Lục Vân - Nhã Nhã - Chương 15: Nhành Hoa Héo Úa

Cập nhật lúc: 20/06/2026 05:05

1.

Những ngày sau đó, khu phố nhỏ vẫn bình yên như thế, nhưng thế giới của Nhã Nhã đã hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn khóc lóc, không còn gào thét. Sự phản kháng mạnh mẽ đêm đó đã rút cạn mọi sinh lực của cô gái mười sáu tuổi. Nhã Nhã trở nên lầm lì, cô thu mình vào một cái kén lạnh lẽo, tuyệt giao với tất cả những gì liên quan đến cái tên Lục Vân.

Ngăn kéo đầy kẹo dâu nhà bên ấy, đối với cô giờ đây không khác gì một cái bẫy ngọt ngào mà anh đã giăng ra để giam cầm tuổi thơ cô.

2.

Chỉ ba ngày sau đêm kinh hoàng đó, Lục Vân hoàn tất thủ tục đi công tác dài hạn tại nước ngoài. Thực chất, đó là chuyến đi đến một trung tâm điều trị u não chuyên sâu tại Singapore mà anh đã bí mật liên hệ.

Sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ những mái nhà, Lục Vân đứng trước cổng nhà họ Lâm với một chiếc vali nhỏ. Anh trông gầy đi thấy rõ, đôi mắt trũng sâu vì những cơn đau hành hạ và cả những đêm thức trắng dằn vặt.

Anh nhìn lên cửa sổ phòng Nhã Nhã. Rèm cửa vẫn kéo kín mít. Anh biết cô đang ở trong đó, có lẽ cô đang cuộn tròn trong chăn và căm ghét anh đến tận xương tủy. Đó chính là điều anh muốn, nhưng khi nó thực sự xảy ra, trái tim anh vẫn đau đớn như bị hàng nghìn mảnh sành cào xé.

Lâm Thế bước ra, nhìn bạn mình với ánh mắt đầy tia m.á.u và sự khinh miệt. "Cậu đi đi. Từ nay về sau, Nhã Nhã không có người anh tên Vân, và tôi cũng không có người bạn tên Lục Vân. Đừng bao giờ quay lại đây nữa."

Lục Vân không bào chữa, anh chỉ cúi đầu, giọng nói khàn đặc như tiếng lá khô cọ vào nhau: "Chăm sóc tốt cho em ấy. Đừng để em ấy bỏ bữa... và hãy bảo em ấy ném hết những thứ đồ cũ của tớ đi."

Chiếc taxi chờ sẵn chuyển bánh. Qua ô cửa kính, Lục Vân thấy bóng dáng một cô gái nhỏ đứng bên cửa sổ, bàn tay cô nắm c.h.ặ.t tấm rèm nhưng tuyệt nhiên không mở ra. Đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy cô trước khi bước vào cuộc chiến sinh t.ử của riêng mình.

3.

Nhã Nhã bắt đầu một cuộc sống như một cỗ máy. Cô đi học, về nhà, ngồi vào bàn học nhưng trang vở vẫn trắng tinh. Cô không còn chạm vào hộp nhạc, không còn soi gương xem chiếc kẹp tóc ngôi sao bạc có bị lệch hay không.

Một buổi chiều, Lâm Thế đi làm về, thấy Nhã Nhã đang ngồi thẫn thờ trước hiên nhà, đôi mắt vô hồn nhìn sang căn nhà họ Lục giờ đã cửa đóng then cài. Anh bước lại gần, lòng đau như cắt khi thấy em gái mình héo hon từng ngày.

"Nhã Nhã, đừng như thế nữa. Hắn ta không xứng đáng."

Nhã Nhã không quay lại, giọng cô nhạt nhẽo như nước ốc: "Anh hai, anh nói xem, có phải vì em chưa đủ lớn nên anh ấy mới bỏ đi không? Hay vì em quá ngây thơ nên mới tin vào những lời hứa suốt mười một năm?"

Lâm Thế ngồi xuống cạnh em, ôm lấy đôi vai gầy guộc của cô: "Không phải lỗi của em. Là do hắn ta là kẻ khốn nạn. Rồi em sẽ gặp một người tốt hơn, một người không bao giờ bỏ rơi em."

Nhã Nhã mỉm cười, một nụ cười chua chát: "Em không cần ai nữa. Em chỉ cần thời gian trôi thật nhanh, để em già đi, để em không còn là một cô bé bám đuôi trong mắt người ta nữa."

4.

Ở Singapore, trong căn phòng bệnh trắng toát và nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng, Lục Vân đang phải chịu đựng đợt hóa trị đầu tiên. Từng giọt hóa chất đi vào huyết quản khiến anh cảm thấy như có ngọn lửa đang thiêu đốt cơ thể mình. Tóc anh bắt đầu rụng, và thị lực của anh giảm sút nghiêm trọng.

Có những đêm đau đớn đến mức không thể nằm yên, anh lại lấy trong túi áo ra một mảnh vải nhỏ. Đó là nhành hoa nhã mà Nhã Nhã đã đ.á.n.h rơi đêm ấy. Anh áp nó lên môi, thầm gọi tên cô trong cơn mê sảng.

"Nhã Nhã... đừng hận anh quá lâu... hãy hận anh đủ để em có thể bước tiếp..."

Bác sĩ điều trị bước vào, nhìn người đàn ông trẻ tuổi đang kiệt sức nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t nhành hoa vải, thở dài: "Anh Lục, tâm lý là yếu tố rất quan trọng. Anh phải có ý chí muốn sống thì t.h.u.ố.c mới có tác dụng."

Lục Vân nhìn trần nhà, đôi mắt mờ đục: "Tôi muốn sống... nhưng tôi sợ nếu mình sống mà trở thành một phế nhân, cô ấy sẽ không thể rời bỏ tôi. Tôi thà để cô ấy nghĩ tôi đã c.h.ế.t ở một nơi nào đó xa xôi như một kẻ phản bội..."

5.

Nửa năm trôi qua, Nhã Nhã giờ đã là học sinh lớp mười hai, bước vào giai đoạn nước rút của kỳ thi đại học. Để giúp em gái thoát khỏi bóng ma quá khứ, Lâm Thế bắt đầu giới thiệu những người bạn mới cho cô.

Trong số đó có Vũ – một người bạn đại học của Lâm Thế, hiện đang là bác sĩ nội trú tại bệnh viện tỉnh. Vũ hơn Nhã Nhã sáu tuổi, là một người ấm áp, kiên trì và cực kỳ tâm lý. Anh không vội vàng, không vồ vập, anh chỉ lặng lẽ xuất hiện khi Nhã Nhã cần một bờ vai, hay đơn giản là mang cho cô một túi hạt dẻ nóng giữa đêm đông lạnh giá.

Nhã Nhã ban đầu rất bài xích, nhưng sự chân thành của Vũ dần khiến lớp băng trong lòng cô nứt vỡ một chút. Cô không yêu Vũ, ít nhất là chưa, nhưng cô trân trọng sự bình yên mà anh mang lại – một thứ bình yên không có những lời hứa hẹn mười năm, không có những ngăn kéo kẹo đầy bí mật.

"Nhã Nhã, hôm nay tan học anh đón em nhé?" – Vũ nhắn tin.

Nhã Nhã nhìn màn hình, định từ chối nhưng rồi lại gật đầu. Cô bước ra khỏi cổng trường, không còn mong chờ chiếc SUV màu đen quen thuộc nữa. Cô bước lên xe của Vũ, cố gắng mỉm cười, dù trong lòng cô biết rõ, vị trí của người đàn ông mang tên Lục Vân kia, mãi mãi là một vết sẹo không bao giờ lành.

Cô đâu biết rằng, cùng lúc đó, ở một đất nước xa xôi, Lục Vân vừa trải qua một cuộc đại phẫu kéo dài mười tiếng đồng hồ. Khi anh tỉnh lại trong phòng hồi sức tích cực, điều đầu tiên anh nhìn thấy không phải là ánh sáng, mà là một màn sương mù dày đặc.

Anh đã mất đi thị lực.

Lục Vân mỉm cười trong cay đắng. Vậy là tốt rồi. Một người mù sẽ không bao giờ có thể quay về để làm phiền cuộc sống mới của Nhã Nhã nữa. Màn kịch của sự phản bội, giờ đây đã trở thành hiện thực của sự cách biệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lục Vân - Nhã Nhã - Chương 15: Chương 15: Nhành Hoa Héo Úa | MonkeyD