Lục Vân - Nhã Nhã - Chương 18: Hoàng Hôn Trắng

Cập nhật lúc: 20/06/2026 05:06

1.

Sau cuộc hội ngộ đẫm nước mắt tại căn hộ nhỏ, Lục Vân không còn cách nào khác ngoài việc để Nhã Nhã ở lại bên mình. Sự bướng bỉnh và kiên định của cô gái mười tám tuổi giờ đây đã vượt xa tầm kiểm soát của lý trí anh.

Nhã Nhã giành lấy vị trí của dì Mai. Cô học cách nấu những món ăn thanh đạm hợp với người đang điều trị, học cách sắp xếp đồ đạc theo đúng vị trí để Lục Vân không bị vấp ngã. Cô trở thành đôi mắt, thành chiếc gậy hướng dẫn, và thành hơi ấm duy nhất xoa dịu những cơn đau âm ỉ trong đầu anh.

2.

Có những buổi chiều, Singapore đón những tia nắng hoàng hôn vàng vọt hắt qua ban công. Nhã Nhã dắt Lục Vân ra ghế mây ngồi. Cô ngồi bệt dưới sàn, tựa đầu vào gối anh, nắm lấy bàn tay gầy guộc nhưng các khớp xương vẫn vô cùng thanh tú của người đàn ông 28 tuổi.

"Anh Vân, anh có ngửi thấy mùi gì không?"

Lục Vân khẽ hít hà không khí, khóe môi hơi cong lên: "Mùi cỏ cắt muộn, đúng không?"

"Đúng rồi. Phía dưới chung cư người ta đang cắt cỏ. Bầu trời hôm nay đẹp lắm, có những đám mây hình thù rất kỳ lạ. Có một đám mây to đùng nhìn y hệt viên kẹo dâu ngày xưa anh hay mua cho em ấy." – Nhã Nhã ríu rít kể, giọng điệu cố gắng tỏ ra vui tươi như đứa trẻ lên năm.

Lục Vân đưa tay, chầm chậm chạm vào những đường nét trên khuôn mặt cô. Ngón tay anh lướt qua đôi lông mày thanh tú, sống mũi cao và dừng lại ở bờ môi đang khẽ run.

"Nhã Nhã của anh gầy đi rồi đúng không? Khiến em phải chịu khổ thế này, anh thật đáng trách."

"Em không khổ." Nhã Nhã áp lòng bàn tay anh vào má mình, hít sâu mùi hương quen thuộc. "Được ở bên anh là khoảng thời gian em thấy lòng mình bình yên nhất suốt hai năm qua. Đừng đuổi em đi nữa nhé?"

Lục Vân không trả lời. Anh chỉ có thể ôm cô c.h.ặ.t hơn. Anh làm sao nỡ đuổi cô đi lần nữa? Nhưng mỗi lần chạm vào cô, cảm giác tội lỗi lại dâng lên trong lòng anh. Anh đang ích kỷ giam cầm thanh xuân của cô trong bóng tối của cuộc đời mình.

3.

Hạnh phúc ngắn ngủi ấy giống như lớp bọt bong bóng xà phòng, rực rỡ nhưng mỏng manh.

Một buổi sáng, khi Lục Vân đang ngủ say sau một đêm dài bị cơn đau hành hạ, Nhã Nhã đến bệnh viện để gặp bác sĩ trưởng khoa điều trị của anh để nhận kết quả kiểm tra định kỳ. Lâm Thế cũng đi cùng cô.

Trong phòng làm việc của vị bác sĩ người Singapore gốc Hoa, bầu không khí ngột ngạt đến đáng sợ. Ông lật giở xấp phim chụp bản mới nhất, khẽ thở dài rồi nhìn Nhã Nhã bằng ánh mắt đầy cảm thông.

"Cô Lâm, tôi rất tiếc khi phải nói điều này. Cuộc đại phẫu hai năm trước chỉ có thể kéo dài sự sống cho cậu Lục, chứ không thể triệt tiêu hoàn toàn các tế bào u ác tính. Khối u đã bắt đầu di căn và chèn ép lên các vùng chức năng khác."

Nhã Nhã cảm thấy tim mình như rớt xuống một nhịp: "Bác sĩ... ý ông là sao? Đôi mắt của anh ấy không thể chữa khỏi sao?"

"Không chỉ là đôi mắt." Bác sĩ đan hai tay vào nhau, giọng nói đều đều nhưng tàn nhẫn. "Khối u đang lan rộng. Sắp tới, cậu ấy sẽ bắt đầu mất đi thính giác, sau đó là khả năng vận động của các chi. Và điều tồi tệ nhất... hệ thống ký ức sẽ bị tổn hại nghiêm trọng. Cậu ấy sẽ dần quên đi mọi thứ, kể cả bản thân mình."

Lâm Thế bàng hoàng, bước lên một bước: "Không thể có cách nào sao bác sĩ? Phẫu thuật lần nữa? Hay hóa trị?"

"Cơ thể cậu ấy quá yếu, không thể chịu thêm một cuộc phẫu thuật nào nữa. Bây giờ, điều chúng tôi có thể làm là dùng t.h.u.ố.c giảm đau để cậu ấy ra đi một cách thanh thản nhất. Thời gian còn lại... chỉ tính bằng tháng."

Chỉ tính bằng tháng. Mất thính giác. Mất ký ức.

Nhã Nhã không khóc, mặt cô không biến sắc. Có lẽ nỗi khi người ta đứng trước nỗi đau đớn tột cùng, nước mắt sẽ không rơi. Cô đứng dậy, cúi đầu chào bác sĩ rồi bước ra khỏi phòng. Lâm Thế lo lắng chạy theo sau, nhưng Nhã Nhã chỉ đi thẳng vào nhà vệ sinh bệnh viện. Khi cánh cửa chốt c.h.ặ.t, cô mới quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy gương mặt trắng bệch.

Nỗi đau đớn tột cùng nghẹn lại nơi cổ họng. Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với họ đến thế? Cô vừa mới tìm thấy anh, vừa mới biết anh yêu cô đến nhường nào. Tại sao lại bắt anh phải quên cô, bắt anh phải biến mất khỏi cuộc đời này khi tình yêu của họ còn chưa kịp trọn vẹn?

4.

Nhã Nhã dùng nước lạnh lau mặt thật kỹ, dặm lại một chút phấn hồng để che đi quầng thâm và đôi mắt đỏ hoe. Cô quay trở lại căn hộ với nụ cười rạng rỡ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lục Vân đang ngồi bên bàn ăn, tai anh khẽ động khi nghe tiếng bước chân: "Nhã Nhã về rồi à? Bác sĩ nói sao em?"

Nhã Nhã chạy lại, từ phía sau ôm lấy cổ anh, đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh: "Bác sĩ nói anh hồi phục tốt lắm! Các chỉ số đều ổn định. Ông ấy bảo chỉ cần anh ăn uống đầy đủ, tinh thần vui vẻ, thì một ngày nào đó đôi mắt của anh sẽ nhìn thấy ánh sáng trở lại. Lúc đó, em sẽ bắt anh vẽ cho em một bức chân dung thật đẹp."

Lục Vân khựng lại. Anh là một người đàn ông thông minh, anh hiểu rõ cơ thể mình hơn ai hết. Những cơn đau ngày một dày đặc và cảm giác tê rần ở các đầu ngón tay đã nói cho anh biết sự thật. Nhưng khi nghe lời nói dối vụng về chứa đầy sự nghẹn ngào của Nhã Nhã, anh không vạch trần.

Anh đưa tay lên, nắm lấy bàn tay cô, khẽ cười: "Được, anh hứa. Đến lúc đó, anh sẽ vẽ Nhã Nhã là cô dâu xinh đẹp nhất."

Hai con người, một người biết mình sắp c.h.ế.t, một người biết người kia sắp ra đi, nhưng họ đều chọn cách đeo lên mặt chiếc mặt nạ của sự hạnh phúc. Họ lừa dối nhau, lừa dối số phận, để đổi lấy những ngày tháng bình yên cuối cùng bên nhau.

Đêm đó, khi Lục Vân đã chìm vào giấc ngủ mê mệt vì tác dụng của t.h.u.ố.c giảm đau, Nhã Nhã lén lấy chiếc hộp nhạc cũ ra. Cô vặn dây cót, tiếng nhạc giòn giã vang lên khe khẽ trong đêm muộn. Cô nhìn gương mặt góc cạnh của người đàn ông mình yêu, thì thầm vào khoảng không:

"Lục Vân, dù anh có quên em, dù anh không còn nghe thấy em nói... thì em vẫn sẽ ở đây. Em sẽ nhớ hộ anh phần ký ức của hai chúng ta."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lục Vân - Nhã Nhã - Chương 18: Chương 18: Hoàng Hôn Trắng | MonkeyD