Lên Nhầm Kiệu Hoa, Được Chồng Như Ý - Chương 5
Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:01
Khi kiệu hoa dừng lại, Dung Kỳ nắm lấy tay ta, dìu ta bước xuống, sau đó bất ngờ bế bổng ta lên theo kiểu ngang người.
Mùi trà lạnh trên người hắn từng đợt xộc vào mũi, khiến tim ta đập thình thịch như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Sư huynh, huynh thả ta xuống đi, ta có thể tự đi được."
Giọng Dung Kỳ trầm thấp đáp lại.
"Ngoan, nghe lời, đoạn đường này tân lang phải bế tân nương đi."
"Hả? Là như vậy thật sao?"
Thôi được, lần đầu thành thân ta cũng chẳng rõ, hắn đã nói thế thì cứ để hắn vậy đi.
Ta và Dung Kỳ thuận lợi bái đường thành thân, chỉ là hôn lễ này lại long trọng đến mức không tưởng.
Rõ ràng chưa đầy một tháng chuẩn bị, vậy mà lại có cảm giác như mọi thứ đã được sắp đặt từ rất lâu rồi.
Thậm chí cả hoàng thượng cũng cải trang vi hành đến dự.
Mãi đến khi được bà v.ú bên cạnh đưa vào tân phòng, ta mới chợt cảm thấy mọi chuyện giống như một giấc mộng.
Ta cho lui toàn bộ hạ nhân rồi tự tay vén khăn voan trên đầu.
Trên bàn đã bày sẵn ba món một canh, nhìn qua đã thấy ngon miệng vô cùng.
Sờ sờ cái bụng rỗng tuếch, ta quyết định rồi, không thể bạc đãi chính mình được.
Đang ăn được một nửa thì Dung Kỳ quay về.
Hình như hắn có uống chút rượu, trên mặt lấm tấm ửng đỏ, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày, trông lại có chút ngon mắt.
Hắn nhặt chiếc khăn voan đỏ ta đặt trên giường lên, khẽ ngoắc tay với ta.
"Lại đây."
Ta vội nuốt miếng trứng còn trong miệng, bước nhanh về phía hắn, nghĩ bụng chắc hắn gọi ta là để bàn chuyện trả đũa cặp cẩu nam nữ kia.
Nào ngờ, Dung Kỳ lại chỉ nhẹ nhàng phủ lại khăn voan lên đầu ta, rồi dùng cân lượng đồng để vén lên một lần nữa.
Hắn thuần thục rót hai chén rượu, động tác không nhanh không chậm.
"Nào, cái này cũng là một phần trong nghi lễ thành thân."
Không phải chứ, chỉ là diễn kịch thôi mà, làm gì phải chân thật đến mức này?
"Sư huynh, rượu giao bôi chắc không cần thiết đâu nhỉ?"
Dung Kỳ không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt đen thẳm như đáy giếng nhìn thẳng vào ta.
“Vậy được, mọi thứ theo ý muội vậy.”
Ta cúi đầu xuống, khụ, áp lực quá lớn, cứ như thể nếu ta không uống chén rượu này, hắn sẽ nhìn chằm chằm ta cả đêm vậy.
Rượu rất cay, vừa trôi xuống cổ họng đã khiến ta sặc một cái.
Dung Kỳ đưa tay lên vỗ nhẹ lưng ta, vậy mà ta lại cảm thấy bàn tay ấy nóng rực đến giật mình.
Ta đã ngừng ho, vậy mà tay hắn vẫn không rời ra, ngược lại còn di chuyển lên vai ta rồi chậm rãi đặt ở sau gáy.
Khuôn mặt Dung Kỳ từng chút một áp sát vào ta.
Hơi thở hai người quyện vào nhau, mặt ta lập tức bừng đỏ, lắp bắp nói.
"Sư huynh, hay là huynh ngủ giường, ta ngủ ở tiểu tháp được không?"
Dung Kỳ xoay người ta lại đối diện với hắn, lực tay kiên quyết.
"Không cho phép trốn tránh."
Đôi mắt hắn thâm sâu như hồ nước đêm, cứ như muốn hút ta vào trong đó.
"Như Tuyết, đêm nay vẫn còn một việc cuối cùng phải làm. Vừa rồi chắc muội đã ăn no rồi chứ?"
Ta chấp nhận số phận rồi, hắn đã nói thẳng đến mức đó, ta có muốn giả ngốc cũng không giả nổi nữa.
Nghĩ đi nghĩ lại, hình như ta cũng chẳng thiệt thòi gì.
Dung Kỳ là đóa hoa cao lãnh khó hái nhất kinh thành, mà ta lại là người hái được.
Ta cũng chẳng biết bản thân sao lại bắt đầu thân mật với hắn từ lúc nào.
Chẳng hiểu sao lại đã lăn đến giường tự bao giờ.
Có lẽ là vì hương trà lạnh trên người hắn thật dễ chịu, cũng có thể là do đôi môi ấy quá dễ khiến người ta say mê.
Bình thường trông hắn gầy gò, ai ngờ cởi áo ra lại là cơ bụng sáu múi săn chắc, từng đường nét rõ ràng đến ch.ói mắt, khiến ta cảm thấy mũi mình hơi nóng, ánh mắt cũng chẳng biết nên đặt vào đâu.
Tim đập loạn nhịp như muốn nhảy khỏi n.g.ự.c.
Hắn nắm lấy tay ta, đặt lên bụng mình.
"Như Tuyết, gọi ta là phu quân đi, chúng ta làm một đôi phu thê thật sự, có được không?"
Trong phòng đã gọi nước không biết bao nhiêu lần, cả một đêm hình như ta chẳng chợp mắt được chút nào.
Mỗi lần mệt đến mức không chịu nổi nữa, Dung Kỳ lại nhẹ nhàng dụ dỗ bên tai ta.
"Ngoan, lần cuối cùng thôi."
Ta tin người mới là quỷ ấy.
Mãi đến khi ngoài cửa sổ ánh đêm dần chuyển sang màu trắng bạc, Dung Kỳ mới rời giường mặc y phục.
Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên má ta.
"Nàng cứ yên tâm ngủ, những chuyện còn lại giao cho ta xử lý."
Ta mơ mơ màng màng đáp lời, rồi nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong mơ, ta thấy mình quay về thời thơ ấu.
Phụ thân dẫn về một ca ca nhỏ.
Ca ca ấy rõ ràng có dung mạo như tiểu Bồ Tát, vậy mà lại chẳng bao giờ biết cười.
Dù ta cảm thấy hắn đẹp quá mức, vẫn lén lút quan sát hắn mỗi ngày.
Có lần di vật của hắn bị hạ nhân trong phủ lén giấu đi, ta đã lật tung cả phủ thái phó lên để tìm lại, còn tiện tay dạy dỗ bọn hạ nhân một trận.
Hắn từng bị người ta mắng là dã chủng không ai cần trong học đường, ta liền hất thẳng lọ mực vào mặt kẻ kia.
Sau này ca ca nhỏ dần lớn lên, số lần đến phủ cũng thưa thớt dần, mỗi lần đến cũng chỉ ghé qua thư phòng của phụ thân.
Lâu lâu tình cờ chạm mặt trong phủ, hắn cũng chỉ khẽ gật đầu rồi vội vã rời đi.
Ta thấy hụt hẫng vô cùng, có một lần ta bị ngã xuống nước, lại phải chật vật tự bơi lên bờ.
Trên bờ có một chiếc áo choàng, mùi hương trên đó vô cùng quen thuộc, là hương trà lạnh.
Đáng tiếc là ta chưa ngủ được bao lâu thì đã bị nha hoàn thân cận là Nghinh Hạ đ.á.n.h thức.
Nàng nói.
"Trạng nguyên lang và nhị tiểu thư đã đến rồi!"
Ta mệt đến mức không mở nổi mắt.
