Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 89: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 10

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:51

Editor: Yang Hy

[Triệu Mộc An tự dưng không làm nhà thiết kế trang sức nữa, mà chạy về nước làm giáo sư đặc biệt, hoàn toàn là vì tình yêu đấy!]

Mọi người không hẹn mà cùng vểnh tai lên nghe, Khâu Vân không phụ sự mong đợi của mọi người, tiếp tục "phát thanh" trong đầu.

Kỷ Lâm Vãn đầy bụng nghi ngờ, theo cậu ta biết thì cậu út về nước đâu phải vì bạn qua mạng nào đâu.

[Một năm trước Triệu Mộc An quen một người bạn qua mạng, người đó đang học ở Đại học Quốc Hoa, anh ta lặn lội đường xa về nước là để theo đuổi người này đấy. Mình nhớ người bạn qua mạng đó học cùng lớp với mình, tên gì ấy nhỉ?]

Khâu Vân vắt óc nhớ lại, trong truyện gốc chỉ nhắc đến Triệu Mộc An vài câu thôi. Đó là lúc Kỷ Lâm Vãn hỏi Triệu Mộc An tại sao đột nhiên quyết định về nước, anh ta đã trả lời như thế.

[Bạch... Bạch Văn Kỳ! Đúng rồi, tên là Bạch Văn Kỳ!]

Triệu Mộc An: “?” Anh ta đúng là có quen một người bạn qua mạng như thế, nhưng sao chính anh ta còn không biết mình thích người ta nhỉ?

Mọi người nhao nhao nhìn về phía cậu thanh niên đang cúi gằm mặt đỏ bừng.

Bạch Văn Kỳ không thể ngờ được, người bạn qua mạng nói muốn về nước lại là vì mình. Cậu ta quen người đó trên diễn đàn, hai người chưa bao giờ gặp mặt, cũng chẳng biết mặt mũi nhau ra sao, không ngờ lại là một người đàn ông đẹp trai xuất sắc thế này.

Có điều, cậu ta không phải dân chơi hệ SM đâu nha!! Với lại cậu ta có người mình thích rồi.

Bạch Văn Kỳ? Lưu Sơn nhớ đến Bạch Văn Tâm ở thế giới trước, lúc thế giới trò chơi ập xuống hiện thực, cậu cũng thấy cô ấy bị kéo vào game, hình như cũng bị một con boss bám riết, nhưng Bạch Văn Tâm chẳng thèm để ý đến con boss đó.

Hệ thống đột nhiên hỏi: "Cậu không ghen à?"

Lưu Sơn ngạc nhiên: "Ghen cái gì?"

"Triệu Mộc An có người mình thích, mà người đó không phải cậu." Hệ thống biết thừa chuyện này là không thể, nhưng vẫn muốn thăm dò thái độ của Lưu Sơn.

Lưu Sơn dửng dưng: "Liên quan quái gì đến tôi?"

Có người mình thích càng tốt, đỡ lo tự dưng lại bị nhắm trúng.

Hệ thống hơi quê, nhưng vẫn giải thích: "Triệu Mộc An không thích cậu bạn qua mạng kia đâu, chỉ là ngưỡng mộ thôi."

Lưu Sơn "ồ" một tiếng, tỏ vẻ đã nghe thấy.

[Ủa, nghe bảo Triệu Mộc An ngoài khuyên tai còn có khuyên lưỡi mà ta? Sao không thấy nhỉ? Không biết khi hôn có khuyên lưỡi thì có bị chọc vào không ta?]

Mọi người lại đổ dồn ánh mắt vào miệng Triệu Mộc An, đầy vẻ tò mò.

Triệu Mộc An nhận ra ánh mắt của mọi người, anh ta nhếch môi cười nhạt, quét mắt nhìn quanh một lượt. Ánh mắt đó dường như mang theo chút uy nghiêm và lạnh lùng, khiến mọi người rùng mình một cái, như bị một thế lực vô hình đè nén, vội vàng lảng mắt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng nữa.

Lưu Sơn thì chẳng thèm nhìn, tuy cậu và Triệu Mộc An ăn cơm đối diện nhau mấy lần, nhưng cậu chưa bao giờ nhìn kỹ mặt đối phương, nên cũng chẳng biết anh ta có khuyên lưỡi hay không.

Tiết học trôi qua nhanh ch.óng trong tiếng bình phẩm chốc chốc lại vang lên của Khâu Vân về Triệu Mộc An. Lưu Sơn cực kỳ bái phục Triệu Mộc An, thế mà vẫn giữ nguyên nét mặt giảng bài được dưới sự "tấn công" này, phải là cậu thì chắc nhảy dựng lên lâu rồi.

Triệu Mộc An bước ra khỏi lớp, Kỷ Lâm Vãn đi theo sau, hai cậu cháu định trao đổi một chút về chuyện của Khâu Vân.

Bàn bạc nửa ngày, họ phát hiện ra những chuyện Khâu Vân biết thật ra cũng có vài điểm sai lệch so với sự thật, không hoàn toàn chính xác.

Kỷ Lâm Vãn cau mày nói: "Người nghe được sẽ tưởng là thật hết đấy ạ. Cậu út, chuyện Trường Vũ và cậu hai kết hôn bí mật đã lan truyền khắp trường rồi, cháu đã nhờ người xóa bài trên diễn đàn, nhưng chắc ai cần biết cũng biết cả rồi."

Triệu Mộc An bình thản nói: "Chuyện này sớm muộn gì cũng lộ thôi, có giấu kỹ đến mấy cũng vô dụng."

Kỷ Lâm Vãn do dự: "Hay là khuyên Trường Vũ buông tha cho cậu hai đi ạ?"

Theo họ thấy, cuộc hôn nhân này rõ ràng là cậu hai bị Kỷ Trường Vũ gài bẫy. Cậu hai chọn kết hôn bí mật, rõ ràng là không muốn người ngoài biết chuyện mình cưới Kỷ Trường Vũ.

Trong trường có không ít người cùng trong giới thượng lưu với họ, thà cắt đứt sớm còn hơn để người ta chê cười.

Triệu Mộc An nói với vẻ không cho là đúng: “Chắc cũng chẳng có ai ngốc đến mức hỏi thẳng mặt chúng ta đâu. Chuyện của anh hai và Trường Vũ thì cứ kệ đi, cuộc hôn nhân này cũng chẳng biết kéo dài được bao lâu.”

Chỉ mượn nhà anh hai ở có mấy hôm thôi mà anh ta đã nhìn ra hai người họ chẳng có tình cảm gì với nhau rồi.

“Mẹ cậu bảo cậu với anh hai và Trường Vũ ở cùng nhau, cũng là có ý muốn chặn miệng mọi người đấy, để người ta đỡ liên tưởng lung tung.”

Hôm Triệu Mộc An ở nhờ nhà họ Kỷ mấy ngày, chị anh ta đã bày tỏ sự lo lắng về chuyện này rồi, nếu không thì bà cũng chẳng đề cập trên bàn ăn chuyện bảo anh ta sang ở nhờ nhà anh hai làm gì.

“Cậu để ý cái cậu Khâu Vân kia nhiều vào, hai đứa học cùng lớp, nếu làm quen được thì cố gắng, giữ người trong tầm mắt vẫn hơn là để nó chạy lung tung khắp nơi.”

“Vâng, cậu út.” Kỷ Lâm Vãn gật đầu đáp.

Lưu Sơn không biết cuộc đối thoại của hai người, ánh mắt cậu vẫn dán c.h.ặ.t vào Khâu Vân. Khi Kỷ Lâm Vãn và Triệu Mộc An rời khỏi lớp, Khâu Vân dường như cũng mất hứng hóng hớt, tiếng lòng kia không còn xuất hiện nữa.

Cậu bắt đầu suy nghĩ về chuyện của mình.

Kỷ Trường Vũ chưa bao giờ nhắc đến chuyện mình kết hôn ở trường, cũng không đeo nhẫn cưới. Người duy nhất biết chuyện chỉ có Kỷ Lâm Vãn, mà Kỷ Lâm Vãn đâu phải người nhiều chuyện.

Vậy thì, tin tức Kỷ Trường Vũ kết hôn chỉ có thể bị lộ từ phía Khâu Vân mà ra. Lần trước ở nhà ăn, Khâu Vân lại còn nói toạc móng heo đối tượng kết hôn của cậu ra nữa chứ.

Nhớ lại mấy cái tin đồn về Kỷ Trường Vũ vô tình đọc được trên diễn đàn, dù bài đăng sau đó bị xóa, nhưng xóa rồi lại mọc lên như nấm, xóa sao cho hết? Chưa kể, chuyện này đâu chỉ lan truyền mỗi trên diễn đàn trường.

Dù sao Kỷ Trường Vũ và Triệu Niệm Hành cũng không phải cậu cháu ruột, không cùng huyết thống, hôn nhân đồng giới lại hợp pháp, người ta có muốn chê cười thì cũng chẳng bới ra được lỗi sai phạm pháp luật nào, cùng lắm là mang tiếng xấu chút thôi.

Theo như những gì Lưu Sơn thấy bàn tán hiện giờ, hầu hết đều đang c.h.ử.i Kỷ Trường Vũ không biết xấu hổ, rồi thương hại Triệu Niệm Hành xui xẻo vớ phải đối tượng kết hôn như thế.

Lưu Sơn vốn định tìm một đối tượng ngay trong trường, vì thời gian tới cậu chủ yếu sẽ ở trường mà.

Chỉ là giờ chuyện cậu và Triệu Niệm Hành kết hôn bí mật bị lộ rồi, muốn tìm người yêu cũng hơi khó nhằn đấy, người t.ử tế ai lại đ.â.m đầu vào làm kẻ thứ ba?

Nhưng mà, cũng không phải là hoàn toàn hết cách. Cậu nhớ trong ký ức của Kỷ Trường Vũ có đoạn, bạn nối khố của Triệu Niệm Hành thích người tình của Triệu Niệm Hành, sau khi biết chuyện Kỷ Trường Vũ và Triệu Niệm Hành kết hôn, anh ta đã đặc biệt chạy đến quyến rũ Kỷ Trường Vũ, định dụ Kỷ Trường Vũ ly hôn để dọn đường cho người trong lòng anh ta.

Thế nhưng, Kỷ Trường Vũ một lòng một dạ yêu Triệu Niệm Hành, đối với kẻ cố tình quyến rũ mình, hắn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Đúng là thế giới cẩu huyết mà.

Rè rè rè.

Điện thoại để trên bàn rung lên, màn hình sáng đèn.

Lưu Sơn mở tin nhắn ra xem —

Giang Nguyện: Tiểu Vũ, mấy hôm trước anh không ở thành phố, nay mới về. Tối nay đi ăn cơm nhé? Anh đặt chỗ ở một nhà hàng Tây cũng được lắm, em sẽ thích cho xem.

Lưu Sơn nhếch mép, đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.

Lừa người khác thì cậu còn thấy hơi áy náy, chứ lừa kẻ tự dâng mỡ đến miệng mèo thế này, cùng lắm gọi là gậy ông đập lưng ông thôi.

Nghĩ thế, cậu ung dung gõ tin nhắn trả lời.

. : Xin lỗi anh Giang Nguyện nha. Tối nay em hẹn ăn cơm với bạn cùng phòng rồi, để lần sau nhé.

Trong phòng riêng của hội quán, một đám người đang tụ tập uống rượu.

Giang Nguyện nhìn tin nhắn trả lời cười khẩy một tiếng, người bên cạnh hỏi: "Sao rồi anh Nguyện. Lần này hẹn được con ch.ó l.i.ế.m đó ra chưa?"

Giang Nguyện đưa màn hình cho người kia xem, người nọ cười ha hả, "Bạn cùng phòng á? Kỷ Trường Vũ có bao giờ ở nội trú đâu? Chẳng phải cứ bám riết lấy nhà anh Hành suốt sao?"

"Thì viện cớ thôi, xem ra còn tốn công lắm đây." Giang Nguyện cũng chẳng mong trong vòng một tháng ngắn ngủi hẹn được Kỷ Trường Vũ ra, anh ta gõ tin nhắn trả lời, nhét điện thoại vào túi, nâng ly rượu lên cụng với những người khác.

Giang Nguyện: Tiểu Vũ, lần sau không được từ chối anh nữa đâu đấy nhé. [Đáng thương] [Đáng thương]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 89: Chương 89: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 10 | MonkeyD