Ngay Từ Đầu Vẫn Luôn Là Anh - Chương 4
Cập nhật lúc: 20/08/2026 21:01
Tôi gọi.
Anh đáp lại.
Sau đó cùng tôi đi vào công viên.
Anh hỏi:
“Em hết giận rồi sao?”
“Tôi giận gì?”
“Em đ.á.n.h người mà.”
“Nhưng em có lý do đúng không?”
“Có phải cô ấy bắt nạt em?”
Tôi gật đầu.
Anh nói:
“Nếu có thể giải quyết bằng nói chuyện thì tốt nhất.”
“Nếu không được…”
“Thì trước tiên phải biết bảo vệ mình.”
Nói tới đó, anh dừng lại.
“Xin lỗi.”
“Để anh nói lại.”
Anh mỉm cười rất dịu dàng.
Tôi cảm giác anh Phối hôm nay hơi khác.
Hiền hơn.
Nói chuyện chậm.
Đi bộ cũng chậm.
Dù tôi làm bất cứ chuyện gì.
Anh đều chỉ cười nhìn tôi.
Tôi ăn kẹo bông làm dính đầy tay.
Anh cũng không mắng.
Chỉ lấy khăn lau sạch.
Còn khen tôi ăn rất ngon.
Hôm ấy có một lúc tôi vô tình quay đầu.
Hình như nhìn thấy một gương mặt giống hệt anh đứng ở phía xa.
Sắc mặt người ấy rất khó coi.
Nhưng “anh Phối” vẫn đang ở cạnh.
Vì vậy tôi không bận tâm.
Thì ra.
Người hôm ấy đi cùng tôi vốn không phải Phối Dương.
Mà là anh trai anh.
Phối Lâm.
4
“Tiểu Tinh!”
“Anh Phối của con tới rồi!”
“Mau xuống cắt bánh!”
Mẹ gọi tôi từ dưới tầng.
Tôi nhìn thấy Phối Lâm đứng bên chiếc bánh cùng mẹ.
Anh đang mỉm cười.
Hôm nay anh mặc một bộ vest rất đẹp.
Dáng người cao.
Eo thon.
Chân dài.
Trên nền vải còn thêu những ngôi sao nhỏ.
Rất giống ánh sáng trong đôi mắt anh.
Tôi lập tức chạy xuống cầu thang.
Không hiểu vì sao chân bỗng trượt.
Cả người lao về phía trước.
Phối Lâm theo phản xạ dang tay đỡ tôi.
Nhưng cuối cùng tôi lại đ.â.m thẳng cả người cùng chiếc bánh vào anh.
Hai chúng tôi ngã xuống sàn.
Trước sự chứng kiến của toàn bộ khách mời.
Chiếc bánh sinh nhật mười tám tầng lập tức biến thành một đống kem lộn xộn.
Phối Lâm nằm ngửa dưới đất.
Tôi đè trên n.g.ự.c anh.
Anh đau đến hít mạnh một hơi.
Nhưng tay vẫn theo bản năng che sau đầu tôi.
Nhờ vậy mặt tôi không úp thẳng vào bánh.
Tình huống xảy ra quá bất ngờ.
Xung quanh im phăng phắc.
Trong đầu tôi lập tức vang lên giọng Phối Dương:
“Tiểu Tinh!”
“Xin lỗi ngay!”
Giống như một phản xạ đã được hình thành từ rất lâu.
Tôi lập tức hoảng hốt bò dậy.
Co vai.
Trốn ra sau lưng mẹ.
Mẹ vội đỡ Phối Lâm.
“Con có sao không?”
“Con không sao.”
Phối Lâm lắc đầu.
Sau đó lại quay sang nhìn tôi.
“Tiểu Tinh.”
“Em có đau chỗ nào không?”
Tôi không trả lời.
Chỉ nhìn những vệt bánh kem dính đầy trên vest anh.
Lẩm bẩm:
“Miếng bánh đầu tiên…”
“Phải để anh Phối ăn…”
Phối Lâm thoáng ngẩn ra.
Sau đó anh cúi xuống.
Nhặt một miếng bánh còn nguyên trên đĩa bị rơi cạnh đó.
Cho vào miệng.
“Cảm ơn Tiểu Tinh.”
Anh cười.
“Rất ngon.”
Tôi ngây người nhìn anh.
Không hiểu cảm giác đang dâng lên trong lòng mình rốt cuộc gọi là gì.
5
Khi mọi người bắt đầu khiêu vũ trong sảnh, tôi lặng lẽ chạy ra khu vườn nhỏ.
Tôi gọi cho Phối Dương.
Không ngờ người bắt máy lại là Tô Thanh.
“Tiểu Tinh à?”
“Phối Dương đang cõng tớ nên không tiện nghe điện thoại.”
“Tớ đã bật loa ngoài.”
“Có gì cậu cứ nói.”
Tôi không thích việc cô ấy cầm điện thoại của anh.
Nhưng vẫn nói:
“Hôm nay…”
“Là sinh nhật tôi.”
“Ôi!”
“Sinh nhật vui vẻ nha!”
Tô Thanh lập tức nói.
Rồi cô ta tiếp tục:
“Sao cậu không báo sớm?”
“Bây giờ bọn tớ quay lại chắc cũng không kịp nữa.”
“Với lại tớ vừa bị trẹo chân.”
“Phải tới bệnh viện.”
Tôi lập tức buột miệng:
“Tôi không cần cậu tới!”
Từ bên kia vang lên một tiếng cười lạnh.
Là Phối Dương.
Anh nói:
“Cúp máy.”
Tôi hỏi:
“Hả?”
“Nếu không biết nói chuyện cho lễ phép thì thôi.”
“Cúp đi.”
“Bao giờ biết mình sai ở đâu thì gọi lại.”
Cuộc gọi lập tức bị ngắt.
Tôi chậm rãi hạ tay.
Vô thức bắt chước âm thanh phát ra từ đồng hồ.
“Tút…”
“Tút…”
“Tút…”
Tôi ngẩng lên.
Mắt đột nhiên rất cay.
Những hàng chữ bay đã lừa tôi.
Chúng nói Phối Dương sẽ trở lại.
Còn nói anh sẽ tặng tôi một chiếc dây chuyền.
Đêm ấy trên trời có rất nhiều sao.
Gió hơi lạnh.
Tôi đứng một mình trên bãi cỏ.
Nghe tiếng nhạc từ phòng tiệc vọng ra.
Tiếng “tút tút” trong miệng dần dần biến thành giai điệu tôi vừa nghe.
Đó là một bản nhạc rất buồn.
“Chỉ nghe một lần mà đã nhớ được sao?”
Một giọng nói vang lên sau lưng.
Là Phối Lâm.
Anh đi rất nhẹ.
Nếu phản ứng của tôi không chậm hơn người bình thường, có lẽ đã bị dọa giật mình.
Tôi dừng ngân nga.
Gật đầu.
Phối Lâm khen:
“Tiểu Tinh thông minh thật.”
Khóe môi tôi tự nhiên cong lên.
“Cho em.”
Phối Lâm đưa ra một chiếc hộp nhỏ màu hồng.
“Mở thử xem.”
Tôi nghe lời.
Bên trong là một thứ tôi biết.
Một cây harmonica.
Nhỏ.
Dẹt.
Trên thân có một hàng lỗ ngay ngắn.
“Tôi không biết chơi.”
“Thử thổi trước đi.”
Tôi làm theo.
Mấy âm thanh hỗn loạn phát ra.
Rất khó nghe.
Tôi nhíu mày.
Phối Lâm bật cười.
Anh đưa ngón tay xoa nhẹ giữa hai hàng lông mày tôi.
“Anh tin em sẽ tìm được quy luật.”
Lời ấy khiến tôi có thêm tự tin.
Tôi phồng má.
Thử từng lỗ một.
Sau vài lần lộn xộn, vậy mà thật sự thổi ra được giai điệu vừa nghe trong phòng tiệc.
Phối Lâm lập tức vỗ tay.
“Anh biết ngay mà.”
“Tiểu Tinh là thiên tài.”
“Thiên tài?”
Tôi lắc đầu.
“Tôi không phải.”
“Tôi là đồ ngốc.”
Phối Lâm khựng lại.
Ánh mắt anh thoáng hiện một thứ cảm xúc rất phức tạp.
Gần giống đau lòng.
“Tại sao em lại nói thế?”
“Tôi thường làm hỏng mọi chuyện.”
“Thi cũng chỉ được hơn hai trăm điểm.”
“Tiểu Tinh.”
“Mỗi người đều khác nhau.”
Phối Lâm chống tay lên đầu gối.
Cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Có thể thành tích của em không cao.”
“Nhưng khả năng nghe của em tốt hơn rất nhiều người.”
“Âm thanh hỗn loạn khiến em khó chịu.”
