Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 90: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 11

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:52

Editor: Yang Hy

Sau một tuần ở chung, Lưu Sơn đã làm quen được với mấy người trong phòng, chưa thân thiết lắm nhưng ít ra cũng nói chuyện thoải mái được rồi.

Đến cuối tuần, thấy Lưu Sơn chẳng có ý định về nhà, Phương Văn thắc mắc hỏi: "Trường Vũ, cuối tuần cậu không về nhà à?"

Trước đây ngày nào cậu ấy cũng về mà?

Mắt Lưu Sơn vẫn dán vào màn hình máy tính, miệng trả lời: "Tối mới về."

Tuy không muốn chạm mặt hai anh em Triệu Niệm Hành và Triệu Mộc An, nhưng giường ở nhà êm hơn ở trường, cơm dì Triệu nấu ngon hơn cơm căng tin, tội gì cậu phải làm khổ mình chứ?

Chưa kể, tối nay Giang Nguyện sẽ cố tình nhắn tin báo cho cậu biết Triệu Niệm Hành đang ở cùng tình nhân, xúi cậu đi "bắt gian".

Cậu cũng phải phối hợp một chút chứ, để Giang Nguyện có cơ hội "thừa nước đục thả câu".

Chơi game được hai tiếng, nhìn dòng chữ chiến thắng hiện trên màn hình, Lưu Sơn vươn vai một cái, nhìn đồng hồ thấy sắp sáu giờ rồi.

Cậu quay sang hỏi Phương Văn: "Đi ăn lẩu cay không?"

Phương Văn cũng đang đói, nghe thế đồng ý ngay: "Đi."

Hai người rủ nhau đến quán lẩu cay tự chọn, quán này là Phương Văn dẫn Lưu Sơn đến lần trước, vừa rẻ vừa ngon.

Chọn mấy món mình thích xong đem đi cân, Lưu Sơn đặc biệt dặn ông chủ làm cho bát của mình thật cay thật tê.

Cuối tuần người ra ngoài ăn đông, may mà đến chưa muộn lắm nên món ăn được bưng lên rất nhanh.

Lưu Sơn ăn đến vã cả mồ hôi, mắt mũi đỏ hoe vì cay.

Phương Văn vội lấy cho cậu chai sữa đậu nành: "Uống miếng cho đỡ cay đi."

"Cảm ơn nhé." Lưu Sơn uống vài ngụm, đúng lúc điện thoại rung lên, cậu nhìn qua thì thấy tin nhắn của Giang Nguyện.

Giang Nguyện: [Hình ảnh] [Hình ảnh]

Giang Nguyện: Tiểu Vũ, A Hành lại đang ở cùng cái tên họ Bạch kia kìa, em tới nhanh đi.

Ngay sau đó, anh ta gửi thêm một cái địa chỉ.

Lưu Sơn còn chưa kịp bấm vào xem hình, Giang Nguyện bên kia đã gọi điện thoại tới rồi.

Lưu Sơn bấm nghe, đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy vẻ lo lắng của người đàn ông: "Tiểu Vũ, em thấy tin nhắn anh gửi chưa? Em tới nhanh đi, không thể để A Hành bị người ta cuỗm mất được."

"Anh Giang Nguyện, em vừa mới cầm điện thoại thôi. Phiền anh canh chừng giúp em với, em tới ngay đây." Lưu Sơn sụt sịt mũi, thật ra là do cay quá thôi, nhưng lọt vào tai Giang Nguyện lại thành ra cậu đang tức đến bật khóc, dù sao Kỷ Trường Vũ cũng hay như thế mà.

"Em nhanh lên nhé, anh không câu giờ được lâu đâu."

"Cảm ơn anh, anh Giang Nguyện."

Giọng Lưu Sơn nghe rất chân thành, nhưng vừa bỏ điện thoại xuống, cậu chẳng thèm nhấc m.ô.n.g lên, cứ thế cắm cúi ăn tiếp.

Phương Văn ngồi bên cạnh nhìn mà ngơ ngác, không nhịn được hỏi: "Chẳng phải cậu bảo với người ta là qua đó ngay sao?"

Lưu Sơn: "Không vội, cứ ăn no cái đã."

Đầu bên kia, Giang Nguyện đang đợi Lưu Sơn đến. Triệu Niệm Hành đúng là đang ở cùng Bạch Văn Kỳ, nhưng hai người họ đi mất rồi.

Giang Nguyện đã chuẩn bị sẵn văn vở rồi, bất kể Kỷ Trường Vũ đến nhanh cỡ nào, anh ta cũng sẽ đổ hết lỗi lên đầu đối phương, bảo là do cậu đến muộn quá nên người ta mới đi mất.

Nửa tiếng sau, Giang Nguyện gọi lại lần nữa, giọng điệu đã có phần mất kiên nhẫn: "Tiểu Vũ, sao em còn chưa đến?"

"Xin lỗi anh Giang Nguyện nha. Em chạy từ nhà qua, hơi tắc đường tí. Họ chưa đi chứ anh?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói đầy vẻ áy náy.

"Chưa đâu. Anh còn giữ chân họ giúp em thêm lúc nữa được."

Thấy Lưu Sơn mặt tỉnh bơ bỏ điện thoại xuống, Phương Văn không nhịn được giơ ngón tay cái lên với cậu: "Trường Vũ, cậu được đấy. Thế rốt cuộc cậu có đi không?"

Lưu Sơn gật đầu: "Đi, đương nhiên là đi chứ. Dù sao cũng gần mà."

Đại học Quốc Hoa gần trung tâm thành phố. Cái quán bar Giang Nguyện gửi địa chỉ chỉ cần đạp xe công cộng chừng mười phút là tới.

Lại thêm nửa tiếng nữa trôi qua, mấy người ngồi cùng phòng riêng với Giang Nguyện thấy Lưu Sơn vẫn chưa tới, có người hỏi: "Anh Nguyện, Kỷ Trường Vũ không bùng kèo chứ? Từ nhà anh Hành qua đây mà lâu thế á?"

Giang Nguyện còn chưa kịp nói gì thì người khác đã trả lời hộ: "Kỷ Trường Vũ làm sao mà không đến được, trước giờ chỉ cần nghe tin anh Hành thân thiết với ai là nó chẳng ba chân bốn cẳng chạy tới ngay còn gì?"

"Đúng đấy, cuối tuần tắc đường là chuyện bình thường mà."

Mọi người nhao nhao bàn tán, đợi thêm mười mấy phút nữa, ngay lúc Giang Nguyện mất kiên nhẫn định gọi lại lần nữa thì cửa phòng bị đẩy ra.

"Anh Giang Nguyện, cậu em..." Suýt thì quên đổi cách xưng hô, Lưu Sơn vội vàng phanh lại, "Họ đâu rồi anh?"

Mọi người nhìn nhau, ai nấy đều thấy sự thắc mắc trong mắt đối phương.

Kỷ Trường Vũ vốn dĩ trông thế này sao? Nếu không phải, sao họ lại nhận ra ngay người này là Kỷ Trường Vũ? Chắc chắn là do uống say quá rồi.

Giang Nguyện cũng nghĩ y chang vậy, anh ta ngẩn người ra một lúc rồi mới lấy lại phản ứng, quan sát người đang có vẻ mặt nôn nóng, khóe mắt ửng đỏ trước mặt, ngờ ngợ hỏi: “Trường Vũ?”

Lưu Sơn bước tới vài bước, trách móc: “Anh Giang Nguyện, chẳng phải anh bảo sẽ giúp em giữ chân hai người kia sao?”

Cơn bực bội trong lòng Giang Nguyện khi thấy cậu nhíu mày lại kỳ lạ thay biến mất tiêu, đến cả mấy lời soạn sẵn trong bụng từ đầu cũng chẳng cần dùng đến nữa, “Xin lỗi Tiểu Vũ, em cũng biết mà, cái tính của A Hành đâu phải bọn anh khuyên nổi. Với lại họ cũng mới đi thôi.” Mới đi được có một tiếng chứ mấy.

Lưu Sơn sốt sắng hỏi: “Anh Giang Nguyện, anh biết họ định đi đâu không? Mà thôi, giờ em ra ngoài tìm thử xem sao, biết đâu lại gặp.”

Nói xong cậu chạy vụt ra ngoài, Giang Nguyện vội vàng đuổi theo.

Trong phòng riêng yên tĩnh một lúc, chẳng bao lâu sau lại bùng lên tiếng bàn tán xôn xao.

“Vãi chưởng, Kỷ Trường Vũ đẹp trai thế từ bao giờ vậy? Trước đây nhìn nó cứ như cây nấm u ám mọc trong góc tối cơ mà?”

“Chứ còn gì nữa, đúng là anh Hành có phúc thật, có soái ca cực phẩm thế này chạy theo đuôi, là tao chắc tao sướng ch.ết mất.”

“Sao hồi trước tao lại thấy anh Hành bị Kỷ Trường Vũ bám riết là chuyện xui xẻo nhỉ?”

“Ước gì tao cũng xui xẻo được như anh Hành.”

“Vẫn là anh Hành đỉnh thật, chứ tao mà được theo đuổi kiểu đấy, chưa đến ba ngày là tao quay xe la l.i.ế.m người ta luôn rồi.”

Lưu Sơn chưa đi được bao xa thì bị Giang Nguyện túm lại.

“Tiểu Vũ, anh nhớ nhầm, A Hành đi được gần mười phút rồi, em đuổi không kịp đâu.”

Lưu Sơn dừng bước, quay lại hỏi anh ta: “Anh Giang Nguyện, anh biết họ đi đâu không?”

Giang Nguyện lắc đầu, “A Hành không nói.”

“Thế để em về nhà xem sao.” Lưu Sơn nói xong định đi luôn, Giang Nguyện đuổi theo, “Tiểu Vũ, để anh lái xe đưa em về.”

“Không cần đâu anh Giang Nguyện. Em bắt xe về là được rồi.”

“Khách sáo với anh làm gì? Em vội vàng chạy tới đây, chắc chắn là chưa ăn cơm đúng không?”

Lưu Sơn thầm nghĩ, ăn xong mới qua đấy chứ.

Nhưng cậu vẫn lắc đầu bảo: “Em chẳng muốn ăn gì.”

Giang Nguyện bỗng dưng nảy sinh cảm giác chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cứng rắn nói: “Đừng có hành hạ cơ thể mình thế, nghe anh, ăn cơm xong hẵng đi. Em mà đói đến đổ bệnh ra đấy thì anh biết ăn nói sao với hai bác đây?”

Lần nào lôi bố mẹ Kỷ ra là y như rằng Kỷ Trường Vũ ngoan ngoãn nghe lời ngay.

Y như rằng, đối phương gật đầu.

Giang Nguyện dẫn Lưu Sơn vào một quán ăn tư nhân gần đó, vừa bước chân vào cửa, một hơi thở nghệ thuật thanh tao ập ngay vào mặt. Trên tường treo mấy bức tranh chữ đầy ý nghĩa sâu xa, ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ những chiếc l.ồ.ng đèn tinh xảo, tạo nên bầu không khí vừa ấm cúng vừa sang trọng, khiến cả không gian trở nên cực kỳ thoải mái và trang nhã.

Lưu Sơn thầm nghĩ, tên Giang Nguyện này cũng biết làm màu phết, tuy chẳng ăn thêm được bao nhiêu nữa, nhưng cứ phải "chém" cho một bữa đã rồi tính.

Giang Nguyện hỏi cậu, “Tiểu Vũ, muốn ăn gì nào?”

Lưu Sơn liếc nhìn thực đơn, món nào món nấy giá cũng không dưới bốn con số.

Cậu đặt thực đơn xuống, cũng chẳng phải muốn tiết kiệm tiền cho người ta, mà là không biết món nào ngon, sợ gọi phải món dở tệ.

Thế là cậu bảo: “Anh Giang Nguyện, anh cứ chọn đi. Em thật sự không muốn ăn lắm.”

Giang Nguyện không đồng tình: “Ít nhiều gì cũng phải ăn một chút chứ.”

Anh ta gọi phục vụ tới gọi vài món.

Trong lúc chờ món lên, Lưu Sơn chẳng có chuyện gì để nói với anh ta, lại phải giả vờ đau khổ, ngặt nỗi ngoại hình cậu không thuộc kiểu mỏng manh yếu đuối, không diễn được cái vẻ rưng rưng chực khóc, đành phải cụp mắt xuống im lặng.

Nhưng bộ dạng này của cậu lại lừa được Giang Nguyện thật.

Giang Nguyện thấy cậu có vẻ đáng thương không muốn nói chuyện, tuy chuyện là do anh ta gây ra, nhưng trong lòng cũng thấy hơi khó chịu một cách khó hiểu.

Anh ta thầm nhủ trong lòng, đây chính là cơ hội tốt để thể hiện sự quan tâm của mình.

Từ khi biết tin bạn thân bao năm trời lại bị tên phế vật Kỷ Trường Vũ gài bẫy ép cưới, Giang Nguyện đã đ.â.m ra ghét cay ghét đắng Kỷ Trường Vũ.

Sau này gặp Bạch Văn Kỳ, anh ta đã vô tình thích người tài hoa ấy lúc nào không hay. Khi biết đối phương thích Triệu Niệm Hành, Giang Nguyện đã đưa ra quyết tâm, nhất định phải để Bạch Văn Kỳ được hạnh phúc.

Chỉ cần Kỷ Trường Vũ thích anh ta, rồi ly hôn với A Hành, thì Văn Kỳ có thể đường đường chính chính đến với A Hành.

Vì chuyện này, có hy sinh nhan sắc một chút cũng chẳng tiếc. Anh ta khá tự tin vào ngoại hình của mình, bao nhiêu năm nay người thích anh ta xếp hàng dài, quyến rũ một cậu sinh viên đại học thì dễ như ăn kẹo ấy mà.

Nghĩ vậy, Giang Nguyện cố làm cho giọng mình nghe dịu dàng hơn, “Tiểu Vũ, thật ra em không cần thiết phải cứ mãi nhìn về phía A Hành đâu. Bao nhiêu năm nay em chạy theo cậu ấy, nếu cậu ấy có chút tình cảm nào với em, thì sao lại cứ dây dưa với người khác suốt thế?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 90: Chương 90: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 11 | MonkeyD