Nàng Là Đóa Hoa Trắng - 16+17
Cập nhật lúc: 09/09/2026 01:01
16.
Lưu Tam Cân nói chệch đi rồi, phải là nữ nhân hắn từng ngủ qua mới đúng.
Ta ngẫm nghĩ một hồi, sở dĩ hắn không nói thẳng ra như vậy, có lẽ là không muốn cho nữ nhân trước mắt biết mối quan hệ giữa hai chúng ta.
Nữ nhân kia lông mày rậm, môi mỏng sếch, khí chất hoàn toàn khác biệt với ta.
Thì ra Lưu Tam Cân thích kiểu người như vậy.
"Ngươi tới đây làm gì?"
Lưu Tam Cân bước tới trước mặt ta, đôi mày ngài nhẹ nhàng nhíu lại.
Đã lâu lắm rồi hắn không dùng biểu cảm này để đối diện với ta. Tất cả những điều này đều là vì nữ nhân trước mắt kia.
Trong một khoảnh khắc, ta chợt cảm thấy bản thân giống như kẻ thứ ba chen chân vào tình cảm của người khác.
"Ta đi nhầm đường."
Ta bò dậy từ dưới đất, nở nụ cười gượng gạo trả lời.
Khóe mắt Lưu Tam Cân giật giật, hắn liếc nhìn bức tường phía sau lưng ta.
Hình như đúng là không giống bộ dạng của kẻ đi nhầm đường cho lắm...
Ta nhếch môi cười trừ:
"Mộng du... là ta mộng du đấy... Hai người cứ tiếp tục..."
Nói xong ta xoay người định trèo qua tường nhảy ra ngoài lần nữa nhưng sau một hồi luống cuống tay chân, ta lại chẳng tài nào bò lên nổi.
Lưu Tam Cân ở phía sau thở dài một tiếng, nhẹ nhàng gọi tên ta:
"Bạch Hoa Nhi."
Hắn chưa từng gọi tên ta, đây là lần đầu tiên nhưng lại là vào lúc ta chật vật và t.h.ả.m hại đến nhường này.
Ta hít sâu một hơi, mỉm cười quay đầu nhìn hắn:
"Tường cao quá, hay là ta đi bằng cửa chính vậy."
Dứt lời, chẳng đợi Lưu Tam Cân kịp nói tiếp, ta đã cắm đầu cắm cổ chạy xộc ra khỏi cửa chính rồi một mạch lao thẳng về nhà.
Đúng vậy, ta lại ra chuồng trâu khóc trọn một đêm.
"Ngươi cũng là đồ súc sinh!" Ta lau nước mắt trên mặt, khóc lóc gào lên với con trâu, "Nếu không phải tại ngươi thì ta đã chẳng mất mặt đến mức ấy!"
Con trâu chớp chớp mắt.
Thấy bộ dạng đó của nó, ta lại càng khóc to hơn.
"Hắn có nữ nhân khác rồi!" Ta càng nói càng khóc, càng khóc lại càng lẩm bẩm, "Hắn đúng là gã phụ bạc vô sĩ, hức hức..."
Ta khóc bao lâu chính bản thân cũng không nhớ rõ, chắc con trâu cũng chẳng buồn nhớ. Bởi vì cuối cùng nó lăn ra ngủ và ta cũng ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh dậy ở chuồng trâu, ta đau lưng mỏi gối toàn thân, con trâu thì đã đứng bên cạnh nhai cỏ từ bao giờ.
"Thật là làm khó cho ngươi, ngày nào cũng phải ngủ ở nơi này."
Ta đ.ấ.m đ.ấ.m vào lưng, quyết định mò lên giường nằm khóc thêm một lúc nữa.
17.
Ta ở trong nhà ủ rũ rầu rĩ suốt mấy ngày liền. Ngày nào cũng đầu bù tóc rối, tới mức mỗi lần ta xới cỏ đem ra cho con trâu ăn, nó cũng phải giật mình hoảng hốt.
Ta quả thực không ngờ tới việc Lưu Tam Cân lại mò sang tận nhà ta.
Dựa theo diễn biến bình thường, đáng lẽ lúc này nữ nhân kia phải đêm đêm nằm trên giường hắn, thì thầm vào tai hắn rằng:
"Vẫn là huynh khỏe chuyện chăn gối nhất."
Hắn làm gì còn rảnh rỗi đâu mà để tâm tới tiểu quả phụ là ta chứ.
Hôm nay ta vừa cho trâu ăn xong, đào ít rượu ủ dưới gốc cây lên chuẩn bị mượn rượu giải sầu. Bàn tay ta còn dính đầy bùn đất vừa mới đẩy cửa phòng ra, liền khựng người khi thấy người đang ngồi chễm chệ trên giường.
Hũ rượu ôm trên tay vứt đi cũng không xong mà giữ lại cũng chẳng đành.
Lưu Tam Cân nhìn mái tóc rối bời của ta rồi lại liếc nhìn hũ rượu trong lòng ta.
"Huynh đừng nhìn nữa!"
Ta bừng tỉnh hét lên một tiếng, vội vàng giật lùi ra ngoài rồi đóng sập cửa phòng lại.
Bộ dạng này của ta đến con trâu còn không giấu nổi vẻ chê bai, huống chi là Lưu Tam Cân.
Ta nhẹ nhàng đặt hũ rượu ngoài cửa, lật đật chạy ngay ra giếng nước giữa sân rửa mặt chải đầu đơn giản lại một lượt.
Rõ ràng trong lòng ta có chút oán trách hắn, nhưng lúc này lại chỉ sợ bản thân chậm chạp một chút thì hắn sẽ bỏ đi mất.
May mắn thay, khi ta trở vào phòng, hắn vẫn còn ngồi nguyên trên giường.
Ta ôm hũ rượu bước vào, vờ như bình tĩnh hỏi:
"Huynh tới đây làm gì?"
Lưu Tam Cân ngồi trên giường, đôi mắt đen thẳm sâu hun hút:
"Ta tới để trả cho ngươi hai tháng mười ngày kia."
Theo lẽ thường thì nghe được câu này đáng lẽ ta phải vui mừng khôn xiết, sau đó lập tức nhào vào lòng hắn cùng hưởng ân ái.
Nhưng ta đã không làm vậy.
Trong lòng ta đột nhiên trào dâng một niềm đau đớn vô hạn.
Hắn vội vã muốn trả sạch hai tháng mười ngày kia cho ta như vậy, chắc chắn là muốn sớm ngày rũ bỏ sạch sẽ mối quan hệ này để cùng nữ nhân kia song túc song phi.
Nghĩ đến đây, sống mũi ta chua xót tới mức nước mắt cứ thế trào ra.
Lưu Tam Cân vươn tay kéo ta vào lòng hắn, giơ tay nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên mặt ta:
"Ngươi khóc cái gì?"
Giọng nói của hắn trầm thấp dịu dàng.
Ta ngoảnh mặt đi nơi khác:
"Rượu này nồng quá, xông cay hết cả mắt."
Lưu Tam Cân rút hũ rượu trong lòng ta ra, đặt sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Ta lại giơ tay với lấy ôm c.h.ặ.t vào lòng.
Giằng co qua lại như vậy vài lần, hắn mới thở dài một tiếng:
"Đừng giận dỗi nữa."
…
