
Lục Vân - Nhã Nhã
Tối hôm đó, Nhã Nhã nằm trong chăn, đôi mắt vẫn còn mơ màng. Cô thì thầm với mẹ trước khi chìm vào giấc ngủ: “Mẹ ơi, anh Lục Vân là người tốt nhất trên đời. Sau này Nhã Nhã chỉ muốn ở nhà anh ấy thôi.”
Mẹ cô cười, xoa đầu con gái: “Con bé này, anh Vân còn phải lớn lên, phải lấy vợ chứ.”
Nhã Nhã bĩu môi, trong tâm trí non nớt của một đứa trẻ năm tuổi, cô chưa hiểu "lấy vợ" là gì. Cô chỉ biết chắc chắn một điều: Ngăn kéo của anh luôn đầy kẹo, và vòng tay của anh luôn rất ấm áp.
Mùa hè năm ấy, những viên kẹo dâu ngọt ngào đã gieo vào lòng cô bé Nhã Nhã những hạt mầm đầu tiên. Chúng lặng lẽ lớn lên theo năm tháng, dưới sự chăm sóc của một chàng thiếu niên có đôi mắt thâm trầm nhưng chứa chan tình cảm. Họ không hề biết rằng, mười năm sau, hai mươi năm sau, chính những kỷ niệm ngọt ngào này lại là thứ khiến trái tim họ đau đớn nhất.
Nhưng đó là chuyện của tương lai. Còn lúc này, trong căn phòng đọc sách nhà họ Lục, Lục Vân đang tỉ mỉ sắp xếp lại những viên kẹo trong ngăn kéo, chuẩn bị cho ngày mai khi "đóa hoa nhỏ" của anh lại ghé thăm.







![[tổng Kinh Dị] Nhân Sinh Đâu Đâu Cũng Là Quái Đàm](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69a2e848abd380074cb864b7.jpg%3Ftime%3D1772283977088&w=3840&q=75)




