Ly Hôn 1950 [trọng Sinh] - Chương 80: Ly Hương Và Những Ký Ức Sống Lại
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:21
Không biết đã quỳ trước mộ bao lâu, đến khi đôi chân tê dại, Đàm Tú Phương mới lảo đảo đứng dậy. Cô hít hít mũi, nhìn quanh một vòng rồi nhặt một hòn đá sắc nhọn trên sườn dốc. Cô quay lại trước mộ, ngồi xổm xuống, ngón tay lưu luyến lướt qua cái tên trên bia. Đây là những nét chữ do chính tay Thẩm Nhất Phi viết xuống, cô thực sự không nỡ xóa đi. Nhưng cô không thể để ai biết Thẩm Nhất Phi từng về Chu gia thôn tìm mình, vì ở kiếp này, trước Tết Nguyên tiêu, hai người vốn dĩ chưa hề quen biết.
Vậy nên, hãy để bí mật này vĩnh viễn vùi lấp giữa sườn núi đầy hoa cỏ này đi! Ánh mắt Đàm Tú Phương hiện lên vẻ quyết tuyệt, cô cầm hòn đá dùng sức rạch mạnh lên bia mộ. Chữ “Tú” bị một vết rạch sâu chia làm đôi, nhưng thế vẫn chưa đủ. Cô tiếp tục rạch, từng chút một, lặp đi lặp lại cho đến khi những dòng chữ trên bia trở nên mờ mịt, không còn nhận ra được gì nữa mới dừng tay.
Thẫn thờ nhìn ngôi mộ một lúc, Đàm Tú Phương xuống núi, đi ra bờ suối rửa tay. Khi bùn đất đã sạch, cô mới thấy đầu ngón tay mình bị đá cứa rách, chằng chịt những vết thương nhỏ nóng rát. Cô tìm mấy lá cây bụi mới nhú, vò nát rồi đắp lên vết thương để cầm m.á.u, sau đó mới quay về thôn.
Vừa về đến đầu làng, cô đã thấy Hách Phong và Lộ Định Sinh vội vã chạy tới. Thấy cô, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm: “Cô đi đâu mà lâu thế, làm chúng tôi lo quá.”
“Tôi đi dạo quanh đây một chút thôi, xin lỗi đã làm hai anh lo lắng.” Đàm Tú Phương áy náy nói.
“Không sao, cô về là tốt rồi. Sau này đi đâu nhớ bảo chúng tôi một tiếng, để chúng tôi đi cùng, cô đi một mình không yên tâm đâu.” Hách Phong đang nói thì chợt khựng lại khi thấy mắt Đàm Tú Phương đỏ hoe, sưng húp, đôi bàn tay cũng đầy vết xước. Anh hốt hoảng: “Có chuyện gì thế? Có ai bắt nạt cô à?”
Đàm Tú Phương nhìn xuống tay mình, hiểu ra tại sao anh lại phản ứng mạnh như vậy, liền lắc đầu cười tự giễu: “Giờ ở cái thôn này còn ai dám bắt nạt tôi nữa chứ? Chỉ là nhớ lại vài chuyện cũ nên hơi buồn thôi. Tôi không sao đâu, trời sắp tối rồi, về thôi.”
Hách Phong nghĩ đến thân thế của cô, đoán rằng nơi này gợi lại nhiều nỗi đau hơn là niềm vui nên không hỏi thêm: “Ừ, đi thôi, cơm nước xong cả rồi, chỉ đợi cô thôi đấy.”
Quả nhiên, khi về đến nhà họ Đường, Đàm Tú Phương thấy trên bàn đã bày sẵn mấy món ăn, Đường Đại Sơn còn thịt cả một con gà để chiêu đãi. Sự nồng hậu này thật khiến cô thấy ái ngại. Chẳng thân chẳng quen, trước đây cũng chẳng có giao tình gì, Đường Đại Sơn lại đón tiếp long trọng thế này đúng là nực cười. Cô lại nhớ đến thái độ của ông ta khi làm chứng cho vụ ly hôn, đúng là người đời “giàu ở núi thẳm có khách tìm, nghèo giữa chợ đông chẳng ai hỏi”.
Thôi thì lúc đi cô sẽ gửi tiền cơm hậu hĩnh và biếu xấp vải là được, còn những chuyện khác, cô cũng chỉ là một chủ tiệm cơm nhỏ, chẳng giúp gì được cho ông ta. Đàm Tú Phương nghĩ thông suốt, mỉm cười ngồi xuống dùng bữa. Đường Đại Sơn ngại không dám bắt chuyện nhiều với con gái nhà người ta nên quay sang hàn huyên với Hách Phong và Lộ Định Sinh. Đàn ông uống rượu nói chuyện phiếm, phụ nữ ăn xong cũng ngồi ngoài sân làm việc thủ công và tán gẫu.
Vợ, con dâu và con gái Đường Đại Sơn ngồi vây quanh Đàm Tú Phương, hỏi han đủ thứ chuyện. Đàm Tú Phương vốn chẳng thân thiết gì với họ nên cũng không có gì để kể, nhưng vì là khách nên cô cũng không tiện về phòng sớm. Trò chuyện một hồi, họ bắt đầu hỏi về tình hình thành phố, rồi hỏi cô đã tái giá chưa. Đàm Tú Phương thấy chủ đề bắt đầu đi chệch hướng, liền chủ động dẫn dắt câu chuyện: “Em chưa ạ, nhưng cũng có đối tượng rồi, là bạn chiến đấu của bố mẹ giới thiệu, cũng là quân nhân bình thường thôi. Còn ở thành phố ấy à? Cái hay nhất là con gái cũng được đi học, được vào nhà máy làm việc kiếm tiền lương như đàn ông.”
“Thật sao? Đàn bà cũng được đi học, được vào nhà máy lớn kiếm tiền cơ à?” Ở cái xóm núi hẻo lánh này, chuyện đó nghe thật mới mẻ. Sự chú ý của các bà các chị lập tức bị thu hút. Đàm Tú Phương kể cho họ nghe đủ thứ chuyện lạ ở thành phố suốt cả buổi tối khiến họ mở mang tầm mắt, mãi đến khi trời tối mịt mọi người vẫn còn luyến tiếc chưa muốn giải tán. Cũng may dân làng tiết kiệm, không nỡ thắp đèn dầu lâu, cứ mặt trời lặn là đi ngủ. Cuối cùng Đàm Tú Phương cũng được về phòng nghỉ ngơi.
Nằm trên chiếc giường lạ, giữa mùi hương xa lạ, không biết vì lạ chỗ hay vì nặng lòng mà dù mệt lả sau một ngày bôn ba, Đàm Tú Phương vẫn không sao chợp mắt được. Nhắm mắt lại, gương mặt Thẩm Nhất Phi lại hiện ra, từ vẻ cà lơ phất phơ của kiếp này đến dáng vẻ trầm ổn nho nhã của kiếp trước, và cả ba chữ “Đàm Tú Phương” cứng cáp trên bia mộ kia nữa.
Cô nhớ lại lần đầu gặp anh ở kiếp này, anh cứ tự nhiên như đã quen thân từ lâu, dù mới gặp vài lần nhưng thái độ luôn rất gần gũi, nhờ cô vẽ tranh, rồi đưa cô đi thả đèn cầu phúc trước khi lên đường làm nhiệm vụ để trấn an cô. Thật ra anh đã sớm đưa ra rất nhiều gợi ý, chỉ vì tính cách anh kiếp này khác xa kiếp trước nên cô chưa bao giờ nghĩ theo hướng đó, thành ra bỏ lỡ lâu như vậy.
Thật ra là cô đã nghĩ sai, con người sao có thể không thay đổi chứ? Một chàng thanh niên ngoài hai mươi tuổi khí thế hừng hực sao có thể giống một ông lão bảy tám mươi tuổi ngồi xe lăn, sinh hoạt khó khăn, sống nay c.h.ế.t mai được? Nhưng dù có thay đổi thế nào, anh vẫn là anh, thế là đủ rồi!
Trằn trọc mãi, Đàm Tú Phương thiếp đi lúc nào không hay. Trong mơ, cô thấy mình trở lại một buổi chiều nắng ấm. Hồi mới vào thành phố, vì không biết chữ nên ngay cả biển báo hay số nhà cô cũng không đọc được, sinh hoạt vô cùng bất tiện. Đi siêu thị mua đồ cô cũng chẳng hiểu hướng dẫn sử dụng, đôi khi còn không biết trong bao bì là thứ gì. Điều đó thôi thúc cô muốn học chữ. Cô phải mất mấy ngày đấu tranh tư tưởng mới lấy hết can đảm tìm Thẩm Nhất Phi, lắp bắp trình bày ý định của mình.
Nói xong, cô lo lắng đan c.h.ặ.t hai tay vào nhau, thấp thỏm chờ đợi câu trả lời. Thẩm Nhất Phi không để cô đợi lâu, anh xoay xe lăn nhường một nửa bàn làm việc rồi bảo: “Lấy cái ghế lại đây đặt chỗ này.” Đàm Tú Phương đặt ghế cạnh anh. Thẩm Nhất Phi bảo cô ngồi xuống, rồi lấy một cuốn vở, cầm b.út máy viết nắn nót ba chữ lớn “Đàm Tú Phương” rồi đẩy về phía cô: “Đây là tên của em, trước tiên hãy học cách viết tên mình.”
Đàm Tú Phương không biết chữ, nhưng hồi trông con cho Chu Lập Ân cô có thấy bọn trẻ viết chữ nguệch ngoạc như gà bới, không giống như ba chữ Thẩm Nhất Phi viết, đẹp như in vậy. Cô được khích lệ liền cầm b.út bắt chước anh. Nhưng nói thì dễ làm mới khó. Nhìn Thẩm Nhất Phi viết tên cô nhẹ nhàng như bay, nhưng đến lượt cô, chữ viết ra còn xấu hơn cả con trai Chu Lập Ân. Luyện hết cả trang giấy mà chẳng tiến bộ chút nào, chữ nào chữ nấy méo mó t.h.ả.m hại. Đàm Tú Phương buồn rầu buông b.út, nản lòng cực độ.
Thẩm Nhất Phi đang đọc sách bên cạnh dường như nhận ra tâm trạng của cô, anh đẩy xe lăn tới nhìn đống chữ to đùng xiêu vẹo trên giấy. Đàm Tú Phương ngượng ngùng lấy tay che lại, ủ rũ nói: “Thôi, em ngốc quá, không học nữa đâu.”
“Ngồi xuống.” Thẩm Nhất Phi gọi cô lại, lấy một cây b.út khác, mở một cuốn vở mới: “Viết theo tôi, đầu tiên là một nét ngang...” Anh kiên nhẫn dạy cô viết từng nét tên mình. Buổi chiều hôm đó, Đàm Tú Phương miệt mài luyện chữ cho đến khi có thể viết tên mình một cách ngay ngắn. Sau đó, Thẩm Nhất Phi dành hẳn nửa cái bàn cho cô, đốc thúc cô mỗi ngày phải luyện viết một trang giấy. Cô viết mãi, viết đến đau cả tay, cô phản kháng giơ tay lên thì thấy bàn tay đỏ ửng, đầy những vết xước nhỏ.
Những vết thương đó như một luồng sáng phá tan giấc mộng, cô giật mình tỉnh giấc, nhìn xuống bàn tay đầy vết xước từ hôm qua, vừa buồn cười vừa thấy kỳ lạ. Giấc mơ thật kỳ quái, cứ như thực và ảo đan xen, khiến cô có cảm giác dường như đã mấy đời trôi qua. Cô nằm yên trên giường một lúc lâu cho bình tâm lại mới thực sự tỉnh táo.
“Cộc cộc cộc!” Tiếng gõ cửa vang lên, bên ngoài là giọng Hách Phong: “Tú Phương, dậy chưa em?”
“Em dậy rồi đây, ra ngay đây ạ.” Đàm Tú Phương sực nhớ hôm nay phải dời mộ cho mẹ, lập tức nén mọi tâm tư vào lòng.
Ngày hôm nay chắc chắn sẽ rất bận rộn. Buổi sáng cô phải đi mua sắm đủ thứ đồ lễ và chuẩn bị thức ăn để chiêu đãi dân làng đến giúp. Đến chiều, thầy địa lý chọn giờ lành, mấy thanh niên trai tráng có tuổi không xung khắc với mẹ cô bắt đầu mở mộ. Gọi là mộ nhưng thực chất chỉ là một hố đất nhỏ. Họ là dân ngụ cư, không có người thân, nhà lại nghèo xơ xác, khi mẹ cô mất, cô chỉ hỏa táng rồi cho tro cốt vào một cái hũ đất cũ kỹ, đào hố chôn xuống. Sau này cô mới nhặt đá xếp quanh thành một ngôi mộ đơn sơ, ngay cả bia cũng không có. Sự đơn giản đó lại giúp ích cho việc dời mộ lần này.
Đàm Tú Phương ôm hũ tro cốt ra, cẩn thận lau sạch bùn đất rồi dùng tấm vải sạch đã chuẩn bị sẵn bọc lại, định mang về đặt ở ngôi nhà cô đã mua. Đợi thời gian nữa cô sẽ đi dời mộ bố nuôi về rồi để hai người được hợp táng, sống cùng chăn c.h.ế.t cùng huyệt.
Xong việc dời mộ đã là chiều muộn, không có xe thì không thể về huyện trước khi trời tối. Họ quyết định ở lại thêm một đêm, sáng mai sẽ đi xe bò ra huyện. Sau khi mang tro cốt mẹ về, Đàm Tú Phương vẫn còn một chuyện chưa yên tâm. Cô tìm cớ sang nhà chú Khang Đại Giang một lần nữa. Vợ chồng chú Khang thấy cô thì mừng lắm, thím Đinh bảo ngay: “Tú Phương, ngồi chơi lát đi, thím đi nấu cơm, tối nay ở lại đây ăn nhé.”
“Thôi thím ạ, con sang tìm chú thím là có việc muốn nhờ giúp đỡ.” Đàm Tú Phương gọi thím Đinh lại. Vợ chồng chú Khang ngồi xuống: “Việc gì thế Tú Phương, cháu cứ nói đi.”
Đàm Tú Phương cúi mặt nói: “Chuyện là thế này ạ, hôm qua con nghe nói có người lập mộ cho con trên núi, mà con thì vẫn sống sờ sờ đây. Lập mộ lập bia cho người sống xui xẻo lắm, hôm qua con lên núi thấy thế giận quá nên đã xóa tên trên bia rồi. Nhưng về nhà nghĩ lại vẫn thấy không thoải mái, tối ngủ cứ mơ thấy ngôi mộ đó mãi. Mà thời gian gấp quá, sáng mai con phải đi rồi, nên chú Khang ơi, con muốn nhờ chú lúc nào rảnh lên san bằng ngôi mộ đó giúp con được không ạ?”
Lập bia mộ cho người sống là điều đại kỵ ở nông thôn. Vợ chồng chú Khang đều hiểu nỗi lo của cô: “Được, chuyện này cứ giao cho chú. Nếu cháu không yên tâm thì để chú đi làm ngay bây giờ. Hồi anh chàng đó lập mộ cho cháu chú có đứng xem, chắc anh ta vội quá, lại không quen biết ai trong thôn nên không có người giúp, mộ đào không sâu đâu, san bằng nhanh lắm, để chú đi luôn.”
Giải quyết xong ngôi mộ đó sớm là tốt nhất. Đàm Tú Phương cảm kích: “Con cảm ơn chú Khang.”
“Chuyện nhỏ mà.” Chú Khang vác cuốc lên núi ngay. Thím Đinh giữ Đàm Tú Phương lại trò chuyện: “Cái người lập mộ cho cháu ấy, cháu có biết là ai không?”
Đàm Tú Phương giả vờ ngơ ngác lắc đầu: “Con nghe bảo là một quân nhân trẻ tuổi, con vào Giang Thị mới quen mấy anh bộ đội, chắc không phải họ đâu, con cũng chẳng rõ nữa. Thím có manh mối gì không ạ?”
Thím Đinh lắc đầu: “Không, anh chàng đó mặc áo khoác quân đội, vào thôn là đi hỏi thăm tin tức của cháu ngay. Nghe bảo cháu c.h.ế.t cháy trong căn nhà cũ, mặt anh ta trông đáng sợ lắm. Anh ta đeo s.ú.n.g bên hông nên nhà họ Chu sợ xanh mặt, chẳng ai dám ho he gì. Anh ta đứng thẫn thờ ở đống đổ nát nhà họ Chu một lúc rồi đi.”
“Mọi người tưởng anh ta đi luôn rồi, ai ngờ sáng sớm hôm sau chú Khang lên núi hái t.h.u.ố.c thì thấy anh ta đang đào hố trên sườn dốc từ sớm tinh mơ. Đào xong anh ta chôn một cái hũ nhỏ xuống rồi lập bia, đứng lặng trước bia một lúc lâu mới đi. Đợi anh ta đi rồi chú Khang mới lại xem thì thấy lập bia cho cháu. Lúc đó dân làng còn đoán anh ta là người thân của cháu, nghe tin nên về tìm. Tú Phương, cháu thử tìm xem, biết đâu bên nhà bố mẹ nuôi vẫn còn người thân khác thì sao.”
Qua lời kể của thím Đinh, Đàm Tú Phương như thấy hiện ra trước mắt hình ảnh người thanh niên mặc áo khoác quân đội, phong trần mệt mỏi vượt ngàn dặm xa xôi về cái xóm núi hẻo lánh này tìm cô, để rồi nhận được một tin dữ khiến anh tuyệt vọng. Anh đã đau đớn đào bới đống đổ nát để chôn cất những gì còn sót lại. Nghĩ đến tâm trạng tuyệt vọng của Thẩm Nhất Phi lúc đó, tim cô như bị một bàn tay bóp nghẹt, hơi thở trở nên khó khăn.
“Tú Phương, Tú Phương, cháu sao thế? Thấy không khỏe à?” Thím Đinh lo lắng hỏi khi thấy mắt cô đỏ hoe.
Đàm Tú Phương lắc đầu: “Con không sao, con chỉ nghĩ giá mà có người đến tìm con sớm hơn thì tốt biết mấy, có khi con đã tìm lại được bố mẹ sớm hơn rồi.”
“Đúng thế, tội nghiệp con bé. Thế bố mẹ ruột đối xử với cháu có tốt không?” Thím Đinh ân cần hỏi.
Đàm Tú Phương gật đầu: “Tốt lắm ạ, bố mẹ chỉ có mình con là con gái nên mấy năm qua chưa bao giờ thôi tìm kiếm, chỉ tại thời buổi loạn lạc quá nên mãi mới tìm thấy con.”
Thím Đinh nhìn dáng vẻ hiện tại của Đàm Tú Phương và hai quân nhân đi cùng, biết gia đình cô rất coi trọng cô nên cũng yên tâm: “Vậy thì tốt rồi, cháu đúng là khổ tận cam lai.”
“Vâng, con cảm ơn chú Khang thím Đinh đã quan tâm, lúc nào chú thím vào thành phố nhớ ghé nhà con chơi nhé.” Đàm Tú Phương thành tâm mời.
Thím Đinh cười: “Được, nếu có dịp chú thím nhất định sẽ đi.” Nói là vậy nhưng cả hai đều biết cơ hội đó rất mong manh. Thời buổi giao thông khó khăn, trừ khi có việc cực kỳ quan trọng, nếu không họ chẳng bao giờ đi xa đến thế. Hai người trò chuyện thêm một lúc thì chú Khang mồ hôi nhễ nhại trở về: “Tú Phương ơi, mộ san bằng rồi nhé, tấm bia chú cũng vùi sâu xuống đất rồi.”
Đàm Tú Phương đứng dậy ái ngại: “Vất vả cho chú quá.”
“Chuyện nhỏ, cháu ngồi chơi đi để chú đi thay bộ quần áo.” Ống quần chú Khang dính đầy bùn đất. Đúng lúc đó Hách Phong lại tìm tới, Đàm Tú Phương đành chào từ biệt vợ chồng chú Khang.
Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Đàm Tú Phương gửi một nghìn đồng cho vợ Đường Đại Sơn và biếu bà xấp vải, rồi ôm hũ tro cốt của mẹ ra khỏi nhà họ Đường. Biết cô đi, từ sáng sớm đã có không ít dân làng đến tiễn, thím Ba, Ngũ Nương ai nấy đều nhiệt tình: “Tú Phương, lần sau về nhớ ghé nhà thím chơi nhé.”
“Vâng, con cảm ơn các chú các bác, các thím, mọi người về đi ạ, chúng con đi đây.” Đàm Tú Phương ngồi trên xe bò, mỉm cười vẫy tay chào mọi người. Chiếc xe bò chậm rãi lăn bánh trên con đường ra huyện, cái xóm núi nơi cô đã sống nửa đời người ở kiếp trước cứ thế lùi xa dần, cuối cùng chỉ còn là một chấm nhỏ rồi biến mất hẳn. Đàm Tú Phương biết, kiếp này chắc cô sẽ không bao giờ quay lại mảnh đất này nữa, cô thầm nói trong lòng: Vĩnh biệt, Chu gia thôn! Nơi đã chứng kiến bao cay đắng tủi nhục của cô.
Trong phòng bệnh, không khí vô cùng nặng nề. Vương Bác cảm thấy mấy ngày nay thật gian nan vì sắc mặt Phó đoàn nhà mình ngày càng u ám. Trước đây họ lén đặt biệt danh cho anh là “Tiếu diện hổ” (hổ mặt cười), trông thì dễ gần, chẳng ra vẻ gì, nhưng hễ nổi giận thì đáng sợ vô cùng, vừa cười đó thôi mà giây sau đã có thể phạt chạy ba mươi vòng. Hồi đó chỉ thấy Thẩm Nhất Phi càng cười tươi càng đáng sợ, nhưng giờ hắn mới thấy thà anh cứ cười còn hơn, ít ra còn biết mình sắp bị phạt gì, chứ không phải nơm nớp lo sợ như bây giờ.
Tiếng gõ cửa vang lên như cứu cánh cho hắn. Vương Bác vội ra mở cửa, bên ngoài là một cô y tá xinh xắn, mỉm cười e lệ, hai lúm đồng tiền trông rất duyên. “Đồng chí Vương Bác, nghe bảo Thẩm Phó đoàn mấy ngày nay ăn uống không ngon, tôi có gói ít sủi cảo nhân thịt heo cải trắng mang qua cho anh ấy nếm thử.” Cô y tá thẹn thùng nói, mắt lén liếc vào trong phòng nhìn Thẩm Nhất Phi rồi vội rụt lại, mặt đỏ bừng như hoa đỗ quyên.
Vương Bác đau đầu quá, đây là cô thứ ba rồi. Mấy cô y tá này nghĩ gì không biết, rõ ràng biết Phó đoàn nhà mình chân “phế” rồi mà sao còn chủ động hơn cả lúc trước thế này? Vương Bác vội từ chối: “Cảm ơn lòng tốt của cô, nhưng chúng tôi có kỷ luật, không được nhận quà cáp của quần chúng, cô mang về tự ăn đi.”
Cô y tá đưa đôi mắt long lanh nhìn Thẩm Nhất Phi, đẩy hộp cơm tới: “Thẩm Phó đoàn đang bị thương, cần ăn uống bồi bổ, anh đừng từ chối mà.” Vương Bác chẳng biết làm sao để đuổi khéo cô nàng thì Thẩm Nhất Phi đột ngột lên tiếng: “Đi hỏi bác sĩ xem bao giờ tôi được xuất viện.”
“Phó đoàn, anh...” Vương Bác định khuyên can. Nhưng Thẩm Nhất Phi đã lạnh lùng ngắt lời: “Đây là mệnh lệnh, đi bảo bác sĩ là tôi muốn xuất viện ngay.”
Cô y tá đứng bên cạnh sợ hãi xen vào: “Thẩm Phó đoàn, vết thương của anh chưa lành hẳn, đừng vội xuất viện, lỡ về nhà bị nhiễm trùng thì sao? Cứ ở lại đây dưỡng thêm ít ngày đi ạ.”
“Ngày nào cũng có ruồi muỗi vo ve bên tai thế này thì dưỡng kiểu gì? Vương Bác, tôi muốn xuất viện!” Thẩm Nhất Phi gằn giọng. Cô y tá sững sờ, mãi mới hiểu ra ý anh, gương mặt trắng trẻo đỏ bừng vì nhục nhã, cô lau nước mắt rồi ôm hộp cơm chạy biến.
Lại thêm một cô nàng bị Phó đoàn làm cho phát khóc, cứ đà này anh sẽ thành “đại ma vương” của bệnh viện mất. Đúng lúc đó Phan Thấm Văn tới, vừa vào cửa bà đã cười hỏi: “Lại làm cô y tá nào khóc đấy? Cậu cứ thế này thì chẳng ai dám đến thay băng cho cậu đâu.”
Thẩm Nhất Phi day trán bất lực: “Cháu không nói nặng lời thì họ không chịu nghe.” Phan Thấm Văn cũng phải bật cười: “Ai bảo cậu trông trắng trẻo đẹp trai quá làm gì, chứ thử thay bằng cái mặt Quan Công của thằng Tần Du xem, các cô ấy có mà chẳng dám ho he câu nào, nói gì đến chuyện thẹn thùng mang quà tới biếu.”
“Cô Phan, đến cô cũng trêu cháu.” Thẩm Nhất Phi cười khổ, rồi hỏi thẳng: “Cô Phan, vết thương của cháu ổn rồi, bao giờ cháu được xuất viện ạ?” Phan Thấm Văn kiểm tra vết mổ rồi thở dài: “Cậu mới nằm được mấy ngày mà đã đòi về rồi.” Thẩm Nhất Phi sốt ruột: “Ổn rồi mà cô, mai cháu xuất viện luôn nhé.”
Thấy anh kiên quyết, Phan Thấm Văn không ép nữa: “Xuất viện cũng được, nhưng cái chân này chưa được vận động mạnh đâu đấy, nhớ quay lại thay băng đúng hạn và nghỉ ngơi cho tốt.”
“Vâng, cháu cảm ơn cô.” Cuối cùng cũng có tin mừng. Đợi Phan Thấm Văn đi rồi, Vương Bác lén nhìn Thẩm Nhất Phi, lí nhí: “Sao anh không hỏi thăm bác sĩ Phan một chút?”
“Lắm chuyện.” Thẩm Nhất Phi lườm hắn một cái. Dù Phan Thấm Văn rất quan tâm anh nhưng thái độ vẫn rất khách sáo, coi anh như ân nhân của con trai mình, anh biết hỏi thế nào đây? Vả lại chuyện giữa anh và Đàm Tú Phương không phải cứ hỏi Phan Thấm Văn là rõ được. Anh chỉ thắc mắc tại sao Đàm Tú Phương lại trốn tránh mình, thậm chí mấy ngày nay còn không đưa cơm, điều này thật không giống tính cách của cô.
Hồi Phục Tĩnh còn bám lấy anh, Đàm Tú Phương vẫn đều đặn đưa cơm, chỉ là không lộ diện thôi. Chẳng lẽ giờ chuyện với Phục Tĩnh đã sáng tỏ, cô chẳng những không xuất hiện mà còn cắt luôn cả cơm nước? Thẩm Nhất Phi cảm thấy có gì đó không ổn. Lẽ ra với tính cách của cô, biết anh bị thương vì cứu Tần Du, dù là người lạ cô cũng sẽ chăm sóc cho đến khi xuất viện, huống chi giữa hai người còn có mối liên kết sâu đậm hơn nhiều. Anh bồn chồn lo lắng, thầm trách cái chân sao mãi chưa lành để anh có thể tự đi tìm câu trả lời.
Sáng hôm sau, làm xong thủ tục xuất viện, Vương Bác dùng xe lăn đẩy Thẩm Nhất Phi ra ngoài. Đi được nửa đường, Thẩm Nhất Phi bảo: “Đừng về nhà vội, đẩy tôi ra cổng đơn vị rồi đi thêm đoạn nữa, tôi đói rồi, muốn đi ăn cơm.”
“Rõ.” Vương Bác ngoài mặt không đổi sắc nhưng trong lòng thầm nhủ: Muốn tìm đồng chí Đàm Tú Phương thì cứ nói thẳng ra, lại còn bày đặt lấy cớ ăn cơm, nhìn xem giờ mới mấy giờ, mười giờ sáng, ăn sáng thì muộn mà ăn trưa thì sớm.
Vương Bác đẩy Thẩm Nhất Phi đến cửa tiệm của Đàm Tú Phương thì thấy cửa đóng then cài. Hắn ái ngại quay lại bảo: “Phó đoàn, cửa đóng rồi ạ.”
“Gõ cửa đi, lúc nấu nướng cô ấy hay đóng cửa để tránh bị làm phiền lắm.” Thẩm Nhất Phi hất cằm. Vương Bác gõ cửa mấy cái nhưng không ai thưa. Hắn gõ mạnh hơn, vẫn im lìm.
“Thôi đừng gõ nữa, không có ai đâu, đi chỗ khác mà ăn.” Ông chủ tiệm tạp hóa bên cạnh uể oải lên tiếng. Vương Bác vội hỏi: “Thế ông có biết cô ấy đi đâu không?”
Ông chủ lắc đầu ngán ngẩm: “Ai mà biết được, đóng cửa bảy tám ngày nay rồi. Cô ấy không bán hàng, khách khứa chẳng có nên tiệm tôi cũng ế ẩm theo. Chẳng biết bao giờ mới về, các anh có gặp thì bảo cô ấy về sớm sớm nhé.” Ông ta vừa mới kiếm chác được chút đỉnh nhờ hơi tiệm cơm, ai ngờ niềm vui ngắn chẳng tày gang.
“Ý ông là cô ấy đã đóng cửa suốt mấy ngày nay rồi sao?” Thẩm Nhất Phi đột ngột hỏi.
“Đúng thế, chẳng biết đi đâu nữa, khách khứa đang đông mà lại nghỉ, hay là bỏ đi khỏi Giang Thị rồi cũng nên.” Ông chủ nói vô tình nhưng người nghe lại để tâm. Vương Bác quay lại thấy gân xanh trên mu bàn tay Thẩm Nhất Phi nổi lên, sắc mặt tệ chưa từng thấy.
“Phó đoàn, để tôi đưa anh về nghỉ rồi tôi đi nghe ngóng xem sao. Bác sĩ Phan vẫn ở đây, đồng chí Đàm Tú Phương không bỏ đi đâu được đâu.” Thẩm Nhất Phi nhắm mắt lại, dựa vào phản ứng của Phan Thấm Văn thì chắc chắn cô vẫn bình an, có lẽ bận việc gì đó thôi. Nhưng việc gì mà lại quan trọng hơn cả anh đang bị thương thế này chứ?
Trong lòng Thẩm Nhất Phi dâng lên nỗi hụt hẫng, dường như vị trí của anh trong lòng Đàm Tú Phương ngày càng mờ nhạt. Nhớ năm xưa, anh chỉ cần hắt hơi một cái là cô đã cuống cuồng chạy đi lấy áo khoác, vậy mà giờ anh bị thương đến mức không đi lại được, cô lại chẳng thèm lộ mặt lấy một lần, thật là nhẫn tâm!
Trầm mặc hồi lâu, anh bảo: “Đưa tôi đến lữ quán của Ngu Tam Nương.”
“Phó đoàn, nhà của anh đã dọn dẹp xong rồi ạ.” Vương Bác nhắc nhở. Giờ thân phận đã công khai, anh chẳng việc gì phải ở lữ quán, nhất là khi đang bị thương, ở nhà riêng chắc chắn sẽ thuận tiện hơn nhiều. Nhưng Thẩm Nhất Phi vẫn kiên quyết: “Bảo đi thì cứ đi đi, sao nói lắm thế.”
Vương Bác đành đưa anh đến lữ quán. Nhưng thật bất ngờ, cửa lữ quán cũng đóng c.h.ặ.t, lại còn treo cả ổ khóa to đùng. “Phó đoàn, lữ quán cũng không có ai ạ.” Vương Bác rầu rĩ, hôm nay đúng là đi đâu cũng hỏng việc.
Thẩm Nhất Phi chỉ xuống dưới bậu cửa: “Dưới đó có chìa khóa đấy, lấy ra mở cửa hông đi, tôi vẫn còn tiền phòng ở đây, vẫn là khách của lữ quán mà, nhanh lên.” Vương Bác đành làm theo, mở cửa hông đẩy Thẩm Nhất Phi vào trong. Thẩm Nhất Phi bảo hắn đưa mình về căn phòng cũ. Căn phòng đó sát vách với phòng của Đàm Tú Phương, chỉ cần cô về là anh sẽ nghe thấy ngay.
Lữ quán sạch sẽ nhưng vắng lặng như tờ. Hai người ngồi đó đến tận trưa, Vương Bác mới sực nhớ ra cơm trưa vẫn chưa có gì vào bụng. Quanh đây ngoài tiệm của Đàm Tú Phương thì chẳng còn chỗ nào bán cơm, muốn ăn phải đi bộ hơn cây số đến nhà bếp đơn vị, nhưng giờ chẳng còn cách nào khác. “Phó đoàn, để tôi đi lấy cơm, anh nghỉ một lát nhé.” Vương Bác nói. Thẩm Nhất Phi ngồi trên ghế, quay lưng ra cửa, khẽ vẫy tay.
Vương Bác vội vàng đi ngay, lữ quán chỉ còn lại mình Thẩm Nhất Phi. Anh dỏng tai nghe ngóng nhưng vẫn im lìm, Đàm Tú Phương vẫn chưa về, bà chủ lữ quán cũng chẳng thấy đâu để mà hỏi thăm. Anh nhìn xuống cái chân trái của mình, lòng bực bội không yên, cái chân này sao mãi chưa khỏi cơ chứ!
Sau hơn một ngày bôn ba, Đàm Tú Phương cùng Hách Phong và Lộ Định Sinh cuối cùng cũng về đến Giang Thị. Đến cổng đơn vị, Đàm Tú Phương chào từ biệt: “Đồng chí Hách Phong, đồng chí Lộ Định Sinh, cảm ơn hai anh đã vất vả đi cùng tôi chuyến này. Hôm nào mời hai anh cùng anh trai tôi qua tiệm dùng bữa cơm đạm bạc nhé.”
Hách Phong hỏi: “Cô không vào trong luôn sao? Doanh trưởng chắc lo cho cô lắm đấy.” Đàm Tú Phương còn việc khác phải lo, cô vẫy tay: “Để dịp khác ạ, anh bảo với anh tôi là tôi phải đi lo hậu sự cho mẹ đã.” Đúng là ôm hũ tro cốt chạy lung tung cũng không tiện, Hách Phong không ép, cùng Lộ Định Sinh vào đơn vị báo cáo với Tần Du.
Đàm Tú Phương ôm hũ tro cốt về ngôi nhà mình đã mua, đặt lên bàn thờ, thắp hai nén hương, định bụng lát nữa sẽ đi mua ít hoa quả về cúng. Lo liệu xong xuôi, cô vội vàng khóa cửa chạy thẳng đến bệnh viện. Cô muốn gặp Thẩm Nhất Phi, khao khát được gặp anh ngay lập tức.
Chạy thục mạng đến bệnh viện, nhưng khi tới gần, bước chân cô lại vô thức chậm lại, lòng dâng lên nỗi lo lắng bồn chồn khó tả. Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, lấy hết can đảm đẩy cửa phòng bệnh của Thẩm Nhất Phi, nhưng người nằm trên giường lại là một người đàn ông lạ mặt, bên cạnh là một người phụ nữ. Đàm Tú Phương đứng hình mất vài giây.
“Cô tìm ai thế?” Người phụ nữ hỏi. Đàm Tú Phương lắp bắp: “Người nằm ở phòng này trước đó đâu rồi ạ? Anh ấy tên Thẩm Nhất Phi, anh biết anh ấy đi đâu không?”
Người phụ nữ đáp: “Chúng tôi mới chuyển vào hôm nay thôi, nghe bảo người trước đó xuất viện rồi, chắc là về nhà nghỉ ngơi, cô qua quầy y tá mà hỏi.”
Đúng rồi, xuất viện, vết thương của anh không quá nặng, nằm viện bấy nhiêu ngày rồi về nhà tĩnh dưỡng cũng là chuyện thường. Đàm Tú Phương ra khỏi bệnh viện, chợt nhận ra mình chẳng biết tìm anh ở đâu. Anh chắc chắn về đơn vị rồi, nhưng cô không biết anh ở ký túc xá hay đã được phân nhà riêng.
Cô lại vòng qua đơn vị, tìm Ngô Phong hỏi thăm. Ngô Phong cũng không rõ: “Chưa thấy anh ấy về đây. Đợi chút, để tôi qua nhà anh ấy xem sao.” Ngô Phong đi nhanh về nhanh, nhưng tin tức mang lại khiến cô thất vọng: “Phó đoàn Thẩm không có ở nhà.”
“Cảm ơn anh, để tôi đi tìm chỗ khác xem sao.” Đàm Tú Phương chào Ngô Phong, nhất thời chẳng biết đi đâu tìm người. Đi ngang qua lữ quán, thấy cửa hông đang mở, cô nghĩ bà chủ mấy ngày nay ở nhà một mình, không biết có tự chăm sóc mình được không. Cô không yên tâm, sẵn tiện ghé vào xem sao. Bước vào cửa hông, lữ quán yên tĩnh lạ thường, quầy lễ tân trống không.
Đàm Tú Phương đi thẳng vào trong tìm bà chủ, nhưng cửa phòng ngủ lại treo ổ khóa, người không có ở đó. Lạ thật, người không có nhà mà cửa lại mở, chị Ngu đi đâu được nhỉ? Cô vừa đi vừa gọi: “Chị Ngu ơi, chị Ngu...” Tiếng gọi vang vọng trong cầu thang vắng lặng. Cô nhíu mày bước qua ngưỡng cửa, vừa ra đến đại sảnh thì thấy một bóng người quen thuộc đang ngồi đó.
“Thẩm... Thẩm Nhất Phi...” Đàm Tú Phương kinh ngạc nhìn anh, niềm vui sướng vỡ òa lấp đầy trái tim khiến bao nhiêu lời định nói bỗng chốc tan biến, cô đứng ngây ra nhìn anh, không thốt nên lời.
“Lại đây!” Thẩm Nhất Phi vẫy tay gọi. Đàm Tú Phương bước tới: “Anh... anh xuất viện rồi à... Á...” Thẩm Nhất Phi bất ngờ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô kéo mạnh về phía mình. Đàm Tú Phương không kịp phản ứng, lảo đảo suýt ngã, may mà anh đỡ kịp. Nhưng tư thế của hai người lúc này thật kỳ quặc, cô quỳ sụp xuống đất, một tay tựa lên đùi phải không bị thương của anh, mặt hai người chỉ cách nhau vài tấc.
Thẩm Nhất Phi bóp nhẹ cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình, anh nghiến răng nói: “Phục Tĩnh vừa xuất hiện là em trốn biệt tăm, hứa hầm canh gà sang thăm tôi đâu rồi? Đồ l.ừ.a đ.ả.o!”
Đàm Tú Phương chột dạ lí nhí: “Em... em không biết cô ta là hạng người như thế, em xin lỗi!”
“Xin lỗi là xong à?” Thẩm Nhất Phi vẫn hầm hầm. Đàm Tú Phương ngơ ngác nhìn anh, cô đã nhận lỗi rồi mà sao anh vẫn giận thế. Thẩm Nhất Phi tức đến nổ đom đóm mắt, anh ghé sát tai cô, gằn giọng: “Đàm Tú Phương, em giỏi lắm, dám đẩy chồng mình cho người đàn bà khác, trước đây tôi không biết em hào phóng thế đấy!”
Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã ủng hộ!
