời cho có lệ, cậu còn chẳng thèm hỏi tôi sinh nhật ngày nào."

Lưu Sơn giả vờ như điếc.

Hệ thống đã quen với cái kiểu thỉnh thoảng bị Lưu Sơn bơ đẹp, nó tự biên tự diễn nói tiếp: "Tôi quên mất mình sinh ra ngày nào rồi, cho nên, bất cứ ngày nào trong năm cũng có thể là sinh nhật tôi. Tiện hôm nay thì làm luôn hôm nay đi." Rõ ràng nó biết thừa, qua hôm nay là chẳng còn cơ hội này nữa đâu.

Lưu Sơn mặc kệ nó, nhưng hệ thống không chịu buông tha, cứ ầm ĩ trong đầu cậu, kiểu như cậu mà không tổ chức cho nó thì nó không để yên, phiền đến mức cậu đành phải mở lại ứng dụng đặt đồ ăn để tìm tiệm bánh ngọt.

Hệ thống mặt dày chỉ đạo: "Lấy cái 6 inch ấy, ừ, lấy cái vị sô cô la này này, tôi nhớ cậu thích sô cô la. Ừ, phải viết lời chúc nữa, viết là 'Chúc ông xã yêu dấu sinh nhật vui vẻ'."

Lưu Sơn: "...Biến, thích thì ăn không thì nhịn."

Hệ thống tủi thân: "Không viết thì không viết."

Vì hệ thống nói nhiều quá, Lưu Sơn tắt luôn ứng dụng đặt đồ ăn.

Hệ thống: "..." Biết thế đã chẳng lắm mồm.

Hôm sau lại có tiết học sớm, Lưu Sơn đến lớp vừa khít giờ.

Tiết này học trong phòng vẽ, vừa bước vào cửa, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cậu, mang theo vẻ hóng hớt không thèm che giấu.

Lưu Sơn vờ như không thấy, tìm một chỗ ngồi xuống.

Hai tiết học liền nhau, cậu chăm chú vẽ tranh, đến giờ ra chơi, cổ cũng hơi mỏi nhừ.

Cậu xoa xoa gáy, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị chạy sang phòng học khác.

Tiết sau là học chung với lớp khác, hình như là môn thiết kế trang sức mới mở kỳ này, nghe đồn mời được một nhà thiết kế trang sức cực kỳ nổi tiếng ở nước ngoài về dạy.

Lưu Sơn cũng chẳng hiểu sao chuyên ngành của cậu lại mở cái môn chả liên quan gì thế này, nhưng thời khóa biểu đã ghi thì đành vác xác đi học thôi.

Điều cậu không ngờ là, lại học chung với lớp của Kỷ Lâm Vãn.

Mặc kệ ánh mắt soi mói của mọi người, Lưu Sơn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, tìm chỗ ngồi ở hàng đầu vắng vẻ.

Cậu vừa ngồi xuống chưa lâu thì chuông vào học reo, có một bóng người vội vàng lao vào, người đó nhìn quanh một lượt, thấy chẳng còn chỗ nào ngon nghẻ, chỉ còn lại hàng đầu, đành bất đắc dĩ ngồi xuống cạnh người duy nhất đang ngồi ở đó.

Khâu Vân ban đầu không nhìn kỹ, đợi đặt m.ô.n.g xuống rồi mới nhận ra lại là người quen.

[Á á á á á, đây đây đây chẳng phải là tên cậu chủ dỏm Kỷ Trường Vũ sao?]

Lưu Sơn: “...”

Đau cả đầu.

Cái đà này mà ngồi cạnh cậu ta cả tiết chắc bị ồn ch.ết mất?

Khâu Vân lẳng lặng đứng dậy, chọn một chỗ ngồi cách Lưu Sơn ba cái ghế.

[Triệu Mộc An, cái tên này nghe quen thế nhỉ.]

Khâu Vân nhìn tên giảng viên trên thời khóa biểu, cứ thấy ngờ ngợ như đã gặp ở đâu rồi.

Tiếng bước chân vang lên, một người đàn ông dáng người cao ráo bước vào, Khâu Vân trợn tròn mắt.

[Triệu Mộc An, con trai út sinh muộn của nhà họ Triệu, thông gia với nhà họ Kỷ, mười mấy tuổi đã ra nước ngoài tu nghiệp, dựa vào thiên phú và gu thẩm mỹ cực đỉnh mà trở thành nhà thiết kế trang sức nổi tiếng trong và ngoài nước.]

“Chào các em, tôi họ Triệu...” Triệu Mộc An trên bục giảng điềm đạm giới thiệu bản thân, giọng nói ấm áp pha lẫn chút lười biếng hờ hững.

Khâu Vân nhìn bóng dáng trên bục, trong lòng lục lọi lại cốt truyện về Triệu Mộc An. Cậu ta cũng mới gặp Triệu Mộc An lần đầu, lý do nhận ra ngay là nhờ vẻ ngoài đặc trưng đó — tóc bạc, mắt màu hổ phách, với cả mỗi bên tai đeo ba cái khuyên.

[Mình nhớ là người này nhìn bên ngoài thì ôn hòa, dễ nói chuyện, nhưng thật ra là dân chơi hệ SM đấy.]

Mọi người: “...”

Triệu Mộc An: “?” Sao chính anh ta lại không biết mình là dân chơi hệ SM nhỉ?

Lưu Sơn giật giật khóe miệng, lần này thì cậu tin sái cổ là Khâu Vân thật sự không biết người khác nghe được tiếng lòng của mình. Cậu thậm chí còn thấy Khâu Vân y hệt cái máy phát thanh di động chuyên kể tiểu sử nhân vật, chứ không sao cứ gặp ai là lại lẩm bẩm từ đầu đến cuối lai lịch nhà người ta thế?

Khâu Vân hoàn toàn không biết nội tâm người khác đang sốc dữ dội, mọi người nhao nhao nhìn về phía vị thầy giáo mới đang tỉnh bơ trên bục giảng.

Vẻ mặt Triệu Mộc An vẫn bình thản, dường như chẳng bị ảnh hưởng chút nào. Về cậu sinh viên Khâu Vân này, anh ta vừa về nước cũng có nghe phong thanh, chẳng hiểu sao rất nhiều người đều nghe được tiếng lòng cậu ta, mà tiếng lòng của cậu ta phần lớn toàn liên quan đến nhà họ Kỷ.

Anh ta cùng anh rể và anh hai đã từng bàn bạc xem có nên ra tay trước, trừ khử mối đe dọa tiềm tàng này không. Thế nhưng, người nhòm ngó ba nhà Kỷ, Triệu, Tưởng nhiều quá, với lại nếu ra tay thật thì dễ bị người ta phát hiện là do họ làm lắm.

Chưa kể, họ căn bản chẳng động vào được người này. Khâu Vân cứ như được bao bọc bởi một lớp màng bảo vệ vô hình, kẻ nào muốn hại cậu ta thì chẳng thể đến gần được.

Họ cũng từng tính đến chuyện cảnh cáo cậu ta đừng có bàn ra tán vào chuyện của ba nhà, nhưng cứ mở miệng là á khẩu, cầm b.út viết cũng chẳng ra chữ.

Chuyện quái đản thế này khiến người ta nặng trĩu trong lòng. Vốn dĩ anh ta được gọi về là vì anh ta không phát triển sự nghiệp ở trong nước, Khâu Vân không thể nào biết anh ta được. Để tiếp cận Khâu Vân ở cự ly gần, nhà họ Kỷ còn đặc biệt mở cái môn học này.

Mấy hôm trước ở tiệc sinh nhật Kỷ Lâm Vãn, đối phương không gặp anh ta, nên Triệu Mộc An chưa được nếm trải cái cảm giác bị vạch trần gốc gác trước bàn dân thiên hạ thế này.

Ai mà ngờ được, hôm nay mới chạm mặt một cái, đối phương đã có thể nói vanh vách chuyện của anh ta, hơn nữa còn chẳng hề ngạc nhiên về sự xuất hiện của anh ta?

Chẳng lẽ tên Khâu Vân này là thánh thật à?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 88: Chương 88: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 9 | MonkeyD