
Ngay Từ Đầu Vẫn Luôn Là Anh
Người bạn thanh mai trúc mã đã ở bên chăm sóc tôi suốt mười ba năm, sang đến năm thứ mười bốn lại mắng tôi là đồ ngu ngốc, thần kinh.
Đúng ngày sinh nhật, anh bỏ mặc tôi ở trạm xe buýt, quay người đi cùng cô bạn mới chuyển trường.
Tôi mắc chứng tự kỷ, chỉ biết trốn sau tấm bảng ở trạm xe cho tới tận nửa đêm.
Bố anh kéo anh tới xin lỗi tôi, nhưng anh vẫn đầy vẻ không phục.
“Con có nợ gì nó đâu! Nó bị tự kỷ, nếu không phải từng câu từng chữ đều do con dạy thì đến giờ nó còn chẳng giống một người bình thường!”
“Con làm bảo mẫu cho nó suốt mười ba năm rồi, con không muốn tiếp tục nữa!”
Ngay lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên hiện ra những dòng chữ lơ lửng:
[Nam chính đang ghen đó!]
[Anh trai sinh đôi của nam chính từng giả làm anh ấy, ở bên nữ chính suốt một ngày. Nữ chính chẳng nhận ra, cứ mở miệng là gọi “Anh Phối”. Cái bình giấm nhỏ tức đến mức tự bóp tay mình hằn đỏ.]
[Nữ chính bẩm sinh thiếu khả năng đồng cảm, nam chính chỉ muốn dùng cách này để cô ấy hiểu cảm giác của anh thôi.]
Tôi ngẩn người.
Thì ra ngày hôm ấy, người ở cạnh tôi là anh trai của anh giả làm…
Vậy thì cứ để anh ấy giả tiếp cũng được mà?












