Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 96: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 17
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:53
Editor: Yang Hy
Lời nhắn gửi đi rồi nhưng bị người ta chặn mất.
Nhìn cái dòng báo đấy, Giang Nguyện chẳng biết trong lòng đang thấy thế nào. Khó khăn lắm anh ta mới quyết lòng định đi nhận lỗi rồi bắt đầu theo đuổi lại người ta, kết quả là bị chặn luôn.
Giang Nguyện ghét Khâu Vân cay đắng, nếu không phải tại cái đứa mồm mép tép nhảy ấy thì Tiểu Vũ sao mà biết chuyện thật được? Đúng là lúc đầu anh ta chỉ muốn trêu đùa thôi, nhưng càng ở gần anh ta cũng thấy rung động với Tiểu Vũ thật.
"Tiểu Vũ chắc vẫn còn giận mình thôi, đợi mấy ngày nữa mình đi tìm, chắc chắn em ấy sẽ bỏ qua cho mình." Giang Nguyện tự lẩm bẩm, anh ta vẫn tin vào bản thân mình lắm. Nếu Tiểu Vũ không thích anh ta thì sao trước đây lại chịu đi ăn cơm với anh ta chứ?
Giờ Tiểu Vũ vẫn mang tiếng là người của Niệm Hành, cho dù Niệm Hành không thích thì cũng chẳng ai dám nhảy vào hẫng tay trên. Giang Nguyện thấy yên tâm hẳn.
Lưu Sơn định bụng làm ván game trước khi ngủ, ván nào cũng tự nhủ là ván cuối thôi, ai ngờ cứ hết ván này đến ván khác, lúc nhìn lại thì đã hai giờ sáng rồi.
Lưu Sơn vội bỏ máy xuống định đi ngủ. Nhưng trước khi nhắm mắt vẫn thói quen mở WeChat Moments ra xem mọi người dạo này thế nào, thấy cái nào hay hay là lại tiện tay thả tim.
"Ơ?"
Thấy cái ảnh Triệu Mộc An đưa lên, Lưu Sơn thấy hơi lạ.
Triệu Mộc An: Hôm nay em ấy không những hỏi chuyện ngày xưa của mình, hôn mình, mà còn tặng quà cho mình nữa. Đúng là ngày gặp may của mình mà.
Dưới đó bao nhiêu người vào hỏi có phải sắp có tin vui không.
Triệu Niệm Hành: Em trai, cuối cùng cũng muốn yêu đương rồi à?
Giang Nguyện: Ai thế?
Phương Văn: Mừng cho thầy Triệu nhé, chuyện vui chuyện vui.
Mẹ nuôi: Lúc nào rảnh dắt về cho chị xem mặt nhé.
Bố nuôi: Cũng đến tuổi lấy vợ rồi.
Kỷ Lâm Vãn: Oa, cậu út. Mừng cho cậu nhé.
Triệu Mộc An đáp lại Triệu Niệm Hành: "Đúng rồi anh hai, yêu thật rồi."
Triệu Mộc An đáp lại Giang Nguyện: "Người không liên quan gì đến cậu đâu."
Triệu Mộc An đáp lại mẹ nuôi: "Em sẽ dắt về."
Triệu Mộc An đáp lại bố nuôi: "Em sẽ cố gắng thêm."
Lưu Sơn cạn lời, không ngờ Triệu Mộc An cũng thích chơi cái trò này. Nghĩ thế, Lưu Sơn vẫn thả tim cho anh ta một cái, kiểu như chẳng có gì phải sợ cả. Nhưng mà, cậu vừa thả tim xong cái là nhận được lời nhắn của Triệu Mộc An ngay.
Triệu Mộc An: Em bảo đi ngủ rồi mà? [Khóc]
Lưu Sơn ngượng chín mặt nhớ ra ba tiếng trước mình vừa bảo Triệu Mộc An là mình đi ngủ.
. : Ngủ rồi, vừa nãy bị một cuộc gọi quấy rầy làm thức giấc nên mở máy xem tí.
Triệu Mộc An: Ừ, mai đi ăn cơm cùng nhau không? [Mong chờ]
. : Được thôi, dì Triệu không có nhà, mai tôi phải tự lo chuyện ăn uống rồi.
Triệu Mộc An: Lúc nào ngủ dậy thì nhắn cho anh, anh qua đón [Hôn một cái].
Nhắn lại chữ "Được" xong, Lưu Sơn không nghịch máy nữa.
Lưu Sơn ngủ một mạch đến mười một giờ, đợi rửa mặt xong xuôi mới nhắn cho Triệu Mộc An, bên kia trả lời lại ngay.
Chưa đầy mười phút, Triệu Mộc An đã đến dưới lầu. Lưu Sơn nghe máy xong, xuống lầu lại đụng ngay Bạch Văn Kỳ. Bạch Văn Kỳ đang bê một bát đồ ăn từ bếp đi ra, thấy Lưu Sơn vẫn không quên hỏi một câu: "Trường Vũ, ăn cơm cùng không?"
Lưu Sơn lắc đầu, "Thôi, tôi có hẹn rồi."
Cậu đi thẳng ra chỗ để giày, xỏ giày xong là đi luôn.
Xe của Triệu Mộc An đỗ ngay bên ngoài, có vẻ anh ta chẳng lo người khác bắt gặp chút nào. Thấy Lưu Sơn lên xe, anh ta liền lên tiếng trước: "Xe này dán kính kín rồi, không lo người ngoài nhìn thấy đâu."
Lưu Sơn thấy lạ: "Tôi cũng có nói gì đâu."
Triệu Mộc An gãi gãi sau gáy: "Anh sợ em thấy anh làm việc không kín kẽ."
Lưu Sơn chẳng để ý mấy bảo: "Sợ gì chứ, cũng chỉ là đi ăn một bữa thôi mà? Ăn món gì bây giờ?"
Triệu Mộc An vừa xoay tay lái vừa hỏi: "Em có muốn ăn món gì không?"
"Đi ăn lẩu đi, trời lạnh thế này ăn lẩu là nhất rồi."
Triệu Mộc An nghe theo luôn.
Hai người ăn lẩu xong, Triệu Mộc An rủ: "Đi xem phim không?"
Lưu Sơn thấy cũng chẳng bận việc gì nên gật đầu ngay, cậu chọn một bộ phim về máy móc tương lai vừa mới chiếu. Phim 3D, còn phải tự bỏ tiền túi mua kính 3D nữa.
Mua vé xong vẫn còn thừa chút nữa mới đến giờ vào, Lưu Sơn lại sai Triệu Mộc An đi mua nước trà pha sữa với bỏng ngô cho mình.
Cuối cùng cũng đến giờ vào xem, vừa mới ngồi xuống được một lúc, Lưu Sơn đã thấy Triệu Mộc An cầm hai cái vé phim chụp ảnh, rồi đưa lên mạng.
Lưu Sơn: "..."
Thấy cậu nhìn mình, Triệu Mộc An cười bảo: "Lần đầu tiên lúc nào cũng nên chụp lại để sau này còn nhớ."
"Được thôi." Lưu Sơn đợi anh ta làm xong thì bấm vào cho anh ta một cái thích.
Lúc hết mấy cái mẩu mời chào ban đầu, cả hai đều cất máy đi để xem phim. Phim dù chẳng phải quá hay nhưng xem cũng được. Xem suốt hai tiếng đồng hồ, Lưu Sơn vẫn còn thấy thèm, lúc đi ra ngoài còn cùng Triệu Mộc An bàn về mấy chuyện trong phim.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, rồi lại ghé vào khu chơi trò chơi mà Lưu Sơn muốn. Chẳng ngờ Triệu Mộc An trông cái gì cũng giỏi giang, hóa ra đến trò chơi điện t.ử cũng chẳng biết chơi, còn phải để Lưu Sơn cầm tay chỉ việc. Nhưng mà chơi đua xe thì lại rất cừ.
Sau đó hai người thử hết tất cả các trò, Lưu Sơn còn gắp cho Triệu Mộc An mấy con thú nhồi bông.
Đợi đến khi ăn xong bữa tối, Triệu Mộc An đắn đo mãi, cuối cùng cũng nói ra ý muốn mời Lưu Sơn về nhà mình ngủ qua đêm.
Lưu Sơn nhìn chằm chằm vào một bên mặt của Triệu Mộc An một lúc, thấy trái khế ở cổ người kia nhúc nhích một cái, hình như đang lo lắng lắm? Lưu Sơn thấy cũng hay hay, đây là lần đầu cậu thấy cái mặt này lộ ra vẻ mặt như vậy.
Nhưng hay thì hay thật, cậu chẳng hề định làm theo ý muốn của Triệu Mộc An đâu, hôm nay điểm yêu thích cũng thêm 10 rồi, thế là đủ rồi.
Bị từ chối, Triệu Mộc An dù hơi buồn nhưng cũng hiểu ra là mình đã quá vội vàng rồi. Đợi xe dừng hẳn, Triệu Mộc An cầm lấy tay Lưu Sơn, từ trong túi lấy ra một cái nhẫn, nâng niu đặt vào lòng bàn tay cậu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng cũng rất thật lòng: "Quà cho em đấy."
