Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 95: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 16

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:53

Editor: Yang Hy

Mức độ tình cảm +3

Mức độ tình cảm của Triệu Mộc An: 75

"Sao rồi? Có bị cái khuyên lưỡi làm cấn không?" Hệ thống lên tiếng hỏi.

"Có một chút, cái hạt đó hơi to." Lưu Sơn vừa trả lời vừa đẩy cửa bước vào nhà. Con ch.ó Đoàn Đoàn vừa thấy cậu đã hớn hở chạy tới, nhưng rồi lại khựng lại bên chân cậu, cái đuôi ngoáy tít mù như sắp bay lên đến nơi.

Lưu Sơn nhếch mép, cũng chẳng buồn đưa tay ra xoa đầu nó. Cậu thấy con ch.ó này đúng là lạ đời, hồi Kỷ Trường Vũ còn ở đây chăm bẵm nó từng chút một thì nó chẳng thèm để ý. Giờ đổi thành cậu, cậu chẳng thèm ngó ngàng gì đến nó thì nó lại cứ sấn sổ vào.

"Cái này có gọi là 'ngược nguyên chủ xong giờ chạy theo lấy lòng' không nhỉ?" Hệ thống được đà cười nhạo, nó vốn chẳng thích thấy Lưu Sơn t.ử tế với bất kỳ đứa nào khác: "Tiếc là cậu không phải Kỷ Trường Vũ, mà cậu cũng chẳng ưa gì ch.ó."

Đoàn Đoàn cứ quấn quýt quanh chân Lưu Sơn, ánh mắt đầy mong đợi nhìn cậu, nhưng tiếc là chẳng nhận được lấy một cái liếc nhìn t.ử tế nào.

Lưu Sơn đi qua chỗ để giày thì nghe thấy tiếng động lạ, nhìn ra thì thấy hai thân hình đang quấn lấy nhau làm chuyện ấy ngay trên ghế sô pha.

Lưu Sơn: "..."

Hay thật, diễn luôn phim người lớn cho mình xem cơ đấy. Nghĩ đến chuyện mình từng ngồi trên cái ghế đó, cậu thấy lợm giọng kinh khủng. Cậu hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ Kỷ Trường Vũ đúng là có tinh thần thép, cái cảnh này mà cứ vài ba ngày lại phải xem một lần. Bảo sao hồi trước hắn cứ c.h.ử.i Triệu Niệm Hành là đồ điên.

Lưu Sơn chẳng muốn chịu khổ như thế, nhưng muốn lên lầu thì bắt buộc phải đi ngang qua phòng khách. Cậu vừa đi vừa tặc lưỡi ra vẻ trầm trồ: "Cậu à, sở thích của cậu cũng lạ thật đấy, thích cho người khác xem à? Cháu đang yên ổn ở trường, cậu lại cứ nhất quyết gọi cháu về để ngắm cái cảnh này."

Hai người kia sững người lại, Triệu Niệm Hành mất sạch hứng thú ngay lập tức. Bạch Văn Kỳ thì mặt mỏng, sắc hồng do làm chuyện ấy chưa kịp tan đã thêm một lớp đỏ bừng vì xấu hổ, trông như quả táo chín, vừa đẹp đẽ nhưng cũng vừa nhếch nhác.

Lưu Sơn vẫn tiếp tục đệm thêm: "Cậu à, làm ơn làm phước quan tâm đến sức khỏe tâm hồn của người trẻ chút đi được không? Nhức mắt quá đi mất."

Sắc mặt Triệu Niệm Hành đen kịt lại. Sao phản ứng này lại không đúng nhỉ? Trước đây vì có em trai ở nhà nên anh ta không dắt người về. Dạo gần đây Mộc An tìm được nhà chuyển đi rồi, anh ta mới dắt người về lại, ai ngờ Kỷ Trường Vũ lại chẳng thèm ló mặt về nhà. Thế nên anh ta mới nhắn tin gọi cậu về, còn đặc biệt cho tài xế với người giúp việc nghỉ phép một ngày.

Theo như mọi khi, Kỷ Trường Vũ làm gì có chuyện nói năng kiểu này? Hắn chỉ biết đứng ngây ra một chỗ mà nhìn thôi chứ.

"Đó là cái kiểu ăn nói của cậu đấy à?" Triệu Niệm Hành lạnh lùng sa sầm mặt mũi, rời khỏi người Bạch Văn Kỳ. So với Bạch Văn Kỳ đang trần như nhộng thì anh ta mới chỉ kéo quần xuống đến đầu gối thôi.

Chẳng đợi Triệu Niệm Hành mặc xong quần để kiếm chuyện, Lưu Sơn đã nhanh tay xách con ch.ó Đoàn Đoàn dưới đất ném thẳng vào người anh ta.

Đoàn Đoàn tuy vẫn còn nhỏ nhưng giống ch.ó này to xác lắm, Triệu Niệm Hành bị bất ngờ, quần chưa kịp kéo lên đã bị con ch.ó vồ trúng, ngã nhào xuống ghế sô pha, đè nghiến lên Bạch Văn Kỳ lúc đó còn chưa kịp bò dậy.

"Á!" Bạch Văn Kỳ kêu lên một tiếng, lòng đầy tủi thân: "Trường Vũ, cậu có giận thì cứ trút lên đầu tôi đây này, việc gì phải đi gây sự với anh Hành chứ? Tôi biết, chắc chắn là vì chuyện của anh Giang Nguyện nên cậu mới không chịu về nhà, nhưng mà chuyện đó tôi cũng không hề hay biết gì hết. Tôi cũng đâu có ngờ anh Giang Nguyện lại vì tôi mà giả vờ theo đuổi cậu."

Chuyện này cả cái giới con nhà giàu đều biết hết rồi, Bạch Văn Kỳ thấy áy náy vô cùng. Cậu ta đã ở bên anh Hành rồi, giờ đến cả anh Giang Nguyện cũng vì mình mà làm rùm beng chuyện theo đuổi Kỷ Trường Vũ. Chắc chắn Kỷ Trường Vũ phải đau lòng lắm.

Lưu Sơn ngơ ngác, không hiểu sao cái người này lại tự suy diễn ra tận đẩu tận đâu như thế, cậu xua tay: "Có khi nào tôi không về nhà chẳng liên quan gì đến tên Giang Nguyện đó không?"

"Kỷ Trường Vũ, xin lỗi tôi ngay!" Triệu Niệm Hành cuối cùng cũng đẩy được con ch.ó xuống đất, mặc xong quần vào là đòi Lưu Sơn phải nhận lỗi ngay lập tức.

Lưu Sơn: "...Bị hâm à, tôi việc gì phải xin lỗi?"

Cậu chẳng thèm để ý đến hai kẻ đang tự biên tự diễn phía sau nữa, đi thẳng lên lầu, lúc đi còn không quên mỉa mai thêm một câu: "Hai người cứ tiếp tục cái việc đang làm dở đi nhé. À mà thôi, chắc là không có người xem nên mất hứng rồi. Xem cái trí nhớ của tôi này, Đoàn Đoàn chẳng phải là một người xem rất được việc sao, biết đâu nó còn học lỏm được khối thứ từ hai người đấy."

Nói xong, cậu đi thẳng vào phòng đóng cửa lại.

Triệu Niệm Hành và Bạch Văn Kỳ cùng nhìn xuống con Đoàn Đoàn đang vẫy đuôi dưới đất. Nhìn vào đôi mắt ch.ó trong veo của nó, rồi nghĩ lại những lần hai người chẳng hề kiêng dè gì con ch.ó này.

Mặt Triệu Niệm Hành tối sầm lại trông cực kỳ đáng sợ, anh ta mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt vừa giận dữ vừa ngượng ngùng. Còn Bạch Văn Kỳ thì đỏ chín cả mặt, trong lòng đầy sự hối hận.

Phòng cách âm tốt lắm, nên Lưu Sơn chẳng lo mấy cái tiếng động "tạo ra con người" ở dưới lầu làm mình mất ngủ.

Khó khăn lắm mới tắm rửa xong rồi lăn ra giường, lúc này mới nhớ ra là mình chưa ăn tối, thế là cậu đặt đồ ăn giao tận nơi luôn.

Lúc xuống lầu lấy đồ ăn, cậu chẳng thấy bóng dáng hai người kia đâu nữa, chắc là dắt nhau vào phòng rồi. Lưu Sơn ngồi ăn cơm ở phòng ăn, dọn dẹp sạch sẽ đống rác xong mới đi lên chuẩn bị nằm xem video một lát.

Triệu Mộc An nhắn cho cậu rõ lắm tin, lần này Lưu Sơn mới chọn vài cái để trả lời.

Lạ một cái là Giang Nguyện cũng nhắn tin cho cậu, cậu đoán chắc là Bạch Văn Kỳ đã nói gì đó với anh ta rồi.

Giang Nguyện: Tiểu Vũ, cho anh xin một cơ hội gặp mặt được không?

Lưu Sơn nghĩ ngợi một hồi, chụp màn hình lại rồi gửi qua cho Triệu Mộc An.

. : Tôi có nên cho anh ta cơ hội không nhỉ?

Triệu Mộc An gần như trả lời ngay tắp lự.

Triệu Mộc An: Đừng mà [Tủi thân]

Triệu Mộc An: Giang Nguyện thích Bạch Văn Kỳ đấy, giờ ai cũng biết cậu ta giả vờ theo đuổi em là vì Bạch Văn Kỳ cả rồi.

Triệu Mộc An: Cho cậu ta vào danh sách đen đi [Đáng thương]

Lưu Sơn chặn Giang Nguyện xong thì gửi lại một tấm ảnh chụp màn hình.

. : [Ảnh]

. : Chặn rồi nhé.

Xem xong tin nhắn, Triệu Mộc An cười không khép được mồm, anh ta làm bộ làm tịch gửi lại một cái hình mặt hôn.

Triệu Mộc An: [Hôn một cái]

Hệ thống cười khoái chí: "Cậu đang dùng Giang Nguyện làm mồi để câu Triệu Mộc An đấy à?"

Lưu Sơn cũng chẳng phủ nhận: "Tiện tay thôi, đằng nào tôi cũng đang muốn chặn anh ta mà."

Trước lúc đi ngủ, Lưu Sơn ngẫm lại chuyện hôm nay đi chơi với Triệu Mộc An. Lúc mới nhìn thấy mức độ tình cảm của anh ta, Lưu Sơn thấy mình như bị lừa, may mà chỉ trong một tối đã tăng thêm 15 điểm, coi như là khởi đầu suôn sẻ.

Nghĩ đến cái kiểu hành động dở hơi của Triệu Niệm Hành tối nay, cậu bật dậy khỏi giường, định bụng sẽ thu dọn đồ đạc để dọn ra ngoài ở riêng.

Sắp được nghỉ rồi, cậu chẳng thể cứ ở lỳ trong trường mãi được, với lại giờ cậu có tiền, chẳng việc gì phải ở lại đây nữa. Thêm nữa là còn hơn sáu tháng nữa cậu với Triệu Niệm Hành sẽ bỏ nhau. Thay vì đợi đến lúc bị đuổi ra khỏi nhà, thà mình tự dọn đi trước còn hơn.

Lưu Sơn tính là sẽ tìm xem quanh trường có căn nhà nào ổn không. Đồ đạc của cậu chẳng có bao nhiêu, xếp gọn lại thì cũng chỉ vừa một cái vali to, có thể gửi tạm ở trường. Còn đống đồ của Kỷ Trường Vũ để lại, trước đó đã được chính chủ đồng ý nên cậu cũng lần lượt đem đi cho hoặc vứt đi hết, cơ bản là xong xuôi cả rồi.

Hệ thống hỏi: "Sao cậu không dọn sang nhà Triệu Mộc An mà ở luôn?"

"Ở nhà anh ta làm gì? Tôi đâu có thiếu tiền." Lưu Sơn rõ ràng là chưa từng tính đến chuyện sống chung với Triệu Mộc An, nếu mà túng thiếu thì chắc cậu cũng sẽ cân nhắc đấy.

Cậu hì hục dọn dẹp xong xuôi rồi lại hí hửng ngồi chơi game, còn đầu dây bên kia Triệu Mộc An vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng.

Triệu Mộc An nhìn đống tin nhắn nhận được hôm nay mà cười toe toét, anh ta thầm nghĩ, môi cũng đã hôn rồi, thế có nghĩa là người ta chịu yêu đương với mình rồi chứ nhỉ?

Cứ tưởng phải đợi đến lúc bỏ t.h.u.ố.c thành công mới có cửa theo đuổi người ta, không ngờ Tiểu Vũ lại chủ động đến vậy. Triệu Mộc An l.i.ế.m môi, vị ngọt trong miệng đã tan hết từ lâu, anh ta bới trong gói kẹo cứng trái cây lấy ra một viên màu xanh lá mà hôm nay Lưu Sơn đã ăn, rồi bỏ vào miệng.

Anh ta khẽ nhíu mày một cái, thật ra anh ta chẳng ưa mấy đồ ngọt lịm thế này, nhưng cứ nghĩ đây là người trong lòng đặc biệt đưa cho mình, chân mày anh ta lại giãn ra ngay.

Triệu Mộc An muốn tìm cái gì đó để đựng chỗ kẹo, nhưng lục lọi khắp nhà mãi chẳng thấy cái hũ hay cái lọ nào trống, đành thôi, để mai ra ngoài mua. Ừm, phải mua thêm một gói mới nữa. Còn gói kẹo này anh ta định sẽ giữ thật kỹ, vì đây là món quà đầu tiên anh ta nhận được từ người mình yêu, nó có ý nghĩa cực kỳ lớn.

Triệu Mộc An đi vào căn phòng dùng làm chỗ làm việc, kéo ngăn kéo bàn ra, lấy một cái hộp đựng nhẫn màu đen. Từ lúc chắc chắn tình cảm của mình, anh ta đã tức tốc vẽ mẫu nhẫn đôi, mấy hôm trước mới nhận được hàng. Giờ hai người đã thành một đôi rồi, tặng nhẫn chắc cũng chẳng có gì quá đáng đâu nhỉ?

Nếu không phải sợ làm quá thì Triệu Mộc An còn muốn Lưu Sơn để ảnh đại diện đôi với mình nữa cơ, nhưng dù sao ngoài mặt người ta vẫn là người đã có gia đình, anh ta sợ làm lộ liễu quá dễ bị thiên hạ bàn ra tán vào, nên đành kìm nén ý định đó lại.

Nghĩ đến việc chẳng được công khai gần gũi người yêu, Triệu Mộc An thấy nghẹn trong lòng, anh ta thầm nghiến răng, lại còn thêm tên Giang Nguyện cứ chực chờ ở bên cạnh nữa, kể cả tên đấy có ý đồ khác đi chăng nữa cũng không được. Phải tìm cách kiếm việc gì đó cho Giang Nguyện làm mới được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 95: Chương 95: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 16 | MonkeyD