Nàng Là Đóa Hoa Trắng - 30+31

Cập nhật lúc: 12/09/2026 09:04

30.

Lưu Tam Cân nói muốn cưới ta.

Khi hắn nói ra những lời này, ta vừa mới mở mắt ra.

Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào phòng, ch.ói tới mức khiến ta có chút hoa mắt.

Lưu Tam Cân giơ tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt ta rồi cất tiếng hỏi:

 "Nàng không muốn sao?"

Ta đương nhiên là muốn rồi, mười vạn lần muốn ấy chứ.

"Thế nàng khóc cái gì?"

Hắn khẽ cười một tiếng, hôn nhẹ lên khóe mắt ta.

Ta rúc vào trong lòng hắn:

"Do ánh nắng ch.ói mắt quá thôi."

Là tia nắng trong lòng ch.ói rọi chứ chẳng phải ánh mặt trời ngoài kia ch.ói mắt.

"Lưu Tam Cân, ta là một quả phụ đấy."

Ta nằm trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, lý nhí lên tiếng.

Lưu Tam Cân nâng đầu ta lên:

 "Quả phụ thì đã làm sao?"

Câu này hôm đó hắn cũng từng nói qua.

"Huynh còn chưa từng thành thân, nếu như cưới một quả phụ thì sẽ bị người ta chế giễu đấy."

Trong thôn có rất nhiều người đang chờ xem trò cười của chúng ta, hầu như tất cả mọi người đều cho rằng Lưu Tam Cân chỉ ngủ với ta thôi chứ quyết chẳng cưới ta.

Đến cả ta cũng từng nghĩ như thế.

"Bọn họ chế giễu thì có liên quan gì tới ta? Ta muốn cưới nàng, người ta cưới chính là nàng, mặc kệ nàng là thiếu nữ chờ gả nơi khuê phòng hay là quả phụ thủ tiết mất trượng phu, đều chẳng ảnh hưởng gì tới việc ta muốn cưới nàng cả."

Hắn hơi nghiêng người, che đi ánh nắng ch.ói chang ngoài cửa sổ cho ta.

Mũi ta lại càng thêm chua xót.

"Thế sao trước đây huynh lại không muốn cưới ta?"

Trong giọng nói của ta mang theo vài phần tủi thân.

Ta thật sự đã từng nghĩ hắn vì ta là quả phụ nên mới không muốn cưới, bởi vậy mà ta đã buồn phiền rất lâu.

Thế nhưng ta lại chẳng hề trách hắn.

"Vì quá nguy hiểm." Lưu Tam Cân nhìn ta, trong mắt lấp lánh ánh sáng, "Khi ta chưa thể mang lại cho nàng một cuộc sống êm đềm trọn vẹn, làm sao ta có thể cưới nàng được cơ chứ?"

Ta từ trên giường ngồi dậy, chiếc chăn trượt từ trên người ta xuống.

Ánh mắt hắn dừng lại trên người ta, đồng t.ử tối sầm lại, ngay sau đó liền kéo chăn bọc kín ta lại.

"Thế sao lúc huynh đi lại chẳng thèm nói với ta một tiếng nào? Huynh không sợ ta sẽ thật sự gả cho Cố Đại Lang sao?"

Ta nhìn hắn, câu hỏi này ta vẫn luôn muốn hỏi suốt bấy lâu nay.

Tuy rằng lúc đó ta lừa hắn nhưng hắn lại chẳng hề sợ hãi chút nào sao?

Lưu Tam Cân ôm lấy ta qua lớp chăn mỏng, cằm gác lên đỉnh đầu ta, khẽ thở dài một tiếng.

"Sợ chứ, bằng không làm sao lại có người có thể đ.á.n.h ta thương nặng đến thế kia chứ?"

31.

Lưu Tam Cân nói cưới ta, chẳng phải chỉ đơn giản cùng ta lặng lẽ bái thiên địa cho xong chuyện.

Hắn chuẩn bị mười dặm hồng trang cho ta, muốn nở mày nở mặt rước ta về nhà.

Những người sửa soạn hôn lễ đó, hầu như ta đều gọi được tên ra, toàn là người ở trên núi.

Ta nhìn bọn họ bận rộn ngược xuôi, trong lòng dâng lên cảm giác không thực cho lắm.

"Cũng chẳng cần phải tới mức này đâu, chúng ta chỉ cần bổ sung lễ bái thiên địa là được rồi."

Ta nói lời trái với lòng mình.

Nữ t.ử nào mà chẳng mong muốn có một đại hôn nở mày nở mặt cơ chứ.

Thế nhưng ta là quả phụ, không giống với các cô nương khác.

Lưu Tam Cân gióng trống khua chiêng như vậy, nhất định sẽ bị người trong thôn chỉ trỏ sau lưng, bảo hắn bị nữ nhân làm cho mê muội đầu óc.

Thế nhưng Lưu Tam Cân căn bản chẳng buồn nghe.

Điều khiến ta bất ngờ chính là, hắn còn mời cả cha nương ta tới.

Ngày đại hôn, nương vào phòng chải đầu cho ta.

"Một lượt chải tới đuôi, hai lượt chải bạc đầu răng long chải lông mày, ba lượt chải con cháu đầy đàn, bốn lượt chải vĩnh kết liên lý..."

Nương vừa chải tóc vừa lẩm nhẩm khấn.

Giọng nói nhẹ nhàng, hệt như điệu dân ca bà vẫn hát cho ta nghe hồi còn bé.

Lúc ta bị Tần Tự cướp về làm tân nương, chẳng hề có những thứ này.

Khi đó lời ra tiếng vào của bà con xóm giềng đều rất khó nghe, bà và cha ta đến cả tiễn ta xuất giá cũng không đi tiễn.

"Mười lượt chải không còn kiêng kỵ."

Giọng bà càng lúc càng nhỏ lại, có giọt lệ rơi xuống trên đầu ta.

Đã lâu lắm rồi chúng ta mới lại gần gũi thế này.

Ta từng lén chạy về thăm bà vài lần, cũng biết bà từng lén chạy tới thăm ta vài lần.

Chúng ta ai cũng chẳng muốn cho đối phương biết.

"Nương."

Ta há miệng, còn chưa kịp nói gì thì nước mắt đã đong đầy trong hốc mắt.

Bà giàn giụa nước mắt nở nụ cười, bảo:

 "Nha đầu ngốc này, ngày đại hỷ đừng có khóc, không may mắn đâu."

Cha ta đứng ở ngoài cửa.

Ánh sáng ngoài phòng rọi lên người ông khiến bóng dáng ông trông vô cùng cô đơn.

Lúc ta nhìn sang, vừa hay bắt gặp ánh mắt ông ngoái lại, thần sắc trên mặt khó lòng phân định, ông vội vã quay người tránh đi.

"Con đừng trách cha con." Nương nhẹ nhàng cài lên tóc ta chiếc trâm cài đỏ thắm, "Đệ đệ con còn chưa thành thân, muội muội con vẫn chưa hứa hôn cho nhà người ta..."

Cho nên không thể lo cho ta được.

Cho nên không thể để ta làm hoen ố thanh danh.

Ta đột nhiên cảm thấy vô cùng tủi thân.

"Từ nhỏ con đã nghe lời, ngoan ngoãn khiêm nhường." Tầm mắt ta mờ đi một khoảng, "Rõ ràng đâu phải lỗi của con chứ."

Nương từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy ta, vừa sợ làm hỏng trâm cài trên tóc ta, lại sợ ta không cảm nhận được lời tạ lỗi của bà nên ôm vô cùng cẩn trọng.

"Nương biết, nương biết chứ, con của nương không có lỗi gì cả, đều là lỗi của nương." Bà nghẹn ngào trong tiếng khóc, "Nếu như ngày ấy... Sau này cha con cũng lén lau nước mắt biết bao nhiêu lần..."

Càng nói ta lại càng thấy tủi thân hơn.

Nếu không phải Lưu Tam Cân bước vào, ta và nương có lẽ đã có thể ôm nhau khóc suốt ba ngày ba đêm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.