Nàng Là Đóa Hoa Trắng - 32
Cập nhật lúc: 13/09/2026 01:00
32.
Lưu Tam Cân dùng kiệu tám người khiêng, rước ta đi quanh thôn Bạch Vân một vòng, cuối cùng kịp giờ lành tới nhà của hắn.
Lúc hạ kiệu, ta nghe thấy giọng của Cố Đại Lang:
"Âm Âm, nàng yên tâm, ta cưới nàng cũng nhất định là kiệu tám người khiêng, không có tiền thì chính ta tự khiêng."
Ta "phụt" một tiếng bật cười.
Trong nháy mắt, tiếng chiêng tiếng trống vang dội cả một vùng trời.
Lưu Tam Cân không dắt tú cầu mà tiến lên nắm lấy tay ta.
Hỷ nương ở bên cạnh bảo làm như thế là không đúng quy củ.
Hắn chẳng buồn nghe lấy một từ.
Ta được hắn nắm tay, sau một hồi đất trời quay cuồng liền được hắn bế xốc ngang người lên.
Hắn ôm ta bước qua chậu than, đi vào đại đường mới đặt ta xuống, từng cử chỉ hành động đều cẩn trọng vô cùng.
Chẳng hề nhìn ra chút dáng vẻ của hắn lúc mới gặp mặt ta, động một chút là lại kề đao vào cổ ta nữa.
Lưu Tam Cân không cho người khác quấy rầy náo động phòng.
Lúc hắn đẩy cửa bước vào, ta đang ăn vụng đĩa điểm tâm mà sư muội lén mang tới cho ta.
Thấy hắn vào phòng, ta vội vàng giấu đĩa điểm tâm ra sau lưng rồi buông khăn trùm đầu xuống.
Hắn vài bước đi tới, vén khăn trùm đầu của ta lên.
"Đói lắm rồi sao?"
Trong mắt hắn ngập tràn ý cười.
Ta mà gật đầu chẳng phải là mất mặt lắm sao?
Có tân nương t.ử nào lại đi thừa nhận mình bị đói lả trong đêm tân hôn cơ chứ?
Ta lắc lắc đầu.
Lại thấy hắn lấy đĩa điểm tâm ở phía sau lưng ta ra đặt sang một bên, hắn cầm một chiếc từ trong đĩa đút vào miệng ta:
"Nhưng mà ta thì đói lắm rồi."
Ngay sau đó hắn liền cúi người c.ắ.n lấy nửa chiếc điểm tâm còn lại mà ta chưa kịp ngậm vào.
Đêm dài đằng đẵng, nến đỏ lung linh.
Cả một đêm không tắt.
Nghe nói chỉ cần nến hỷ cháy suốt cả đêm không tắt thì cặp tân nhân đó sẽ thiên trường địa cửu, ân ái không rời.
Việc đầu tiên ta làm khi tỉnh dậy là nhìn về phía cây nến hỷ ở mép giường.
Quả nhiên vẫn chưa tắt.
Ta nhìn Lưu Tam Cân đang nằm bên cạnh mình.
Ngày đó gả cho Tần Tự, ta từng nghĩ đời này của mình coi như đã bỏ đi rồi, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay.
Đúng lúc này, Lưu Tam Cân đặt một nụ hôn lên trán ta.
"Đừng có ở trên giường của ta mà đi nhớ nhung người khác."
Ta nhìn hắn vẫn đang nhắm c.h.ặ.t mắt, bật cười hạnh phúc.
"Được."
-Hoàn chính văn-
