Ngay Từ Đầu Vẫn Luôn Là Anh - Chương 7
Cập nhật lúc: 20/08/2026 21:01
Ngây người nhìn tôi tiếp tục chìm trong âm nhạc.
Dáng vẻ này.
Có lẽ trước đây anh chưa từng nhìn thấy.
Khúc nhạc kết thúc.
Phía dưới lập tức vang lên tiếng hoan hô.
“Hay lắm em gái!”
Các chị trong ban nhạc lao tới ôm lấy tôi.
Còn xoay tôi một vòng.
Tôi cùng họ đi xuống hậu trường.
Đầu óc lâng lâng.
Tiếng cười xung quanh giống như có khả năng lây truyền.
Khóe môi tôi cũng tự nhiên cong lên.
Trong khoảnh khắc vui vẻ ấy.
Tôi lập tức muốn tìm Phối Lâm.
Muốn để anh biết.
Nhưng không thấy.
Kỳ lạ.
Hình như Phối Lâm chưa bao giờ xuất hiện cùng lúc với Phối Dương.
Phối Dương lại xông vào hậu trường.
Kéo tôi ra khỏi đám đông.
Ôm c.h.ặ.t.
“Đừng trêu chọc con bé!”
“Nó không phải đồ chơi của các người!”
Những dòng bình luận lập tức nổ tung.
[Nam chính cưng quá!]
[Trong mắt anh ấy, Tiểu Tự Kỷ vĩnh viễn là người cần được anh che chở.]
Một chị trong ban nhạc tặc lưỡi.
“Cậu nói gì kỳ vậy?”
“Đồ chơi gì?”
“Bọn tôi là bạn.”
Tôi lập tức ngẩng đầu.
Những gương mặt trước mắt đều đang mỉm cười với mình.
Bạn bè.
Không giống Tô Thanh.
Là những người sẽ chân thành cười với tôi.
Khen tôi.
Tôi không để ý sắc mặt Phối Dương.
Chỉ hỏi:
“Chúng ta thật sự là bạn sao?”
“Đúng.”
Một chị xoa đầu tôi.
“Tiểu Tinh còn là thiên tài nữa.”
“Sau này em sẽ có càng ngày càng nhiều bạn.”
Đèn rất tối.
Âm thanh xung quanh vẫn ồn đến ch.ói tai.
Nhưng không hiểu sao.
Những thứ vốn khiến tôi ghét lại giống như được phủ thêm một tầng ánh sáng.
Tôi bắt đầu mong đợi.
Tôi muốn một “sau này” như thế.
10
Tôi không ngờ.
Người đưa tôi vào Livehouse là Phối Lâm.
Còn người mạnh tay kéo tôi khỏi đó lại là Phối Dương.
Phối Dương tức giận lôi tôi ra ngoài.
Anh dùng lực quá mạnh.
Cổ tay tôi đau.
Ra tới cửa.
Tôi hất tay anh.
“Buông tôi ra!”
Thấy tôi phản kháng.
Anh càng giận.
“Từ nay không được đến những chỗ như thế nữa!”
“Không!”
“Tôi muốn tới!”
“Nhiệm vụ hiện tại của em là học!”
“Học!”
“Em vốn đã kém người khác rất nhiều rồi!”
“Đừng có ngày nào cũng chạy đi làm mấy chuyện mất mặt nữa!”
“Em không mệt nhưng tôi mệt!”
“Hiểu chưa?”
Gương mặt anh gần như vặn lại vì tức giận.
Tiếng nói cũng thành tiếng gào.
Tôi sợ.
Tim lập tức đập loạn.
Các dòng chữ lại hiện ra.
[Nam chính chỉ lo cho nữ chính thôi! Anh ấy không biết cách thể hiện!]
[Anh bắt taxi theo nữ chính về tới tận nhà, sau đó phát hiện cô tới Livehouse cùng anh trai. Anh nhớ rõ cô sợ nhất những nơi đông người ồn ào. Lúc thấy cô đứng giữa đám đông, anh lo đến mức môi trắng bệch.]
[Xin nữ chính đừng để anh ấy lo nữa.]
Không phải…
Không phải như vậy.
Tôi không biết diễn đạt thế nào.
Chỉ cảm thấy trong lòng rất khó chịu.
Giống như có một cây kim đang đ.â.m vào n.g.ự.c.
Mỗi câu Phối Dương nói.
Cây kim lại cắm sâu thêm.
Đau đến mức tôi gần như không chịu nổi.
“Thì ra…”
“Anh vẫn luôn nghĩ về tôi như vậy.”
Đúng lúc ấy.
Mẹ cùng chú tài xế từ phía tối bước ra.
Phối Dương lập tức hoảng hốt.
Mẹ chắc đã tới đón tôi.
Thật ra lúc bị Phối Dương kéo ra, tôi đã nhìn thấy bà.
Nhưng chưa kịp chào.
Mẹ đã nghe hết những lời anh vừa nói.
Bà ôm tôi vào lòng.
Giọng lạnh đến mức tôi chưa từng nghe bao giờ.
“Mười ba năm qua cũng làm khó con rồi.”
“Trước kỳ thi đại học, Tiểu Tinh sẽ không tới trường nữa.”
“Con cũng không cần tiếp tục vất vả.”
11
Tôi không cần đến trường nữa.
Sau khi về nhà.
Lần đầu tiên tôi chủ động nói với bố mẹ về điều mình muốn.
“Tôi muốn học âm nhạc.”
Mẹ vừa nghe đã khóc.
Nhưng lại cười rất vui.
Ngay ngày hôm sau.
Phòng khách nhà tôi gần như bị nhạc cụ lấp kín.
Piano.
Trống.
Guitar.
Đàn tranh.
Rất nhiều loại khác.
Nhiều đến mức gần như không còn chỗ đi.
Phối Lâm ngồi giữa đống nhạc cụ.
Cười đến cong mắt.
Anh nói với bố mẹ tôi:
“Tiểu Tinh có năng khiếu.”
“Không nên để năng khiếu ấy bị bỏ phí.”
“Con bé cần nhìn thấy nhiều hơn thế giới bên ngoài.”
Điều anh nghĩ lại hoàn toàn trùng với bố mẹ.
Họ lập tức lên kế hoạch.
Hai năm đầu tôi sẽ học nhạc tại một học viện âm nhạc trong thành phố.
Đến năm thứ ba, nếu đủ khả năng sẽ ra nước ngoài học tại một trường nổi tiếng.
Các quy tắc mới rất nhanh được lập ra.
Mỗi ngày của tôi chia thành ba phần.
Một phần học nhạc lý.
Một phần học nhạc cụ.
Tôi lựa chọn violin.
Phần còn lại.
Phối Lâm sẽ đưa tôi tới Livehouse.
Gặp các chị trong ban nhạc.
Gặp thêm những người mới.
Cuộc sống đột nhiên trở nên rất đầy.
Mỗi ngày đều có thứ tôi chưa từng trải nghiệm.
Trước đây tôi không bao giờ dám nghĩ đến.
Tôi từng cho rằng cả đời mình sẽ chỉ bám lấy chút an toàn nhỏ bé.
Quanh quẩn bên Phối Dương.
Giống một hành tinh buộc phải quay quanh một ngôi sao cố định.
Phối Dương dần biến mất khỏi cuộc sống tôi.
Có hai lần vào nửa đêm.
Tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ.
Bên kia không ai nói.
Chỉ có tiếng thở.
Không biết vì sao.
Tôi cảm thấy đó là Phối Dương.
Nhưng chỉ cần tôi hỏi:
“Anh Phối?”
Cuộc gọi sẽ lập tức bị ngắt.
Lần tiếp theo tôi thật sự gặp Phối Dương.
Là ngày thi đại học.
Tôi.
Anh.
Và Tô Thanh.
Ba người được xếp chung một phòng thi.
12
Khi tôi bước vào phòng, Tô Thanh đang cúi đầu nói chuyện với Phối Dương.
Vừa nhìn thấy tôi.
Cô ta lập tức khoác lấy cánh tay anh.
“Ôi.”
“Đại tiểu thư cũng chịu hạ mình tới thi đại học sao?”
“Tôi còn tưởng nhà cậu đã quyên góp hẳn một tòa nhà ở trường nước ngoài để đưa cậu vào rồi chứ.”
Không ngờ Phối Dương vừa nhìn thấy tôi đã hất tay cô ta ra.
