Ngay Từ Đầu Vẫn Luôn Là Anh - Chương 6
Cập nhật lúc: 20/08/2026 21:01
Tiếng gió làm lật trang báo ở quầy bên cạnh.
Tiếng đồng xu rơi vào hộp trên xe buýt số 58 vừa chạy qua.
Tiếng lá cây.
Tiếng chim.
“Chúng đều có tiết tấu.”
Giọng Phối Lâm vang lên.
“Anh tin em có thể tìm được.”
Coi tất cả như một bản nhạc.
Tôi bắt đầu tập trung.
Phân biệt.
Ghi nhớ.
Nỗi hoảng sợ quả nhiên giảm đi rất nhiều.
“Anh đang ở đâu?”
“Tôi ở ngay sau lưng em.”
Tôi lập tức quay lại.
Không có ai.
“Chúng ta chơi một trò nhé.”
Phối Lâm chậm rãi nói.
“Trò chơi ma.”
“Là gì?”
“Anh sẽ biến thành ma.”
“Đi cùng em lên xe 362.”
“Ma thì vô hình.”
“Anh sẽ lặng lẽ theo sau.”
“Nếu em nhìn thấy anh, anh thua.”
“Nếu em tự mình an toàn về đến nhà, em thắng.”
…
Hình như bất kể thế nào tôi cũng thắng?
“Phần thưởng đâu?”
“Nếu thắng, anh sẽ cho.”
Tôi chưa từng tự đi xe buýt một mình.
Nhưng nếu có “ma Phối Lâm” ở cạnh.
Vậy cũng không tính là thay đổi quy tắc.
Xe số 362 chậm rãi dừng lại.
Cửa mở.
Những người bên cạnh lần lượt bước lên.
Tôi căng thẳng nhìn lớp sơn cũ trên cửa xe.
Không nhịn được quay đầu tìm Phối Lâm.
“Đừng tìm.”
Giọng anh mang theo ý cười.
“Ma đã lên xe trước rồi.”
Tôi lập tức bước lên.
Sau đó đứng ngây ra.
“Tiểu Tinh.”
“Phải quẹt thẻ.”
À.
Đúng rồi.
Trước đây chuyện đó luôn do Phối Dương làm.
Tôi lấy thẻ.
Quẹt.
Rồi lại đứng yên.
Trên xe không quá đông.
Tôi nhìn quanh.
Không thấy Phối Lâm.
Anh khẽ cười.
Âm thanh từ đồng hồ hơi sột soạt.
Không hiểu sao khiến n.g.ự.c tôi ngứa ngứa.
Anh gợi ý:
“Em muốn ngồi cạnh cửa sổ không?”
“Có gió.”
“Còn nhìn được phong cảnh.”
Anh giống như thật sự đang nhìn thấy tôi.
Vì vậy tôi càng tin Phối Lâm đã biến thành một con ma đi bên cạnh.
Có ghế trống cạnh cửa sổ.
Tôi ngồi xuống.
“Em tiếp tục nghe bản nhạc ngoài đường đi.”
Anh kiên nhẫn nói.
“Hãy tưởng tượng cả thành phố là một buổi hòa nhạc.”
“Mỗi âm thanh đều là một nhạc cụ.”
“Còn em là vị khách đang ngồi ở chỗ đẹp nhất để nghe chúng biểu diễn.”
Đúng vậy.
Mọi thứ đều có thể biến thành âm nhạc.
Giọng của anh Phối cũng vậy.
Tôi chống cằm.
Áp đồng hồ gần tai hơn.
Gió mát từ cửa sổ lướt qua má.
Nhưng không làm dịu được hơi nóng kỳ lạ đang lan trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
8
Tôi đã trở về nhà.
Phối Lâm dạy tôi ghi nhớ những dấu hiệu trên đường.
Đoạn đường lát đá.
Lối nhỏ cạnh bãi cỏ.
Khu vườn.
Mật mã cổng.
Tôi tự mở được cửa nhà.
Mẹ đã đứng chờ ngay bên trong.
Bà kéo dây pháo giấy.
“Nhiệt liệt chúc mừng Tiểu Tinh nhà chúng ta lần đầu tiên tự đi xe buýt về nhà thành công!”
“Một mình?”
Tôi quay lại.
“Anh Phối đâu?”
“Anh đây.”
Tôi lập tức nhìn về phía sau.
Người từng ngồi ở hàng ghế cuối của chiếc xe 362 ban nãy đang đi tới.
Anh tháo mũ lưỡi trai.
Tháo kính.
Kéo khẩu trang xuống.
Sau đó cởi chiếc áo hoodie rộng bên ngoài.
Anh Phối dịu dàng, sáng sủa lại xuất hiện.
À.
Hóa ra anh thật sự luôn đi theo phía sau tôi.
Phối Lâm cười.
“Anh lên xe từ trạm phía trước.”
Tôi lập tức nhớ tới chuyện quan trọng.
“Phần thưởng.”
Phối Lâm gật đầu.
“Được.”
“Anh nghĩ em sẽ rất thích.”
9
Phần thưởng Phối Lâm chuẩn bị là đưa tôi tới một Livehouse nghe biểu diễn.
Không gian rất chật.
Ánh sáng liên tục thay đổi.
Xung quanh chen kín người.
Tôi không hiểu bằng cách nào Phối Lâm quen được mấy chị trong ban nhạc.
Anh dẫn tôi thẳng vào hậu trường.
Sau đó lấy lý do muốn giúp họ “thử một phong cách mới”, đẩy tôi lên sân khấu.
Phía dưới là một biển người.
Bên cạnh tôi là các chị trong ban nhạc.
Người ôm guitar.
Người ngồi sau dàn trống.
Còn tôi chỉ đứng cứng giữa sân khấu.
Trong tay cầm cây harmonica nhỏ.
Bên dưới bắt đầu xì xào.
Vô số ánh mắt dồn lên người tôi.
Nóng đến mức giống như có thể đốt xuyên qua da.
Âm nhạc đột ngột dừng.
Một luồng đèn rọi thẳng xuống.
Theo bản năng.
Tôi lập tức tìm Phối Lâm.
Anh đứng ở mép sân khấu.
Ánh mắt vẫn dịu dàng.
Môi khẽ động.
“Nhắm mắt lại.”
Tôi nghe lời.
Nhắm mắt.
Tiếng ồn của đám đông lập tức biến thành từng lớp âm thanh.
Từng nốt.
Từng nhịp.
Khung cảnh hẳn rất kỳ lạ.
Một nhóm nhạc với những chị gái đầy cá tính.
Ở giữa lại đứng một người như tôi.
Tay chỉ cầm cây harmonica màu hồng.
Tôi đưa nó lên môi.
Những tiếng đầu tiên vẫn hơi đứt quãng.
Có chỗ còn lọt hơi.
Một khúc nhạc kỳ quặc.
Có lẽ vì quá đơn giản.
Hoặc vì cách biểu diễn khác thường.
Đám đông bên dưới dần im lặng.
Họ thật sự nghe tôi thổi hết.
Trước khi lên sân khấu, Phối Lâm từng nói:
“Cứ thổi những âm thanh em nghe được.”
“Bất kể chuyện gì cũng đừng dừng.”
Tôi càng thổi càng tập trung.
Đến mức hai mũi chân vô thức kiễng lên.
“Em đang làm gì vậy!”
Một giọng nói đột ngột xông vào âm nhạc.
Tôi mở mắt.
Phối Dương đang đứng phía dưới.
Cùng lúc ấy, những dòng chữ lơ lửng lại xuất hiện.
[May mà nam chính không yên tâm nên đi theo tới đây!]
[Người thay thế đang làm gì vậy? Tiểu Tự Kỷ sợ nhất nơi đông người ồn ào mà!]
Sắc mặt Phối Dương đen đến đáng sợ.
Anh gạt những người trước mặt, chen lên.
Sau đó bước thẳng lên sân khấu.
Kéo tôi ra sau người.
Liên tục xin lỗi:
“Xin lỗi!”
“Con bé bị tự kỷ.”
“Nó không cố ý làm loạn.”
“Tôi đưa nó xuống ngay.”
Khán giả phía dưới lập tức phản đối.
“Ai vậy!”
“Xuống đi!”
“Con bé thổi đang hay mà!”
“Anh chạy lên phá gì thế?”
Tôi hất tay Phối Dương ra.
Lúc ấy anh mới nhận ra.
Ngay cả khi bị anh kéo, tôi vẫn chưa ngừng thổi.
Nhân viên sân khấu lập tức đưa Phối Dương xuống.
Anh đứng bên ngoài.
