Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 91: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 12
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:52
Editor: Yang Hy
"Lưu Sơn, cậu không tính yêu đương với tên này thật đấy chứ?"
Hệ thống lúc này cứ như bà mẹ chồng khó tính hay càm ràm, bắt đầu soi mói Giang Nguyện: "Tên này rõ ràng là cái mặt của mấy tên đàn ông tồi điển hình, lại còn trông như bị thận yếu nữa chứ, tôi chẳng thấy cậu ta có điểm nào đáng để cậu để mắt tới cả."
Lưu Sơn trong lòng cũng đồng tình với nhận xét của nó về Giang Nguyện: "Vốn là có ý định đó, nhưng tên này nhìn là biết kẻ đa tình dày dạn kinh nghiệm, không dễ lừa đâu."
Dù sao thì cậu cũng không giả vờ được lâu, diễn sâu quá cũng bí bách, cùng lắm là chơi đùa với Giang Nguyện vài lần là lộ nguyên hình ngay thôi.
Có điều, "Chừng nào tôi còn là Kỷ Trường Vũ, còn có quan hệ hôn nhân với Triệu Niệm Hành, thì Giang Nguyện sẽ còn dốc hết sức để quyến rũ tôi. Thi thoảng đáp lại một chút là được, không cần nghiêm túc quá."
Giang Nguyện muốn trêu đùa cậu, thì phải chuẩn bị tinh thần bị cậu trêu đùa lại.
Nói chuyện với hệ thống cũng chỉ mất một lúc, Lưu Sơn không nhìn Giang Nguyện, chỉ khẽ "ừm" một tiếng, "Anh Giang Nguyện, những gì anh nói em đều biết, chỉ là, cậ..."
Cậu khẽ nhíu mày, hơi lấn cấn không biết phải gọi Triệu Niệm Hành thế nào trước mặt Giang Nguyện, gọi cả họ tên thì lạnh lùng quá, gọi mỗi tên thì không mở miệng nổi, còn gọi là cậu trước mặt người khác thì lại sượng trân.
Cái sự ngập ngừng này của cậu, trong mắt Giang Nguyện lại thành ra đau lòng đến mức không nói nên lời.
Giang Nguyện tỏ ra thấu hiểu, nói: "Tiểu Vũ, em suy nghĩ kỹ đi, em còn trẻ, thời gian còn dài, không thể cứ mãi thế này được."
Lưu Sơn nghĩ thầm, cũng có sống được quá hai năm nữa đâu, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ cảm kích, "Em biết, anh Giang Nguyện. Chỉ là em... tạm thời chưa thể buông bỏ ngay được."
Thấy cậu không muốn tiếp tục chủ đề này, Giang Nguyện tâm lý chuyển sang chuyện khác, hỏi thăm vài chuyện ở trường, đợi đồ ăn lên hết, hai người mới tập trung ăn uống.
Giang Nguyện ân cần dùng đũa chung gắp thức ăn cho Lưu Sơn, Lưu Sơn vốn không đói, ai ngờ món ăn ở quán này ngon ra phết, thế là đ.á.n.h bay sạch sành sanh bát cơm.
Hệ thống: "Sao cậu bảo không đói mà?"
Lưu Sơn giữ nguyên nét mặt đáp: "Trẻ nên đói nhanh, với lại tôi cũng có ăn bao nhiêu đâu."
Cuối cùng bữa cơm cũng xong, Giang Nguyện nổ máy xe, Lưu Sơn dựa vào ghế phụ, cậu lười phải tiếp chuyện Giang Nguyện, suốt dọc đường cứ chống cằm nhìn ra cửa sổ, diễn trọn cái vẻ u sầu.
Giang Nguyện qua gương chiếu hậu cứ liếc nhìn chàng thanh niên bên cạnh suốt, rõ ràng trước đây đã gặp bao nhiêu lần rồi, nhưng hôm nay gặp lại thấy cảm giác khác hẳn.
Dù cho Giang Nguyện thích kiểu người mảnh mai, nhưng cũng không kìm được mà hơi rung động trước Kỷ Trường Vũ của hiện tại.
Ngoại hình của Kỷ Trường Vũ tuyệt đối không dính dáng gì đến từ xinh đẹp, ai nhìn thấy cậu lần đầu cũng sẽ thấy đây là một người đẹp trai cực kỳ.
Dù hôm nay chưa thấy đối phương cười lần nào, nhưng anh ta cảm thấy nụ cười đó chắc chắn sẽ vô cùng rạng rỡ, tràn đầy sức sống mãnh liệt.
Càng là người như thế, nếu tỏ ra yếu đuối thì càng dễ làm lay động lòng người.
Giang Nguyện nuốt nước bọt, dời mắt khỏi người Lưu Sơn.
Nói thật lòng, về chuyện phải quyến rũ Kỷ Trường Vũ, trong lòng Giang Nguyện cũng có chút không tình nguyện, cho rằng mình hạ mình đi lấy lòng Kỷ Trường Vũ là một việc rất mất giá.
Nhưng bây giờ, anh ta lại thấy chuyện này hình như cũng không tệ đến thế. Thậm chí, anh ta còn nghĩ, nếu làm cho trong mắt và trong tim Kỷ Trường Vũ chỉ có mỗi mình anh ta thì cũng hay đấy chứ.
Suy nghĩ này thoáng qua làm chính Giang Nguyện cũng hơi giật mình. Anh ta khẽ cau mày, thầm nhủ trong lòng, đây chỉ là một trò chơi thôi, đương nhiên anh ta phải là người chiến thắng cuối cùng rồi.
Nghĩ vậy, lông mày Giang Nguyện nhanh ch.óng giãn ra, trong mắt lóe lên một tia mong chờ khó nhận thấy.
Hệ thống giữ thái độ thù địch không nhỏ với những kẻ tiếp cận Lưu Sơn, nhất là Giang Nguyện rõ ràng có ý đồ xấu, thế là nó chẳng thèm nói đạo lý gì hết, đọc luôn suy nghĩ của Giang Nguyện rồi tường thuật trực tiếp cho Lưu Sơn.
Lưu Sơn ngỡ ngàng: "Hệ thống, anh còn cho tôi nghe được tiếng lòng người khác à?"
Giọng hệ thống pha chút đắc ý, dường như đang hưởng thụ sự ngạc nhiên của Lưu Sơn, nó đủng đỉnh trả lời: "Khó gì đâu. Nếu cậu muốn, tôi còn có thể khiến anh ta giống như Khâu Vân, nghĩ gì trong lòng là người khác nghe thấy hết luôn."
Lưu Sơn nhìn cảnh vật lướt nhanh qua cửa sổ, trầm ngâm hỏi: "Nếu tôi muốn cho Khâu Vân biết chuyện đời tư của người khác, rồi để tất cả mọi người đều nghe thấy, anh làm được không?"
Suốt tuần nay, cậu toàn bị tiếng lòng của Khâu Vân làm cho "trúng đạn" oan, rõ ràng hai người không học cùng lớp, nhưng cứ hay gặp nhau, mà lần nào gặp là y như rằng Khâu Vân lại bắt đầu bóc phốt.
Những "tình tiết" mà Khâu Vân biết với chuyện xảy ra ngoài đời tuy trùng hợp khá nhiều, nhưng cũng đâu phải cái nào cũng có thật. Thật thật giả giả lẫn lộn, người ngoài đâu có rảnh mà đi so xem cái nào đúng cái nào sai, cứ thế đổ hết mọi tội lỗi lớn nhỏ lên đầu cậu.
Bị nhiều lần quá, Lưu Sơn mà bảo không phiền là nói dối. Giờ nghe hệ thống nói thế, cậu nảy ra ngay một ý tưởng.
Mọi người thích hóng hớt lắm đúng không? Chẳng phải đều tin những gì Khâu Vân nói là thật sao? Thế thì cùng nhau lên thớt để người ta bàn tán cho vui!
Hệ thống biết tỏng suy nghĩ của cậu, cũng thấy thú vị, trả lời ngay tắp lự: "Được chứ. Tôi còn có thể trộn thêm ít tin vịt vào nữa cơ."
Vụ này với hệ thống thì dễ ợt, sửa đổi dữ liệu một tẹo là xong ngay.
Lưu Sơn cảnh giác hỏi: "Tốn bao nhiêu điểm?"
Tâm trạng hệ thống vui vẻ lạ thường, dường như đã nhìn thấy cảnh hỗn loạn sắp tới, "Khỏi, làm thế này tôi cũng được xem khối trò hay."
Một người một hệ thống ăn ý với nhau ngay, hệ thống nói là làm, bắt tay vào chuẩn bị luôn.
Còn Lưu Sơn cũng đã về đến nhà Triệu Niệm Hành, cậu chào tạm biệt Giang Nguyện rồi xuống xe, lúc đi về phía cổng lớn thì cảm thấy có một ánh mắt khó hiểu đang dán lên người mình.
Bước chân Lưu Sơn khựng lại, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía ban công tầng hai. Ánh đèn vàng ấm áp rọi xuống ban công, ở đó có một bóng người cao lớn đang dựa vào lan can. Trong làn khói t.h.u.ố.c lượn lờ, Lưu Sơn không nhìn rõ vẻ mặt đối phương, nhưng cậu dám chắc, người đó đang nhìn mình.
Cái ánh nhìn đầy tính chiếm hữu đó khiến Lưu Sơn thấy quen quen, cậu vô thức nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh thu hồi tầm mắt, rảo bước đi tiếp vào cổng.
Không được rén. Cậu tự nhủ trong lòng.
Đốm lửa đỏ cam nhảy nhót trong màn đêm, thiêu rụi điếu t.h.u.ố.c trong tích tắc, làn khói nhả ra từ miệng người đàn ông làm khuôn mặt anh ta trở nên mờ ảo.
Triệu Mộc An chẳng qua chỉ ra ban công hút điếu t.h.u.ố.c, thế mà lại nhìn thấy đứa "cháu trai" gần một tuần không về nhà bước xuống từ xe của một người đàn ông khác.
Cái kiểu xe lòe loẹt khoe mẽ đó chỉ có Giang Nguyện mới lái thôi.
Dù Triệu Mộc An về nước chưa lâu, nhưng chuyện trong hội của Triệu Niệm Hành anh ta cũng có nghe qua, chưa kể còn có cái cậu Khâu Vân suốt ngày bàn ra tán vào chuyện nhà bọn họ.
Anh ta biết thừa hôm nay Giang Nguyện xúi đứa "cháu trai" đi đ.á.n.h ghen, nhưng đâu có nghe nói hai người sẽ về cùng nhau.
Triệu Mộc An nhìn Lưu Sơn chào tạm biệt người kia, vừa quay người đi thì nụ cười trên mặt tắt ngóm ngay lập tức.
Anh ta vô thức nhớ lại cảnh tượng từng thấy Lưu Sơn nói cười vui vẻ với một người trong lớp học.
Triệu Mộc An biết rõ tiếng tăm của đứa cháu hờ này ở trường tệ hại đến mức nào, nên hơi bất ngờ khi thấy cậu cũng có bạn bè thân thiết.
Triệu Mộc An lại nhớ đến nụ cười trên bàn ăn hôm nọ, chỉ là cái nhếch mép hờ hững thôi, thế mà làm anh ta cứ nhớ mãi không quên.
Càng nghĩ, trong đầu anh ta lại nảy ra một ý niệm kỳ quái — cười lên đẹp thế này, không biết lúc khóc trông sẽ ra sao nhỉ?
Ánh mắt anh ta như một cây cọ vẽ, tỉ mỉ lướt qua đôi mắt Lưu Sơn, trượt dọc theo sống mũi cao thẳng, cuối cùng dừng lại ở đôi môi đang mím c.h.ặ.t kia.
Triệu Mộc An bắt gặp ánh mắt Lưu Sơn đang nhìn lên, nhìn sâu vào đôi mắt nâu sẫm đó, trong lòng anh ta bỗng nảy ra một suy nghĩ.
Đẹp thật. Muốn nhìn thấy cậu ấy rơi nước mắt vì mình quá, tốt nhất là khóc ở...
Triệu Mộc An giật mình trước suy nghĩ của chính bản thân, anh ta nhìn theo Lưu Sơn đang rảo bước nhanh ra khỏi tầm mắt mình, chẳng bao lâu sau, phòng bên cạnh vang lên tiếng đóng cửa.
Triệu Mộc An không kìm được bắt đầu tự nghi ngờ bản thân, chẳng lẽ anh ta có sở thích quái gở gì thật sao?
