Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 97: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 18

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:53

Editor: Yang Hy

Lưu Sơn cúi xuống nhìn, chiếc nhẫn dưới ánh đèn tỏa ra tia sáng lấp lánh. Mắt cậu lại nhìn sang chiếc nhẫn trên ngón giữa của Triệu Mộc An, y đúc cái này. Cậu ngước lên nhìn Triệu Mộc An, hỏi: "Nhẫn đôi à?"

Triệu Mộc An nhìn thẳng vào cậu: "Ừ. Để anh đeo cho em nhé?"

Lưu Sơn cười hỏi: "Nếu tôi không lấy thì sao?"

Triệu Mộc An ngớ người, không nghĩ tới câu trả lời này, mặt bỗng hiện rõ vẻ tủi thân: "Chẳng phải chúng ta đang yêu nhau sao?"

"Có à? Anh đã ngỏ lời với tôi chưa, hay là tôi đã ngỏ lời với anh rồi?" Lưu Sơn hỏi ngược lại.

Câu này làm Triệu Mộc An cứng họng luôn. Đúng là chưa ai nói gì thật. Nhưng mà hôn cũng hôn rồi, hôm nay lại còn đi ăn, đi xem phim với nhau, không phải yêu đương thì là cái gì?

Thấy mặt mày Triệu Mộc An như kiểu đang nghi ngờ chính cuộc đời mình, Lưu Sơn mới bảo: "Đùa thôi, đeo đi."

Cậu đặt lại chiếc nhẫn vào tay Triệu Mộc An, rồi đưa bàn tay trái ra.

Triệu Mộc An nâng niu đeo nhẫn vào ngón giữa cho cậu. Thật ra anh ta muốn đeo vào ngón áp út hơn, nhưng tiếc là giờ vẫn chưa được. Lưu Sơn giơ tay lên ngắm một lúc, thấy Triệu Mộc An đang nhìn mình đắm đuối, tự nhiên trong lòng cậu nổi lên một thôi thúc kỳ lạ.

Lưu Sơn ghé sát mặt Triệu Mộc An, người hơi rướn về phía trước, dừng lại ở khoảng cách chừng một bàn tay. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt màu vàng trong như mật ong của người kia, mở lời: "Triệu Mộc An, anh có thể để tôi tát một cái không?"

Triệu Mộc An tưởng cậu định hôn mình, nghe xong thì ngơ ngác: "?"

Lưu Sơn l.i.ế.m môi, nhìn chằm chằm anh ta: "Để tôi đ.á.n.h một cái, tôi sẽ cho anh hôn."

Triệu Mộc An nuốt nước bọt, anh ta không nhịn được muốn xán lại gần, nhưng Lưu Sơn đã tính trước, đưa tay ra chặn lại.

"Anh có chịu không?" Lưu Sơn hỏi lại lần nữa.

Triệu Mộc An không trả lời ngay mà hỏi: "Tại sao vậy?"

Tại sao ư?

Lưu Sơn nghĩ kỹ lại, chắc là vì tính cách của cậu vốn đã có chút hung dữ và thích đ.á.n.h đ.ấ.m, chỉ là từ trước đến nay vẫn giấu rất kỹ thôi. Nhưng ở thế giới trước, Phỉ Nhĩ lúc nào cũng chiều theo ý cậu, để mặc cho cậu đ.á.n.h đập và cậu cũng thấy sướng khi làm vậy. Cậu vốn không định làm thế này nữa đâu, nhưng cứ nhìn cái mặt này lâu là lại thấy ngứa tay. Nếu Triệu Mộc An đã muốn yêu cậu, thì phải chấp nhận con người thật của cậu thôi. Nếu người kia không chịu thì...

Lưu Sơn thấy chắc chắn đến mười mươi là anh ta sẽ đồng ý.

Nghĩ vậy, Lưu Sơn ngồi thẳng người dậy, bảo: "Không chịu cũng không sao. Tôi đi đây."

Cậu vừa mở dây an toàn định đi luôn thì ngay lúc mở cửa xe, Triệu Mộc An đã níu cậu lại. Triệu Mộc An vốn không muốn nhận cái đề nghị này, nhưng thấy Lưu Sơn dứt khoát quá, anh ta bỗng có cảm giác nếu hôm nay không gật đầu thì sau này chẳng bao giờ đến gần người kia được nữa.

Trong lúc cuống cuồng, Triệu Mộc An hít sâu một hơi: "Được."

Lưu Sơn nở một nụ cười thật tươi rồi ngồi lại chỗ cũ.

"Chát" một tiếng rõ kêu, trên khuôn mặt trắng trẻo của Triệu Mộc An hiện rõ dấu bàn tay đỏ rực. Lưu Sơn không dùng hết sức, vì Triệu Mộc An không phải Phỉ Nhĩ, anh ta chỉ là một người bình thường thôi.

Má Triệu Mộc An nóng ran lên, hơi ấm bàn tay vẫn còn vương trên da, cảm giác đau rát nhanh ch.óng lan ra. Lưu Sơn vẫn giơ tay lơ lửng giữa chừng, ngón tay hơi cong lại, mặt vẫn cười như Triệu Mộc An vẫn thấy, nhưng lại pha lẫn sự phấn khích không hề che giấu.

Cứ nghĩ đến chuyện chỉ có mình mình được thấy cái dáng vẻ khác lạ này của cậu, tim Triệu Mộc An đập nhanh liên hồi. Anh ta nắm lấy bàn tay chưa kịp rụt về của Lưu Sơn, đưa lên môi hôn nhẹ, đôi mắt màu vàng mật ong hiện rõ vẻ hào hứng và vui sướng thầm kín: "Em có đau tay không?"

Đến cả Lưu Sơn cũng bị câu hỏi này làm cho ngẩn người. Đứa bị đ.á.n.h lại quay ra hỏi đứa đ.á.n.h xem có đau tay không à?

Nhân lúc Lưu Sơn còn đang ngẩn người, Triệu Mộc An vòng tay ôm lấy eo cậu, kéo thẳng vào lòng. Nụ hôn của anh ta đặt lên môi Lưu Sơn, vừa nóng bỏng vừa lấn lướt.

Năm phút sau, Lưu Sơn xuống xe. Cậu đưa tay sờ vào bờ môi đang rướm m.á.u và sưng đỏ, thầm nghĩ Triệu Mộc An cũng chẳng phải dạng vừa, thế mà lại dám c.ắ.n cậu.

Nhưng mà, chỉ trong mấy phút ngắn ngủi đó mà mức độ tình cảm lại tăng thêm mười điểm, giờ đã lên tới 90 điểm rồi.

"Xem ra Triệu Mộc An đúng là kiểu thích bị ăn tát rồi." Lưu Sơn cảm thán. Có dịp chắc chắn phải tát thêm mấy cái nữa mới được.

Hệ thống bỗng nhảy ra, chẳng đầu chẳng đuôi nói một câu: "Tôi có thể làm cho mặt Triệu Mộc An không để lại dấu vết gì đấy."

Lưu Sơn: "?"

Thấy cậu không hiểu, nó giảng giải thêm: "Làm thế thì cậu có thể tát anh ta mọi lúc mọi nơi mà không lo bị ai nhìn thấy."

Lưu Sơn: "... Anh, anh ta chẳng phải là một phần của anh sao?" Sao lại hăng hái bày mưu tính kế cho cậu thế? Cậu trông giống kẻ hung bạo lắm à? Lại còn đòi tát người ta mọi lúc mọi nơi nữa chứ.

Hơn nữa, "Tát người ta là phải nhìn thấy vết hằn mới sướng chứ."

Hệ thống hiểu ngay ý cậu: "Tôi biết rồi. Đi làm ngay đây." Nói xong cái là nó lặn mất tăm, Lưu Sơn đành đợi nó quay lại mới hỏi cho ra nhẽ được.

Triệu Mộc An ngồi trong xe nhìn theo Lưu Sơn vào nhà rồi mới quay mặt đi. Anh ta kéo cái gương chiếu hậu lại gần, nương theo ánh đèn xe để ngắm cái mặt vừa bị đ.á.n.h của mình. Lạ một cái là chẳng thấy vết bàn tay đỏ nào cả.

Nếu không phải trên mặt vẫn còn cảm giác đau rát như lửa đốt, anh ta chắc đã tưởng cái tát lúc nãy chỉ là mơ.

Chuyện này là sao nhỉ?

Triệu Mộc An chần chừ một lát, rồi bỗng vung tay tát vào bên má còn lại một cái. Trên mặt lập tức hiện lên năm dấu ngón tay, sưng đỏ lên trông cứ như một bức hình chạm khắc nổi trên mặt vậy.

Anh ta hơi nhíu mày, mình cũng đâu có dùng sức nhiều, sao lại bị nặng thế này? Anh ta vốn không phải kiểu người dễ để lại vết bầm hay sưng trên da.

Chưa kịp để anh ta nghĩ thông suốt, cái vết sưng đỏ rành rành kia bỗng biến mất ngay trước mắt, da dẻ lại trở về trắng trẻo như cũ.

Hệ thống lúc này đang khoái chí chiếu cảnh của Triệu Mộc An cho Lưu Sơn xem, nó kể công: "Thấy sao, đ.á.n.h xong là có vết ngay, nhưng một phút sau sẽ lặn mất. Kết quả này cậu có hài lòng không?"

Lưu Sơn nhìn mà há hốc mồm: "Anh cũng lắm trò thật đấy."

Hệ thống coi như cậu đang khen mình, nó còn tính toán sẽ thêm luôn cái tính năng này vào cái thân xác mà nó tự tạo ra nữa.

Về đến nhà, Triệu Mộc An đặt mấy con thú bông vốn chẳng hề ăn nhập gì với mình vào trong phòng làm việc. Anh ta cứ xếp đi xếp lại, loay hoay mất nửa tiếng đồng hồ mới tìm được chỗ ưng ý cho chúng.

Nghĩ ngợi một lát, anh ta lại theo thói quen lấy điện thoại ra chụp ảnh, đăng bài lên mạng. Xong xuôi, anh ta ngồi vào ghế, mở máy tính lên, bắt đầu dùng bảng vẽ để vẽ lại hình ảnh trong đầu mình.

Từng nét vẽ dứt khoát không hề dừng lại, chẳng mấy chốc đã hiện ra một hình dáng nguyên vẹn. Anh ta thành thạo tô màu xong rồi lưu tấm ảnh vào một cái thư mục riêng.

Xong mấy việc thường ngày, Triệu Mộc An lại nhìn cái nhẫn trên tay mình mà cười một mình.

"Sao cái tên này thích đăng bài lên mạng thế nhỉ?" Lưu Sơn nhìn thấy bài đăng mới của Triệu Mộc An mà tặc lưỡi.

Tấm ảnh chụp mấy con thú bông mà lúc chiều Lưu Sơn gắp được ở máy gắp thú, kèm theo dòng chữ: "Kết quả của buổi hẹn hò hôm nay [Trái tim]".

Lưu Sơn cứ nghĩ đến việc người này với cái tiếng máy móc trong đầu mình là một, bỗng thấy nổi hết cả da gà, thật không nỡ nhìn thẳng vào sự thật này nữa.

Hệ thống vẫn còn thúc giục cậu: "Thả tim đi, thả tim cho anh ta đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 97: Chương 97: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 18 | MonkeyD