Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 98: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 19
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:53
Editor: Yang Hy
"Trường Vũ." Ánh mắt của Phương Văn cứ đảo qua đảo lại giữa thầy Triệu đang chăm chú dạy học trên bục và Lưu Sơn bên cạnh, cuối cùng không nhịn được tính hóng hớt, ghé sát tai Lưu Sơn nói nhỏ.
"Hả?" Lưu Sơn chẳng buồn ngẩng đầu lên, ậm ừ một tiếng. Cậu chẳng tài nào hiểu nổi cái ngành học của mình thì liên quan quái gì đến việc vẽ mẫu đồ trang sức, mà giờ còn phải tự ngồi vẽ nữa chứ.
Phương Văn nói tiếp: "Thầy Triệu nhìn cậu suốt từ nãy đến giờ đấy."
Lưu Sơn chẳng màng nói: "Thầy thích nhìn thì cứ để thầy nhìn."
"Không phải đâu Trường Vũ, tôi cứ thấy..." Phương Văn ngập ngừng một lát, hạ thấp giọng nói tiếp: "Thầy Triệu nhìn cậu cái kiểu lòng dạ không được trong sáng cho lắm ấy."
Lưu Sơn vẫn không ngẩng đầu: "Chỗ chúng ta ngồi trước ngồi sau đều có người, chắc thầy nhìn người khác đấy."
Phương Văn nhìn kỹ mấy bạn ngồi hàng trên hàng dưới, rồi nhìn theo cái hướng mà thỉnh thoảng thầy Triệu lại liếc qua để so sánh, lúc này mới thấy đúng là có khi như thế thật, mà người ngồi ngay hàng trên lại chính là Bạch Văn Kỳ.
Phương Văn lại thì thầm hỏi Lưu Sơn: "Trước kia có người bảo thầy Triệu vì bạn Bạch mới về nước đúng không?"
Thấy Lưu Sơn "ừ" một tiếng, Phương Văn hăng hái kể tiếp: "Một tuần chúng ta mới có một tiết của thầy Triệu, lần nào tan học bạn Bạch cũng chạy lại hỏi bài, thầy Triệu cũng vui vẻ trả lời bạn ấy lắm."
Lưu Sơn lại "ừ" thêm tiếng nữa.
Phương Văn: "Dạo này tôi thấy thầy Triệu cứ khoe người yêu suốt trên mạng, mà chẳng thấy nói người đó là ai. Cậu là người nhà với thầy, cậu thấy người đó có phải là bạn Bạch không?"
Lưu Sơn chỉ nhìn cậu ta, làm Phương Văn không tự chủ được mà sờ sờ mặt mình: "Sao thế, mặt tôi dính gì à?"
Lưu Sơn hỏi: "Cậu thích ai trong hai người họ không?"
Phương Văn kêu lên: "Đâu có."
Lưu Sơn cười cười trêu chọc: "Không thích mà cậu lại cứ để tâm xem họ có phải một đôi hay không thế."
Phương Văn ngượng nghịu bảo: "Thì tôi thấy tò mò thôi mà."
Cậu ta định nói thêm gì đó thì thấy ánh mắt Triệu Mộc An nhìn thẳng về phía mình, cái nhìn có vẻ đang dằn mặt. Phương Văn tưởng mình nói chuyện riêng bị bắt gặp, liền ngồi ngay ngắn lại, không dám buôn chuyện với Lưu Sơn nữa.
Đợi mãi cũng đến lúc tan học, Phương Văn hỏi Lưu Sơn: "Hôm nay đi ăn ở nhà ăn nào?"
"Nhà ăn số bốn." Lưu Sơn nói luôn, cậu đã tính sẵn trưa nay ăn gì rồi.
Hai người rủ nhau đi, Triệu Mộc An nhìn theo cái bóng Lưu Sơn đi xa mà lòng đầy ấm ức, mãi đến khi có người gọi mới dời mắt đi.
"Thầy Triệu ơi, thầy xem giúp em mẫu vẽ này có được không ạ?" Bạch Văn Kỳ cầm bản vẽ đồ trang sức mới thực hiện trong lớp tới hỏi.
Tháng sau là sinh nhật Giang Nguyện rồi, cậu ta muốn tự tay làm một món quà trang sức để tặng cho người đó.
Triệu Mộc An liếc nhìn một cái. Anh ta thật lòng rất khen ngợi Bạch Văn Kỳ, cậu thanh niên này có hoa tay lại hay có ý tưởng lạ. Trước kia lúc còn là bạn trên mạng anh ta cũng hay chỉ bảo, nên lần nào cũng góp ý thêm vài chỗ.
Lúc này anh ta cũng nhận ra chỗ chưa ổn trong bản vẽ của Bạch Văn Kỳ nên chỉ cho vài cách sửa lại, Bạch Văn Kỳ nghe xong thì hiểu ra ngay: "Em cảm ơn thầy Triệu."
"Không có gì." Triệu Mộc An cũng thu dọn lại đống đồ dùng dạy học. Dù lúc đầu việc đến đây dạy không phải ý muốn của anh ta, nhưng đã làm thì phải làm cho thật tốt, tiết nào anh ta cũng chuẩn bị bài kỹ càng như một thầy giáo thực thụ.
"Thầy Triệu ơi, cũng đến giờ rồi, hay là thầy trò mình cùng đi ăn cơm nhé?" Làm mất thời gian của Triệu Mộc An nên Bạch Văn Kỳ thấy hơi ngại, bèn ngỏ lời: "Thầy giúp em nhiều lần thế này, hay là để em mời thầy một bữa?"
Triệu Mộc An không muốn đi ăn riêng với Bạch Văn Kỳ để tránh người ta nhìn thấy lại hiểu lầm, thế nên anh ta từ chối: "Thôi, tôi còn có việc."
Bạch Văn Kỳ cũng không nài nỉ thêm.
Triệu Mộc An muốn đi tìm Lưu Sơn, nhưng nghĩ đến việc ở trường lúc nào cậu cũng giữ khoảng cách với anh ta, làm anh ta chỉ được nhìn chứ chẳng được chạm vào, không kìm được mà thở dài.
Cả hai tuần nay đều như thế rồi.
Hồi trước lúc chưa yêu nhau, dù ngày nào cũng chỉ nhắn tin mà chẳng được trả lời anh ta cũng thấy bình thường. Nhưng giờ thì gọi điện nhắn tin suốt mà vẫn thấy không chịu nổi.
Chuyện này với anh ta lúc này chẳng thấm vào đâu cả.
Lưu Sơn chẳng biết nỗi khổ trong lòng Triệu Mộc An, cậu vừa ăn cơm xong về đến phòng ở trường thì nhận được điện thoại của anh ta.
“Tiểu Vũ, gặp nhau một lát được không?”
Lưu Sơn thắc mắc: “Chẳng phải thấy nhau rồi sao?” Hai tiết trước lúc tan học không phải vừa thấy đó thôi?
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy ấm ức của người đàn ông: “Anh muốn ngồi trước mặt em để nói chuyện cơ.”
Lưu Sơn nói toạc móng heo: “Là muốn nói chuyện hay là muốn làm cái gì khác?”
Triệu Mộc An: “...Cả hai.”
Thấy bên kia im bặt một lúc lâu, Triệu Mộc An cứ lặng lẽ đợi, đợi đến lúc sắp sốt hết cả ruột thì Lưu Sơn mới lên tiếng: “Chiều nay tôi không có tiết, đợi tôi ngủ trưa xong sẽ tìm anh.”
Triệu Mộc An mừng rỡ: “Được.”
Vì sáng nay học thông cả buổi, Lưu Sơn phải dậy từ sớm tinh mơ, giờ ăn xong đúng là thấy buồn ngủ thật, cậu leo lên giường, kéo rèm lại rồi lăn ra ngủ luôn.
Cậu ngủ cũng chẳng lâu lắm, chừng hơn ba tiếng đồng hồ, cậu ngồi dậy, nhớ ra còn cái hẹn với Triệu Mộc An nên vẫn xuống giường rửa mặt mũi, thay bộ đồ khác rồi mới báo cho Triệu Mộc An là mình đi đây.
Lưu Sơn bắt xe đến nhà Triệu Mộc An, cậu tới đây vài lần rồi nên giờ tự tìm đường được luôn.
Nhưng không ngờ trên đường lại đụng mặt Bạch Văn Kỳ, cậu thấy mình gặp cái người này hơi bị nhiều rồi đấy, ở trường thì thôi đi sao ra ngoài cũng gặp nữa?
Khéo làm sao, Triệu Mộc An biết Lưu Sơn đến nên còn chạy ra tận nơi đón.
Bạch Văn Kỳ vẫn tươi cười chào hỏi: “Thầy Triệu, Trường Vũ, khéo quá.”
Lưu Sơn thản nhiên: “Ở cùng một khu thì tất nhiên là khéo rồi.”
Bạch Văn Kỳ cười ngượng: “Trường Vũ, giờ cậu đang ở nhà thầy Triệu à?”
Bạch Văn Kỳ hay qua nhà Triệu Niệm Hành nên biết thừa Lưu Sơn lâu lắm rồi không bước chân về nhà.
Lưu Sơn: “Không.”
Triệu Mộc An không muốn tốn thời gian chào hỏi khách sáo, anh ta bảo với Bạch Văn Kỳ: “Bọn tôi bận việc rồi, đi trước đây.”
Bạch Văn Kỳ nhìn theo cái bóng hai người đi sát bên nhau mà cứ thấy có gì đó sai sai, lúc Triệu Niệm Hành về nhà, cậu ta còn nhắc tới một câu.
“Anh Hành, hôm nay lúc về em gặp Trường Vũ với thầy Triệu đấy.”
Tay đang kéo cà vạt của Triệu Niệm Hành khựng lại, anh ta biết “thầy Triệu” mà Bạch Văn Kỳ nhắc đến là ai, “Hai người đó làm sao?”
Bạch Văn Kỳ bảo: “Thầy Triệu hình như ra tận cổng đón Trường Vũ, em nghĩ chắc là hai người họ về nhà thầy.”
Cậu ta cũng biết Triệu Mộc An ở cùng một khu nhà.
“Em cứ thấy thầy Triệu có vẻ như thích Trường Vũ ấy.”
Triệu Niệm Hành chẳng thèm suy nghĩ mà gạt phăng ngay: “Không đời nào, Mộc An thừa biết Trường Vũ cưới anh rồi, với lại nó cũng có người yêu rồi. Chắc là nể mặt chị gái nên nó mới để mắt chăm nom Trường Vũ thôi.”
“Nhưng mà,” Bạch Văn Kỳ vẫn thấy không phải thế, “Cái cách thầy Triệu nhìn Trường Vũ lạ lắm.”
