Một Đời Phong Vũ, Một Đời Thương - Chương 6

Cập nhật lúc: 23/06/2026 05:08

“Nghê Hoa…”

Giọng nói ấy, vẫn là âm sắc trầm thấp, khàn đặc như trôi ra từ hư không của bốn năm ròng rã. Nó mang theo hơi ấm của những đêm dài mất ngủ, sự dịu dàng mà ta từng dùng để xoa dịu nỗi đau thấu xương của chính mình. Ta đứng c.h.ế.t lặng giữa sân, mọi giác quan như tê liệt, ngay cả nhịp thở cũng quên mất cách vận hành.

Chiếc bật lửa bạc rơi khỏi tay, chạm vào nền đá xanh tạo nên một âm thanh khô khốc, thanh thúy đến ch.ói tai. Trường Ninh sợ hãi, vội vã núp sau tà áo ta, đôi mắt tròn xoe đầy cảnh giác. Ta không hề hay biết, thế giới quanh ta giờ chỉ còn thu nhỏ lại trong hình hài của người đàn ông trước mặt.

Bốn năm. Một nghìn bốn trăm sáu mươi ngày.

Ta đã mơ thấy giây phút này hàng ngàn lần. Trong mơ, hắn trở về, đứng dưới gốc đào nở hoa, mỉm cười gọi tên ta. Nhưng mỗi khi nắng sớm hắt qua khung cửa, thứ duy nhất chào đón ta chỉ là chiếc gối lạnh ngắt và nỗi cô đơn đến nghẹt thở. Chính vì thế, khi hắn thực sự đứng đây, bằng xương bằng thịt, ta lại sợ đó chỉ là một ảo ảnh tan biến khi ta chớp mắt.

Người đàn ông ấy cũng bất động, ánh nhìn xoáy sâu vào gương mặt ta, tựa như đang lục lọi trong mớ hỗn độn của trí nhớ để tìm kiếm một mảnh ghép khớp với linh hồn mình. Rồi, hắn bước tới.

Ta vô thức lùi lại, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt trào dâng. “Anh…”

Tiếng nghẹn ngào vỡ vụn trong cổ họng. “Anh là ai?”

Hắn khựng lại, một thoáng đau đớn xẹt qua đáy mắt. Hắn nhìn ta, rồi lại nhìn đứa trẻ đang nấp sau lưng ta – Trường Ninh. Một hồi lâu sau, giọng hắn mới cất lên, bình tĩnh đến tàn nhẫn: “Tôi là Tạ Phượng Lân.”

Tin dữ về sự trở về của thiếu soái như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, x.é to.ạc bầu trời yên tĩnh của Kim Lăng. Tin tức lan đi nhanh như gió. Những lão binh còn sống sót hớt hải chạy đến, Thẩm Việt cũng vội vã từ quân doanh trở về. Thế nhưng, khi nhìn thấy gương mặt ấy, chiếc chén trà trên tay Thẩm Việt rơi vỡ tan tành.

“Thiếu soái? Thật sự là ngài?”

Hắn quay sang nhìn Thẩm Việt. Ánh mắt ấy trống rỗng, không một chút gợn sóng, không một chút hoài niệm. Thẩm Việt c.h.ế.t lặng. Căn phòng rơi vào sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa.

“Xin lỗi.” Hắn lên tiếng, giọng lãnh đạm, “Tôi không nhớ anh.”

Đêm xuống, ta ngồi đối diện với hắn trong thư phòng. Dưới ánh đèn dầu leo lét, gương mặt ấy hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Không sai vào đâu được. Đôi mắt ấy, sống mũi thẳng tắp ấy, cả vết sẹo mảnh nơi chân mày đúng là hắn. Nhưng ánh mắt hắn nhìn ta, lại là ánh mắt của một người xa lạ đang nhìn một kẻ qua đường.

Sự xa cách đó đau đớn hơn cả ngày ta nhận tin dữ. Ít nhất, khi hắn t.ử trận, ta biết mình từng được yêu. Còn hiện tại, người ngồi trước mặt ta, bằng xương bằng thịt, lại là một khối băng cách xa ngàn dặm.

“Anh thật sự… không nhớ gì cả sao?” Ta run rẩy hỏi.

Hắn im lặng hồi lâu, tầm mắt hướng về phía cửa sổ đen đặc: “Không. Ngay cả bản thân mình là ai, tôi cũng chỉ biết thông qua lời người khác.”

“Bốn năm qua, anh đã ở đâu?”

“Một hòn đảo nhỏ phía Nam.” Hắn trầm giọng, “Đầu bị thương rất nặng, tôi hôn mê suốt nửa năm. Khi tỉnh lại, trí nhớ hoàn toàn trống rỗng.”

Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn như đang đếm ngược nỗi đau trong lòng ta. “Vậy tại sao lại trở về?”

Người đàn ông ấy chậm rãi nhìn thẳng vào mắt ta. Trong khoảnh khắc ấy, trong ánh nhìn vốn dĩ lãnh đạm kia, bỗng le lói một tia sáng.

“Tôi chỉ nhớ đúng một cái tên. Nghê Hoa.”

Trái tim ta run lên bần bật.

“Suốt bốn năm qua, không nhớ lấy một gương mặt, không nhớ lấy một kỷ niệm, nhưng cứ mỗi lần nhắm mắt lại, tôi đều nghe thấy tiếng mình gọi cái tên này. Nghê Hoa… chỉ có cái tên này là thứ duy nhất bám lấy tôi.”

Nước mắt ta trào ra, không thể nào ngăn lại được.

Nửa tháng sau, hắn ở lại công quán. Mọi thứ về hắn: giọng nói, thói quen, nét chữ, đều là Tạ Phượng Lân. Nhưng hắn không nhớ chiến tranh, không nhớ Kim Lăng, và càng không nhớ ta. Hắn giống như một lữ khách cô độc vừa đi qua một vùng đất lạ, mang theo vẻ trầm mặc khiến ta đôi khi cảm thấy lạnh người.

Một buổi chiều, ta đang dạy Trường Ninh viết chữ. Hắn ngồi bên cửa sổ đọc sách, lặng lẽ như một bức tượng. Bất thình lình, Trường Ninh ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực nhìn hắn: “Thúc thúc.”

Hắn khẽ gập sách, ngước lên.

“Mẫu thân nói phụ thân con rất lợi hại.” Con bé nghiêng đầu, hồn nhiên hỏi, “Ngài có quen phụ thân con không?”

Không gian như đông cứng lại. Ta muốn ngăn con bé lại, nhưng không kịp. Hắn nhìn đứa trẻ, ánh mắt thoáng dịu đi: “Không.”

Trường Ninh thất vọng ra mặt, chạy đến nắm lấy tay hắn: “Vậy sao thúc thúc lại giống phụ thân con đến thế? Con thích thúc thúc!”

Hắn sững sờ, dường như chưa từng tiếp xúc với trẻ con, lúng túng không biết phải đặt tay vào đâu. Cuối cùng, hắn chậm rãi vươn tay, khẽ xoa đầu con bé.

Đúng khoảnh khắc ấy, gương mặt hắn biến sắc. Cuốn sách trên tay rơi bộp xuống sàn. Hắn ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u, hơi thở dồn dập, gân xanh nổi lên trên trán.

“Thiếu soái!” Ta hốt hoảng lao tới.

Từng đoạn ký ức hỗn loạn bùng phát như đê vỡ: hình ảnh gốc đào nở hoa, căn gác mái nhỏ, tiếng nhạc Một Bước Xa dìu dặt, vị kẹo dâu ngọt lịm, và một cô gái nhỏ bé đang nức nở trong vòng tay hắn.

“Nghê Hoa…”

Hắn thều thào, m.á.u từ mũi bắt đầu rỉ ra, thấm đỏ vạt áo. Hắn ngã quỵ xuống sàn, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào ta, trong đó không còn sự trống rỗng, mà là một nỗi đau đớn tột cùng xen lẫn sự bừng tỉnh.

“Nghê Hoa…” Giọng hắn run lên, một tia sáng quen thuộc dần trở lại nơi đáy mắt. “Tôi… hình như… đã gặp em rồi…”

Ngoài cửa sổ, những cánh hoa đào đầu xuân lặng lẽ bung nở, rực rỡ và dịu dàng. Sau bốn năm đằng đẵng, mùa xuân cuối cùng cũng đã quay trở lại với ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Một Đời Phong Vũ, Một Đời Thương - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD