Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 94: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 15
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:52
Editor: Yang Hy
Từ lúc tiếng lòng của Khâu Vân kể luôn cả chuyện thầm kín của người khác, chẳng còn ai chỉ chăm chăm nói xấu mấy người nhà họ Kỷ nữa, ai cũng sợ vạ lây. Nhiều người cũng vì hóng hớt mà thấy luôn chuyện của chính mình, nên mới biết không phải cái gì cũng là thật.
Bây giờ mọi người tuy vẫn thích nghe ngóng nhưng tỉnh táo hơn trước nhiều. Tên tuổi của Lưu Sơn mấy tháng nay cũng khá lên, lại thêm việc chơi bóng rổ giỏi nên hay được rủ đi chơi cùng.
Lưu Sơn nhìn mấy khuôn mặt trẻ măng kia, dù biết thời gian của mình chẳng còn bao nhiêu nhưng thật sự cậu chẳng thấy hứng thú gì. Cộng thêm cái mác đã có gia đình, hầu như ai cũng thấy tiếc cho cậu vì kết hôn sớm quá. Kể cả có ai tỏ tình thật thì Lưu Sơn cũng không nỡ lừa người ta. Nói chung là cậu vẫn còn chút lòng tốt.
Lúc cậu đang suy nghĩ, cái hệ thống lại nhảy ra: "Chỉ có Triệu Mộc An mới giúp được cậu làm xong việc thôi. Cậu cứ lợi dụng anh ta đi, anh ta chỉ có sướng thôi."
Lưu Sơn nhíu mày, trong thời gian ngắn thế này mà tìm một người thích mình thì dễ, chứ tìm người yêu mình... thì khó lắm.
"Đến cuối lúc tính điểm, làm sao biết người ta có yêu tôi hay không?" Lưu Sơn cứ quên chưa hỏi chuyện này.
"Lòng dạ con người thế nào đều đo được hết." Hệ thống giải thích, "Lúc tính điểm sẽ kiểm tra xem người cậu lấy làm vợ chồng có đủ mức yêu thương dành cho cậu không."
"Thế nào là đủ?"
Hệ thống bảo: "Đo được mức độ tình cảm lên tới 100 là đạt."
Lưu Sơn thắc mắc: "Tôi không tự xem mức độ tình cảm của người khác dành cho mình được à?"
"Hệ thống trừng phạt này đương nhiên không có trò đó rồi, nhưng mà," nó đổi giọng, "Tôi có thể cho cậu chọn một người để xem."
Lưu Sơn im lặng một lúc mới bảo: "Từ lúc gặp anh, tôi thấy cạn lời hơi bị nhiều rồi đấy." Ý đồ rõ rành rành thế này, cậu có ngu đâu mà không hiểu.
Hệ thống vui vẻ: "Thế chẳng phải chứng tỏ tôi là người khác biệt với cậu sao."
Lưu Sơn: "... Anh... tôi... thôi bỏ đi."
Mặc áo khoác vào, Lưu Sơn đeo túi chào mấy người bạn chơi bóng rồi đi luôn. Cậu không về phòng ở trường mà ra siêu thị bên ngoài. Đi vòng vòng khu bán đồ ăn vặt, nhặt một đống đồ rồi đi trả tiền. Trời đã tối, gió lạnh tháng mười hai thổi vào mặt đau điếng.
Tối thứ sáu, bên ngoài trường không đông đúc như ngày thường, mấy đứa nhà gần đều chọn về nhà cả. Lưu Sơn thì cả nửa tháng nay cuối tuần toàn ở lại trường. Cậu kéo khóa cổ áo lên tận cùng, giấu nửa khuôn mặt vào trong, đút hai tay vào túi quần, rảo bước trên đường.
Triệu Mộc An cứ lững thững đi theo sau Lưu Sơn, theo từ trường ra siêu thị rồi ra đến tận phố, lúc nào cũng giữ một khoảng cách nhất định. Đợi Lưu Sơn rẽ vào một cái ngõ, anh ta mới đi nhanh hơn để đuổi theo, nhưng vừa chạy vào xem thì trong ngõ chỉ còn mấy cái bóng đèn sáng choang soi đường, chẳng thấy bóng người nào cả.
Triệu Mộc An thắc mắc, cái ngõ này nhìn cũng không ngắn, có chạy đi chăng nữa cũng không thể biến mất trong vòng hai phút được. Dù đầy nghi ngờ nhưng anh ta vẫn bước vào trong ngõ. Trong này ngoài anh ta ra chẳng có ai, im ắng đến mức khác hẳn với đường phố bên ngoài.
Đi được nửa đường, bỗng có người từ phía sau nắm lấy tay Triệu Mộc An, anh ta giật mình, đang định phản kháng thì nghe thấy tiếng cười quen thuộc.
"Triệu Mộc An, anh lại đi theo tôi đấy à."
Bên trái ngõ có một kẽ hở hẹp mà ánh đèn không chiếu tới, Lưu Sơn trốn ở đó, đợi Triệu Mộc An đi qua mới nhảy ra dọa.
Triệu Mộc An quay đầu lại thấy Lưu Sơn đang cười híp cả mắt, cổ họng anh ta vô thức lên xuống một cái.
"Tiểu Vũ."
"Có lái xe không?"
"Có."
"Được, đưa tôi về đi."
Lưu Sơn buông tay ra, đi lên phía trước. Triệu Mộc An sải bước đi bên cạnh cậu, hỏi: "Về nhà anh hai à?"
"Ừ."
Ngồi ở ghế bên cạnh tài xế, Lưu Sơn lấy ra một gói kẹo cứng trái cây từ trong túi, chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn một viên màu xanh lá.
Bóc lớp vỏ ra, cậu bỏ viên kẹo vào miệng, vị ngọt thanh, đúng là mùi táo xanh.
Triệu Mộc An cứ liếc nhìn Lưu Sơn suốt, thật sự không biết đằng nào mà lần về cái vẻ của cậu. Thấy Lưu Sơn có vẻ không giận dỗi gì, anh ta ngẫm nghĩ một chút rồi mới tự mình lên tiếng hỏi: “Sao hôm nay lại muốn về rồi?”
Lưu Sơn liếc anh ta một cái, hờ hững nói: “Triệu Niệm Hành gọi tôi về.”
Câu này không phải nói dối, cậu ở trường cả nửa tháng rồi, Triệu Niệm Hành chắc là cuối tuần không thấy cậu đâu, không diễn trò tình cảm trước mặt cậu được nên thấy ngứa ngáy chân tay, thế nên mới nhắn tin bảo cậu về. Lưu Sơn vốn dĩ chẳng thèm để tâm, cậu có phải Kỷ Trường Vũ đâu mà phải nghe lời Triệu Niệm Hành. Nhưng vì muốn gặp gỡ Triệu Mộc An nên cậu mới đổi ý.
Triệu Mộc An mím môi, tay nắm c.h.ặ.t vòng lái, đầu ngón tay hơi trắng bệch ra, có vẻ không vui lắm.
Lưu Sơn cũng chẳng để ý mấy, chỉ hỏi: “Bỏ t.h.u.ố.c thật rồi à?”
Triệu Mộc An cười với cậu: “Ừ, chẳng phải ngày nào anh cũng kể lại với em đó sao? Nhưng mà bỏ cái này đúng là không dễ chút nào.”
“Không bỏ được thì thôi đừng bỏ nữa.”
Nói thì nói thế thôi, chứ nếu Triệu Mộc An không bỏ thật thì Lưu Sơn cũng chẳng thiết tha gì chuyện gặp gỡ nữa, cậu không muốn lúc hôn nhau chỉ toàn mùi t.h.u.ố.c hôi rình.
“Thế sao được,” Triệu Mộc An không chịu, anh ta dịu dàng nói: “Anh đã hứa rồi thì chắc chắn phải làm được.”
Lưu Sơn nhìn anh ta một lúc, rồi lại nhìn sang cái khuyên tai trên tai anh ta, ba cái mẫu mã đều rất đơn giản nhưng trông lại rất lạ, cậu tò mò hỏi: “Nghe nói anh là người vẽ mẫu đồ trang sức, mấy cái khuyên tai này là anh tự làm à?”
“Đúng rồi.” Triệu Mộc An thấy Lưu Sơn muốn tìm hiểu về mình thì vui ra mặt, giọng nói cũng hớn hở hơn hẳn, “Đây là mẫu anh vẽ từ lúc mười sáu tuổi, vì là món đồ đầu tay nên anh cứ đeo mãi không đổi.”
Nghe thế, Lưu Sơn hỏi: “Năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?”
Triệu Mộc An khựng lại một cái: “30.”
Lưu Sơn đưa ngón tay xoa xoa cằm: “Lớn hơn tôi bảy tuổi cơ à. Trước đây chưa yêu ai sao?”
Triệu Mộc An mỉm cười: “Chưa, trước đây chưa gặp được ai làm tôi thích cả.”
Lưu Sơn cứ như đang tra khảo, hỏi thêm rõ lắm chuyện, Triệu Mộc An chẳng thấy phiền chút nào, cứ thế nghiêm túc trả lời hết.
Đi xe mất nửa tiếng, viên kẹo trong miệng Lưu Sơn cũng tan hết từ lâu, cậu lại tiện tay bốc một viên màu xanh khác bỏ vào miệng. Mùi táo xanh ngọt ngào lan ra nơi đầu lưỡi, cậu thích cái mùi này.
Đến khu nhà, Triệu Mộc An chở Lưu Sơn đến trước cửa, anh ta đã dọn ra khỏi nhà anh hai rồi, có điều vẫn ở cùng một khu này thôi. Lưu Sơn cũng biết chuyện đó, Triệu Mộc An đã kể cho cậu nghe từ trước rồi.
“Triệu Mộc An.” Lưu Sơn cởi dây an toàn ra nhưng không mở cửa xuống xe ngay mà quay sang nhìn Triệu Mộc An.
Triệu Mộc An quay qua nhìn cậu: “Sao th...”
Lưu Sơn túm lấy cổ áo anh ta, kéo sát lại rồi hôn lên.
Triệu Mộc An lúc đầu thì giật mình, sau đó thì mừng rỡ khôn xiết, tiện tay giữ c.h.ặ.t sau gáy Lưu Sơn để nụ hôn thêm sâu. Không khí trong xe bỗng chốc trở nên nồng nàn và nóng bỏng, hơi thở của hai người hòa vào nhau.
“Đủ rồi.” Lưu Sơn đẩy Triệu Mộc An ra, vừa thở hổn hển vừa nói.
Cậu nhét chỗ kẹo cứng còn lại vào lòng Triệu Mộc An: “Lúc nào thèm t.h.u.ố.c thì ăn chút đồ ngọt vào, biết đâu lại bớt thèm?”
Chính Lưu Sơn cũng chẳng chắc lắm, nói xong cậu cũng chẳng thèm nhìn xem Triệu Mộc An phản ứng ra sao, mở cửa xe chạy biến.
Triệu Mộc An cười híp mắt nhìn theo cậu đi vào trong nhà, trong miệng vẫn còn vương lại mùi táo xanh.
Ngọt thật.
