Ngay Từ Đầu Vẫn Luôn Là Anh - Chương 3
Cập nhật lúc: 20/08/2026 21:01
Thật ra bố mẹ chưa từng yêu cầu Phối Dương phải làm gì.
Nhưng bản thân cậu lại rất cố chấp.
Cậu nói nhất định sẽ biến tôi thành một người “có ích”.
Cậu bắt tôi gọi mình là anh Phối.
Cậu nắm tay tôi.
Dạy tôi khi nào phải chào hỏi.
Khi nào nên từ chối.
Lúc nào phải xin lỗi.
Khi nào cần nói cảm ơn.
Cậu còn học theo cách gia sư dạy tôi.
Giao nhiệm vụ.
Đặt phần thưởng.
Không biết vì bố mẹ đã tìm đủ phương pháp giúp tôi, hay vì bộ não của tôi thật sự dần thay đổi.
Những năm sau đó, nhờ sự hỗ trợ của Phối Dương, tôi tiến bộ rất nhanh.
Dần dần trông giống một người bình thường hơn.
Đồng thời.
Tôi cũng ngày càng lệ thuộc vào cậu.
Bố mẹ tôi có đủ điều kiện.
Từ mẫu giáo, tiểu học đến trung học, tôi và Phối Dương luôn được xếp cùng lớp.
Lên cấp ba thì khó hơn.
Cuối cùng bố mẹ quyên góp hẳn một tòa nhà giảng dạy.
Thế là hai chúng tôi vẫn tiếp tục học chung.
Năm lớp mười.
Lần đầu có kinh nguyệt ngay trong lớp, tôi hoảng sợ tới mức lao thẳng vào người Phối Dương.
Anh lập tức đẩy tôi ra.
Sau đó chạy tới cửa hàng trong trường mua b.ăn.g v.ệ si.nh cho tôi.
Máu làm bẩn quần tôi.
Cũng dây sang cả quần anh.
Từ sau hôm đó, Phối Dương đột nhiên chuyển khỏi nhà tôi.
Trở về sống cùng gia đình mình.
Tôi không thể thích ứng.
Còn gây ầm ĩ với anh.
Phối Dương nghiêm mặt.
Hai tai lại đỏ lên.
“Chúng ta nên giữ khoảng cách.”
“Tôi không muốn.”
“Em không nghe người trong lớp nói gì sao?”
Tôi có nghe.
Họ gọi tôi là “vợ nhỏ” của anh.
Nhưng tôi không quan tâm.
“Anh Phối về nhà đi.”
“Tôi muốn sống cùng anh Phối.”
Ánh mắt anh khi ấy vô cùng phức tạp.
“Em thật sự muốn ở cùng tôi…”
Nói được một nửa, anh lại lắc đầu.
“Thôi.”
“Em cũng chẳng hiểu.”
Tôi không biết hôm đó Phối Dương đã suy nghĩ điều gì.
Chỉ biết từ sau đó, anh thay đổi.
Anh quản tôi ngày càng nghiêm.
Yêu cầu cũng ngày càng nhiều.
Giống như muốn ép tôi trở thành một hình mẫu khác.
Mẹ nói việc học của tôi không cần quá áp lực.
Nhưng Phối Dương nhất định phải quản điểm số.
Anh muốn tôi thi cùng mình vào Đại học A.
Mỗi lần tôi chỉ thi được hai trăm, ba trăm điểm.
Anh đều tức giận.
Anh lo lắng.
Sự lo lắng ấy lại truyền sang tôi.
Tôi bắt đầu dễ cáu.
Có lần bị ép tới mức không chịu nổi, tôi cầm hộp b.út ném vào người anh.
Phối Dương xin lỗi.
Nhưng không hề thay đổi cách làm.
“Tôi biết em rất mệt.”
“Nhưng nếu muốn ở bên tôi, những chuyện này em bắt buộc phải làm được.”
Số lần tôi cần uống t.h.u.ố.c ngày càng nhiều.
Anh lại chẳng quan tâm.
Mỗi khi tôi không nghe lời.
Phối Dương sẽ mặc kệ tôi.
Mà tôi sợ nhất chính là anh không để ý tới mình.
Chỉ cần như thế.
Tôi sẽ hoảng loạn.
Tim đập nhanh.
Không thở nổi.
Phối Dương đã tồn tại trong hơn hai phần ba cuộc đời tôi.
Gần như mọi quy tắc tôi biết đều gắn với anh.
Cuộc sống không có Phối Dương sẽ như thế nào?
Tôi chưa từng dám tưởng tượng.
Vì vậy hết lần này đến lần khác.
Người cúi đầu luôn là tôi.
Cho đến khi Tô Thanh xuất hiện.
Tô Thanh hoạt bát.
Nghịch ngợm.
Cô ấy giống như một biến số đột nhiên chen vào mối quan hệ đã ổn định quá lâu giữa tôi và Phối Dương.
Cô ta nói muốn làm bạn với chúng tôi.
Còn bảo sẽ giúp tôi học.
Nhưng những ghi chú cô ta viết, tôi chẳng hiểu.
Tô Thanh thường xuyên nói chuyện với Phối Dương.
Có thể chọc anh bật cười.
Cô ta thậm chí còn lấy những miếng sticker vốn là phần thưởng Phối Dương mua cho tôi.
Tôi đẩy cô ta ngã.
Phối Dương lần đầu tiên lớn tiếng quát tôi.
Anh nghiêm khắc bắt tôi xin lỗi Tô Thanh.
Anh chỉ quan tâm rằng hành vi của tôi sai.
Nhưng không hề hỏi tại sao tôi lại làm vậy.
Bị anh quát.
Tôi khóc.
Cuối cùng vẫn xin lỗi.
Bởi từ trước đến giờ tôi luôn nghe lời anh Phối.
Nhưng sau đó, để bù đắp cho Tô Thanh.
Phối Dương đưa bữa sáng vốn chuẩn bị cho tôi sang cho cô ấy.
Giờ thể d.ụ.c mua nước cho cô ấy.
Thời gian vốn dùng để kèm tôi học cũng chia cho cô ấy.
Ngay cả việc tôi mắc chứng tự kỷ.
Anh cũng kể với Tô Thanh.
Sau đó cô ta dùng chuyện ấy để cười nhạo tôi trước lớp.
“Nghe nói em nói được một câu thì nhà em thưởng một nghìn tệ?”
“Vậy tôi nói chuyện với em nhiều thế này, chẳng phải em nợ tôi mấy chục nghìn sao?”
“Phối Dương còn bảo em rất ngoan.”
“Cho một viên kẹo là nghe lời.”
“Nè, kẹo cho em.”
“Gọi chị một tiếng ‘meo meo’ đi?”
Tôi không hoàn toàn hiểu hàm ý trong lời cô ta.
Nhưng tôi nhận ra ác ý trong ánh mắt ấy.
Tôi cầm viên kẹo ném vào người Tô Thanh.
Phối Dương lại yêu cầu tôi xin lỗi.
Tôi không chịu.
“Nếu em không xin lỗi.”
“Cuối tuần tôi sẽ không đưa em tới công viên.”
Anh lạnh mặt.
“Bất kể vì lý do gì cũng không được đ.á.n.h người.”
“Một người tự kỷ còn có hành vi tấn công người khác thì sẽ không thể kết bạn.”
“Tôi hy vọng em nhớ rõ.”
Nghe có vẻ rất đúng.
Nhưng tại sao trong n.g.ự.c tôi lại nặng như vậy?
Mẹ từng nói.
Nếu người khác mắng tôi hoặc đ.á.n.h tôi.
Tôi được phép phản kháng.
Tôi hét:
“Tôi không muốn cô ấy làm bạn với tôi!”
Phối Dương tức giận quát:
“Tiểu Tinh!”
Tôi quay đầu bỏ chạy.
Tôi không muốn tiếp tục nhận lỗi nữa.
Sau khi trở về nhà, mẹ biết chuyện.
Nhưng bà vẫn đưa tôi đi công viên giải trí như đã hứa.
Hôm ấy trời rất xanh.
Những quả bóng bay trước cổng cũng rất đẹp.
Tôi đứng ngẩn người trước đài phun nước.
“Phối Dương” tới.
Mẹ nhắc tôi:
“Gọi anh Phối đi con.”
