Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 92: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 13
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:52
Editor: Yang Hy
Lưu Sơn là người vô tư lự, vừa về phòng là quăng luôn cái sự bất thường của Triệu Mộc An ra sau đầu.
Tắm rửa thoải mái xong, nằm ườn ra chiếc giường êm ái, Lưu Sơn không kìm được mà thở dài sung sướng.
Hệ thống đi làm việc xong quay về báo cáo: "Mọi việc xong xuôi rồi."
Lưu Sơn cười, "Tự nhiên thấy mong gặp Khâu Vân ghê."
Còn Triệu Mộc An ở ngoài ban công thì rít liền tù tì mấy điếu t.h.u.ố.c, chìm vào sự tự nghi ngờ bản thân.
Chẳng lẽ anh ta bị Khâu Vân nói trúng tim đen thật, anh ta có sở thích quái đản nào đó sao?
Hút xong điếu cuối cùng, Triệu Mộc An ném đầu lọc vào gạt tàn thủy tinh, quay người đi vào phòng. Anh ta mở máy tính, bật trình duyệt, những ngón tay thon dài trắng trẻo gõ nhanh trên bàn phím đen tuyền, tìm kiếm những nội dung mình muốn biết.
Triệu Mộc An khoanh tay trước n.g.ự.c, bình tĩnh quan sát những hình ảnh trên màn hình.
Anh ta chẳng có chút hứng thú nào với những cơ thể trắng bóc kia cả.
Nghĩ ngợi một lát, anh ta gõ thêm hai chữ "da ngăm", cố gắng tìm kiếm hình ảnh nào đó phù hợp hơn với mong đợi trong lòng.
Thế nhưng, xem tới xem lui, anh ta vẫn chưa thấy ưng ý. Nhân vật chính trong hình ảnh không đen quá thì lại đô con quá mức, cười lên cũng chẳng đẹp, mà khóc lóc trông cũng không đạt yêu cầu của anh ta.
Anh ta cau mày c.h.ặ.t, mấy cái hành động mang tính chất sỉ nhục kia cũng chẳng khơi gợi được hứng thú gì, ngược lại còn làm anh ta thấy hơi khó chịu.
Nếu là... thì Triệu Mộc An đời nào nỡ đối xử với cậu như thế.
Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu làm chính anh ta cũng giật mình thon thót, anh ta vội vàng tắt trình duyệt như muốn che giấu, cứ như làm thế là xóa sạch được những ý nghĩ đen tối trong lòng vậy.
Nhưng những suy nghĩ không nên có ấy cứ như cái gai, găm c.h.ặ.t vào đáy lòng anh ta.
Triệu Mộc An sa sầm mặt mày, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc khuyên lưỡi nhỏ xíu bằng titan với hai đầu bi tròn.
Anh ta đi vào phòng tắm, thè lưỡi ra, thành thạo đeo chiếc khuyên vào.
Triệu Mộc An quay người mở vòi hoa sen, lột sạch quần áo trên người, đứng dưới dòng nước ấm, nhắm mắt lại, nhưng trong đầu cứ hiện lên mãi một khuôn mặt tươi cười trẻ trung.
Anh ta ra sức chà xát mặt mình, như muốn xóa nhòa khuôn mặt kia khỏi tâm trí, làn da trắng lạnh nhanh ch.óng ửng đỏ vì bị chà mạnh.
Dòng nước chảy từ đỉnh đầu xuống, trôi qua cơ n.g.ự.c và cơ bụng săn chắc, xối rửa hình xăm bên eo trái — một đôi cánh đen tuyền bị xiềng xích trắng trói c.h.ặ.t tầng tầng lớp lớp, không thể nhúc nhích.
Triệu Mộc An thở dài, lau khô người, mặc áo choàng tắm vào rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Hơi nước vẫn còn lảng vảng trong phòng tắm, anh ta tiện tay tắt đèn, chỉ để lại ánh đèn vàng cam dịu nhẹ trong phòng ngủ.
Anh ta nằm xuống giường, cơ thể lún sâu vào tấm nệm êm ái, cơn buồn ngủ ập đến nhanh hơn tưởng tượng, bao trùm lấy tâm trí anh ta.
Trong mơ là cả một bầu trời sắc xuân. Hai cơ thể quấn lấy nhau, làn da đen và trắng đối lập rõ rệt, tiếng thở dốc dồn dập và những âm thanh triền miên cứ vang vọng mãi trong căn phòng.
Bộ não khi ngủ say luôn thành thật với d.ục vọng của bản thân hơn lúc tỉnh táo, những cảm xúc và ham muốn bị đè nén trong tiềm thức cứ thế tuôn trào không giữ lại chút nào trong giấc mơ, khiến người ta không còn đường trốn tránh.
Triệu Mộc An choàng tỉnh, anh ta ngồi bật dậy, bất động, im lặng như một bức tượng.
Ngoài cửa sổ, bầu trời đã hửng sáng, bình minh sắp ló dạng.
Triệu Mộc An hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn đứng dậy đi vào phòng tắm, mở vòi nước lạnh, để dòng nước buốt giá xối lên người, cố gắng làm cho đầu óc tỉnh táo lại.
Không được như thế. Triệu Mộc An tự nhủ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Triệu Mộc An lại gạt phăng ý nghĩ đó đi.
Tại sao lại không được? Họ đâu có yêu nhau.
Khi mở mắt ra lần nữa, trong đáy mắt Triệu Mộc An đã không còn chút nghi ngờ nào về bản thân nữa.
Lưu Sơn, người không hề biết mình lại một lần nữa trở thành nhân vật chính trong giấc mơ của ai đó, ngủ một mạch không mộng mị đến tận trưa mới dậy.
Nếu hôm nay không phải là chủ nhật, cậu còn định sang nhà họ Kỷ một chuyến để bồi đắp tình cảm với bố mẹ nuôi, dù sao cũng đã nhận tiền của hai cụ rồi.
"Thôi để tuần sau vậy." Chốt lịch xong xuôi, Lưu Sơn vệ sinh cá nhân rồi xuống lầu.
Vừa xuống đến nơi, cậu thấy Triệu Mộc An đang ôm máy tính bảng ngồi vẽ tranh trong phòng khách. Chắc nghe thấy tiếng động, đối phương ngẩng đầu lên nhìn, nở một nụ cười ôn hòa với cậu, "Chào buổi sáng."
Lưu Sơn khựng lại, cậu cứ thấy Triệu Mộc An hôm nay có gì đó sai sai. Cậu nhìn kỹ đối phương, nhưng vẻ mặt của Triệu Mộc An chẳng chê vào đâu được, vẫn cứ là cái dáng vẻ ôn hòa hiền lành đó.
Chắc là cậu nghĩ nhiều rồi?
Chính Lưu Sơn cũng chẳng dám chắc, nhưng cậu vẫn đáp lại: “Cậu út, tôi biết xem giờ mà, giờ này đâu còn sớm sủa gì nữa.”
Cách xưng hô này làm nụ cười của Triệu Mộc An sượng trân. Anh ta đặt cây b.út cảm ứng trong tay xuống, nghiêm mặt nói: “Gọi tôi là anh hoặc gọi tên là được rồi.”
Sai quá sai rồi. Trước giờ vẫn gọi thế, sao tự dưng nay lại dở chứng có ý kiến? Lưu Sơn thầm mắng trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn bảo: “Không được, thế không hay đâu.”
Triệu Mộc An nhìn cậu chằm chằm một lúc, cũng thôi không đôi co chuyện xưng hô nữa, “Tùy cậu.”
Lưu Sơn chẳng buồn nói chuyện với anh ta nữa, ăn trưa xong, cậu lại tót về phòng.
Ngòi b.út vẽ xong đường nét cuối cùng, trên màn hình hiện rõ hình vẽ một người. Triệu Mộc An tô màu xong xuôi, lưu lại rồi cài luôn làm hình nền máy tính.
Nếu Lưu Sơn mà nhìn thấy, sẽ phát hiện ra người trong tranh chính là mình.
Mấy ngày sau đó, Lưu Sơn thấy tần suất Triệu Mộc An lượn lờ trước mặt mình ngày càng nhiều. Cậu còn phát hiện đối phương cứ nhìn mình chằm chằm, dù có bị cậu bắt gặp, Triệu Mộc An cũng chẳng hề có vẻ ngượng ngùng hay hoảng hốt của kẻ nhìn trộm bị bắt quả tang, ngược lại còn nhìn cậu trắng trợn hơn.
Lưu Sơn nhịn mãi, cuối cùng đến lần tiếp theo bắt gặp Triệu Mộc An nhìn mình, cậu không nhịn được nữa, bước tới hạ giọng hỏi: “Rốt cuộc anh muốn cái gì?”
Triệu Mộc An không ngờ Lưu Sơn lại thẳng thắn đến hỏi cho ra lẽ như thế, nhưng thế này lại càng đúng ý anh ta. Anh ta hơi cúi người xuống, nhếch môi hỏi ngược lại: “Cậu nghĩ sao?”
Dáng người Lưu Sơn không thấp, nhưng Triệu Mộc An vẫn cao hơn cậu nửa cái đầu. Cậu chẳng muốn phải ngửa cổ lên nhìn anh ta, nên ngay từ đầu đã đứng xa ra một chút. Ai ngờ Triệu Mộc An cúi người xuống thế này lại vô tình kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Chạm phải ánh mắt chan chứa sự dịu dàng âu yếm kia, Lưu Sơn bỗng nhiên vỡ lẽ: “Anh thích tôi à?”
Trong sân trường người đi kẻ lại nườm nượp, hai người đẹp trai đứng cạnh nhau cực kỳ hút mắt, nhưng mọi người cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Dù sao ai cũng biết tỏng quan hệ của hai người này, một người đã kết hôn, người kia cũng có người trong mộng rồi.
Hai người nói chuyện cũng bé, chẳng có ai rảnh hơi chạy lại nghe trộm làm gì.
Triệu Mộc An khẽ cười, thừa nhận luôn: “Đúng thế. Anh thích em.”
Lần này thì Lưu Sơn thắc mắc thật sự. Cậu với Triệu Mộc An sống chung cực kỳ giữ khoảng cách, chẳng có tí mờ ám nào, thế quái nào mà anh ta lại thích cậu được nhỉ?
Trong lòng nghĩ thế nào, cậu cũng buột miệng hỏi thẳng ra như vậy luôn.
