Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 93: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 14
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:52
Editor: Yang Hy
“Có lẽ là từ lúc thấy em hăng m.á.u đ.á.n.h người trong tiệc sinh nhật Lâm Vãn, anh đã bắt đầu nhớ mãi không quên rồi.” Triệu Mộc An suy nghĩ rất nghiêm túc rồi mới đưa ra câu trả lời, nói xong chính anh ta cũng thấy hơi ngượng.
Hôm đó ở bữa tiệc, anh ta không tận mắt thấy xích mích bắt đầu thế nào. Chỉ nghe tiếng mọi người hô hoán, lúc chạy lại xem thì thấy đứa cháu hờ đang túm cổ áo Tưởng Thanh Vũ, cứ thế nện nắm đ.ấ.m vào mặt đối phương như đang trả thù vậy.
Đứa cháu này đ.á.n.h người trông cực kỳ sành sỏi, thế mà Tưởng Thanh Vũ chẳng hề có sức phản kháng, cứ thế để mặc cậu ngồi trên người mình mà tung hoành.
Nếu không phải người xung quanh lao vào can ngăn, thì chưa biết chừng cái bản mặt của Tưởng Thanh Vũ còn t.h.ả.m hại đến mức nào nữa.
Thật ra ngay tối hôm đó, anh ta đã nằm mơ thấy đứa cháu này rồi. Có điều giấc mơ đó quái đản lắm, người bị ngồi lên người để nện lại biến thành chính anh ta.
Thế mà cũng được á? Lưu Sơn chẳng biết diễn tả tâm trạng mình lúc này thế nào, cứ như đang chơi trốn tìm, tốn bao công sức tưởng tìm được chỗ nấp ngon lành rồi, hóa ra lúc đang nấp đã bị người ta nhìn thấy sạch sành sanh, cực kỳ bí bách.
Triệu Mộc An không biết cậu đang nghĩ gì, anh ta xoa sau gáy rồi nói tiếp: “Anh biết chúng ta tính ra quen nhau chưa đầy hai tháng, nhưng anh thật sự thích em. Anh muốn hẹn hò với em.”
Đặc biệt là dạo này anh ta thường xuyên thấy Giang Nguyện đến tìm cậu, dù cậu chẳng mấy khi thèm để ý đến tên kia, nhưng bảo Triệu Mộc An không sốt ruột là chuyện không thể, chỉ có điều trước giờ anh ta chưa tìm được lý do hợp lý để nhảy vào can thiệp.
Lưu Sơn thấy mình cần phải nhắc nhở đối phương một chút, cậu nghiêm mặt nói: “Tôi kết hôn rồi.”
Triệu Mộc An vội vàng bày tỏ quyết tâm: “Anh không phiền đâu.”
Lưu Sơn cạn lời: “Ai hỏi anh có phiền hay không? Tôi kết hôn với anh hai của anh đấy, anh định đào góc tường nhà anh mình à?”
Triệu Mộc An chẳng mấy bận tâm: “Có gì không được chứ? Theo anh thấy thì hai người chẳng có tí tình cảm nào với nhau cả.”
Lưu Sơn nhìn Triệu Mộc An, chỉ thấy cạn cả lời: “...Anh đúng là anh em tốt của anh mình đấy.”
Triệu Niệm Hành sống kiểu gì không biết, từ bạn nối khố đến em ruột đều nhăm nhe đào góc tường nhà mình.
Triệu Mộc An thừa cơ khuyên bảo: “Tốt hơn hết là em nên nhân cơ hội này ly hôn với anh hai đi. Việc gì phải tự giam mình trong một cuộc hôn nhân không có hy vọng như thế.”
Lưu Sơn chẳng cần suy nghĩ đáp luôn: “Đừng có mơ, tôi không ly hôn đâu.” Bảo cậu bỏ ra năm mươi triệu để ly hôn á, không đời nào!
Triệu Mộc An bị câu này làm cho nghẹn họng, trong lòng khó chịu vô cùng, anh ta chua chát nói: “Chẳng lẽ em thích anh hai thật à?” Nếu không sao vừa nhắc đến ly hôn đã phản ứng dữ dội thế kia?
Lưu Sơn phủ nhận ngay tại chỗ: “Làm sao tôi thích cái tên đó được,” bị vu oan là thích Triệu Niệm Hành còn làm cậu khó chịu hơn cả bị gi.ết, “Chúng tôi ký thỏa thuận hôn nhân hai năm rồi, kết thúc sớm là tôi phải đền tiền vi phạm đấy.”
Chuyện Kỷ Trường Vũ và Triệu Niệm Hành ký thỏa thuận hôn nhân chỉ có hai người trong cuộc biết.
Triệu Mộc An cũng là lần đầu biết chuyện nội bộ này, lập tức hớn hở ra mặt: “Phải đền bao nhiêu, để anh trả giúp em.”
“Khỏi,” Lưu Sơn vẫn từ chối, “Còn có tám tháng nữa là hết hạn rồi.”
Hệ thống trong đầu nhắc nhở cậu: “Là bảy tháng lẻ hai mươi ngày.”
Thấy vẻ mặt mừng rỡ của Triệu Mộc An, Lưu Sơn giật mình thon thót, cậu thầm hối hận vì cái miệng không có cửa nẻo này, nói thế chẳng khác nào mở đường cho người ta theo đuổi mình sao? Tại cái mặt của tên này nhìn quen quá, làm cậu cứ thế buột miệng nói thẳng ra hết.
Nghĩ vậy, Lưu Sơn đằng hắng một tiếng: “Anh đừng có hiểu lầm, tôi không có ám chỉ gì đâu, anh biết đấy, tôi chỉ coi anh là cậu thôi.”
Triệu Mộc An u uất nói: “Chúng ta không có quan hệ huyết thống.”
Lưu Sơn cứng họng, tạm thời không nghĩ ra lý do nào khác để từ chối. Triệu Mộc An thấy bộ dạng khổ sở của cậu thì thấy ngứa ngáy trong lòng, lại tiến gần thêm mấy bước: “Tiểu Vũ...”
Triệu Mộc An vừa tiến lại gần, mùi t.h.u.ố.c lá trên người anh ta phả vào mũi Lưu Sơn, cậu nhíu mày lùi lại một bước: “Tôi không thích mùi t.h.u.ố.c lá.”
Triệu Mộc An: “...Anh có thể bỏ t.h.u.ố.c.”
Bỏ t.h.u.ố.c đâu có dễ, đây đúng là một lý do thoái thác hay.
Lưu Sơn lập tức nói: “Đợi anh bỏ t.h.u.ố.c thành công rồi hẵng nói. Đi đây.”
Nói xong, chẳng đợi Triệu Mộc An kịp mở miệng, cậu đã quay người chạy mất dạng.
Triệu Mộc An cứ đứng đó nhìn theo bóng lưng dứt khoát của cậu cho đến khi không thấy nữa mới thu hồi tầm mắt, bước tới cái thùng rác gần đó, ném cả bao t.h.u.ố.c lẫn cái bật lửa vào trong.
Anh ta còn đặc biệt chụp lại một tấm ảnh, mở mục liên lạc đã ghim lên đầu, gửi tấm hình đó đi.
Lưu Sơn nhận được lời nhắn, mở ra xem thì thấy là do Triệu Mộc An gửi tới.
Trước đây cậu kết bạn với Triệu Mộc An chỉ để trông không giống như đang cố ý tránh mặt người ta quá thôi, chứ hai người cũng chưa từng nói chuyện với nhau bao giờ.
Triệu Mộc An: [Ảnh]
Triệu Mộc An: Vứt rồi.
Lưu Sơn bấm vào ảnh, ngay trên cùng của cái thùng rác đầy ắp là một bao t.h.u.ố.c lá với cái bật lửa. Cậu không trả lời, mặt tỉnh bơ thoát khỏi chỗ chat.
Bỏ t.h.u.ố.c đúng là chẳng dễ dàng gì, nhất là khi Triệu Mộc An thỉnh thoảng còn nghiện nặng nữa. Từ lúc ngả bài với Lưu Sơn xong, Triệu Mộc An cứ thỉnh thoảng lại lượn lờ trước mặt cậu, không thì cũng nhắn tin suốt. Dù lời nhắn gửi đi cứ như đá ném xuống biển, chẳng nhận được lấy một câu trả lời, nhưng Triệu Mộc An cũng không để tâm. Ít nhất thì người ta cũng chưa chặn mình, đúng không?
Triệu Mộc An đứng ngoài sân bóng rổ, nhìn chàng trai với dáng người nhanh nhẹn đang chạy đi chạy lại trên sân, rồi bất ngờ lấy đà nhảy vọt lên, úp bóng vào rổ thật chuẩn xác. Đây đâu chỉ là úp rổ, rõ ràng là đang úp luôn cả trái tim anh ta rồi.
Ánh mắt Triệu Mộc An cứ dán c.h.ặ.t vào nụ cười rạng rỡ, tự tại của Lưu Sơn không rời. Lúc đầu anh ta định lấy điện thoại ra chụp lại cảnh này, nhưng nghĩ kỹ lại thì anh ta quyết định dùng chính đôi mắt mình để giữ lấy. Anh ta vốn nhớ dai, có thể khắc sâu những gì nhìn thấy vào trong đầu, để sau này còn vẽ lại được.
Đối phương chẳng hề nhìn thấy anh ta, mà cho dù có thấy thì chắc cũng chẳng thèm để mắt tới anh ta lâu đâu. Triệu Mộc An sờ sờ mặt mình, chẳng lẽ cái mặt này của mình thiếu sức hút đến thế sao? Anh ta theo thói quen định thò tay vào túi quần, rồi mới nhớ ra vì để bỏ t.h.u.ố.c nên đã vứt hết sạch rồi, trong túi tất nhiên là chẳng còn điếu nào nữa. Lúc này cơn thèm t.h.u.ố.c nổi lên, anh ta cũng chỉ đành c.ắ.n răng nhịn.
Anh ta đứng cách một đám người, nhìn Lưu Sơn cười nói vài câu với bạn bè rồi đi ra một góc lấy nước uống. Triệu Mộc An nghĩ ngợi một lát, rồi gõ vài dòng gửi đi.
Lưu Sơn ngồi trên bậc thềm, vừa uống nước vừa liếc nhìn điện thoại, chẳng cần mở ra cũng biết là ai nhắn. Nhưng cuối cùng cậu vẫn bấm vào xem.
Triệu Mộc An: Thèm t.h.u.ố.c quá, khó chịu ghê [Ủ rũ]
Triệu Mộc An: Anh nhịn được rồi nè [Đáng thương] [Đáng thương]
Lưu Sơn nhướng mày, đã gần nửa tháng trời rồi, bộ không biết dùng thứ khác để thay thế cho đỡ nghiện à? Ngón tay cái của cậu khựng lại trên màn hình một chút, rồi lại lướt lên trên, hàng loạt lời nhắn hiện ra chẳng thiếu ngày nào. Ngoài mấy lời nói nhạt nhẽo hay giả bộ đáng thương, còn có cả mấy bức tranh, toàn bộ đều là hình vẽ cậu.
Cái kiểu gì thế này?
Lưu Sơn không thể nào hình dung nổi cái khuôn mặt giống hệt Raphael và Phỉ Nhĩ mà lại dùng cái giọng điệu này để nói chuyện thì trông sẽ ra sao nữa. Raphael thì lạnh lùng nhạt nhẽo, chẳng mấy khi cười. Phỉ Nhĩ thì hay cười thật đấy, nhưng lời nói và hành động lại cực kỳ lấn lướt. Còn Triệu Mộc An này thì cứ như kẻ bám đuôi, thỉnh thoảng lại lượn lờ trước mặt cậu, rồi chỉ biết nhắn tin cho cậu thôi.
Lúc cậu còn lại một năm sáu tháng mười lăm ngày.
Giang Nguyện cũng dăm lần bảy lượt hẹn cậu ra ngoài, có điều tần suất không dày lắm. Lưu Sơn có đi gặp vài lần, lần cuối cùng còn bị Khâu Vân bắt gặp. Tiếng lòng của Khâu Vân đã bóc trần luôn chuyện Giang Nguyện vì người trong lòng mà chạy đến đuổi theo Lưu Sơn, thế là từ đó Giang Nguyện chẳng thấy tăm hơi đâu nữa. Chắc là thấy chột dạ rồi.
