Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ - Chương 137: Vỡ Mộng
Cập nhật lúc: 29/12/2025 18:32
Tiêu Hà nhìn Thanh Ngọc. Cô không rõ đó là ngây thơ thật hay giả ngốc nữa. Không lẽ Thanh Ngọc quên hai người bạn của mình từng bị cô đánh thê thảm sao?
- Cảm ơn lời mời của cậu. Nhưng mình nghĩ, tụi mình chưa đủ thân thiết để cùng nhau ăn uống. Hơn nữa, cậu thấy đấy, nếu tụi mình đến, e là sẽ gà bay chó chạy, phá hỏng sinh nhật của cậu mất. – Cô nở một nụ cười công nghiệp.
- Tiêu Hà, cậu đừng để bụng những lời họ nói. Mình thật sự không nghĩ gì đâu. – Thanh Ngọc nhìn cô, tỏ vẻ khẩn thiết.
Đúng lúc đó, ở cuối hành lang, có tiếng xôn xao của đám nữ sinh. Chẳng hẹn mà tất cả đồng loạt quay lại nhìn.
- Là thầy Quốc Hy! Thầy ấy đang đi về hướng này! – Thi Lan reo lên phấn khích.
Tú Nghi vội chỉnh đầu tóc, ánh mắt liếc nhanh qua tấm cửa kính để soi lại gương mặt. Cô hối hận vì trước khi ra khỏi lớp, đã không dặm lại son môi. Trong khoảnh khắc, một ý tưởng lóe lên. Cô kéo Thanh Ngọc và Thi Lan lại, thì thầm.
- Như vậy có được không? – Thanh Ngọc thoáng chần chừ.
- Được mà, cứ làm theo lời mình đi. – Tú Nghi quả quyết.
Nhóm Tiêu Hà chỉ biết nhìn nhau nhún vai. Không ai rõ nhóm kia đang bày trò gì.
Nhóm Thanh Ngọc dạt sang một bên, ánh mắt không rời người đàn ông đang tới gần. Khi chỉ còn cách vài bước, Tú Nghi ra hiệu. Thi Lan liền dùng hết sức, đẩy mạnh cô ra phía trước.
Trong lúc bản thân đang bay tự do, Tú Nghi đã kịp tưởng tượng ra vòng tay ấm áp của Quốc Hy, một nụ cười dịu dàng sẽ hiện lên...
Rầm!
Mặt đất như rung lên mấy độ richter.
Quốc Hy không những không đưa tay ra đỡ mà còn theo phản xạ lùi hẳn một bước, khiến cô nàng ngã nhào xuống ngay cạnh chân Tiêu Hà, trong tư thế quỳ gối.
Tú Nghi rên lên một tiếng, ngẩng đầu lên bắt gặp cặp mắt mở to như trái nho của Tiêu Hà. Ngay sau đó, ánh mắt ấy chuyển sang vẻ cười nhếch mép đầy trào phúng.
Tiêu Hà đưa tay ra, giả giọng cổ trang.
- Ây da! Ái phi của ta, sao lại hành đại lễ như vậy? Tổn thọ ta mất! Mau, bình thân!
Vừa dứt lời, đám học sinh xung quanh bật cười nghiêng ngả. Ngay cả khóe môi Quốc Hy cũng cong lên. Tú Nghi tức tối hất tay Tiêu Hà, lồm cồm bò dậy. Thanh Ngọc và Thi Lan lúc này mới tỉnh hồn, vội nhào đến đỡ bạn.
- Em có sao không? – Quốc Hy cố giữ nét mặt nghiêm túc.
- Em không sao ạ. – Tú Nghi nghiến răng, nén đau, nuốt giận.
Quốc Hy quay sang gọi Tiêu Hà nhưng cô dường như không nghe thấy, khóe miệng vẫn không ngừng xách lên.
- Tiêu Hà. – Anh phải gọi lớn.
- Dạ! – Cô giật mình như người vừa bị kéo ra khỏi mộng đẹp.
- Thầy Đăng gọi em lên phòng giáo viên có việc. – Quốc Hy trầm giọng.
- Vâng ạ! Em đi ngay. – Cô ngoan ngoãn gật đầu, rồi quay lại nhìn hai cô bạn thân, đưa tay phẩy nhẹ. - Các ái phi, trẫm phải đi đây.
Trúc Quỳnh và Phương Ny cũng hết sức phối hợp, nhún người người hành lễ.
- Cung tiễn Hoàng Thượng.
Tiếng cười một lần nữa vang lên. Quốc Hy khẽ bật cười, bước theo sau cô.
Tiêu Hà chạy đi trước nên đến phòng giáo viên trước. Khi cô gõ cửa bước vào, Bảo Đăng liền nhoẻn cười.
- Bài kiểm tra thầy chấm xong rồi, em đem lên cho các bạn đi. – Vừa nói, anh vừa đẩy chồng giấy dày cộp về phía cô.
- Thầy gom hết bài kiểm tra của cả tháng phát một lần sao? – Cô trợn mắt.
- Không. Hôm nay cô Thắm đi tập huấn, nhờ thầy phát giùm bài kiểm tra Địa luôn.
- Nhưng sao thầy lại gọi em? Em đâu phải ban cán sự lớp? – Cô nhăn nhó.
- Thầy có gọi em đâu. Em tự mò lên đấy chứ. – Bảo Đăng tròn mắt nhìn cô như thể cô mới đáp đĩa bay xuống.
