Ngay Từ Đầu Vẫn Luôn Là Anh - Chương 8
Cập nhật lúc: 20/08/2026 21:01
Rất lâu rồi những dòng bình luận mới lại xuất hiện.
[Tô Thanh ảo tưởng thật đấy! Nam chính chỉ vì cô ta bị thương nên chăm sóc nhiều hơn một chút, vậy mà cô ta cứ tưởng mình là bạn gái.]
[Rõ ràng đang cố tuyên bố chủ quyền.]
[Nữ chính mau qua đó đi! Không nhìn ra nam chính đang mong cô tới sao? Anh ấy từng đến nhà tìm nhưng bố mẹ cô không cho gặp. Giờ giống hệt con ch.ó nhỏ bị bỏ rơi. Cô chỉ cần gọi một tiếng chắc anh ấy vui đến vẫy đuôi.]
Nhưng những dòng bình luận thường xuyên nói dối.
Ánh mắt Phối Dương nhìn tôi lúc này rõ ràng chứa rất nhiều thứ khó chịu.
Tôi không biết còn gì để nói.
Chỉ đi tới bàn có tên mình.
Sau lưng vang lên tiếng kéo ghế.
Phối Dương đứng lên.
Dường như muốn tới.
Nhưng chuông bắt đầu thi đã vang.
Giám thị bước vào.
Anh buộc phải trở về chỗ.
Mỗi môn tôi đều làm xong rất sớm.
Nộp bài.
Sau đó môn tiếp theo lại chỉ tới vừa đúng giờ.
Ba ngày liên tục.
Phối Dương và Tô Thanh gần như không tìm được cơ hội nói chuyện riêng với tôi.
Đến môn cuối.
Tôi vừa nộp bài bước khỏi phòng.
Phối Dương lập tức đuổi theo.
Anh nắm lấy tay tôi.
Giọng đầy tức giận.
“Tiểu Tinh.”
“Sao em có thể coi kỳ thi quan trọng như vậy là trò đùa?”
Tôi theo bản năng co người.
Phối Dương kéo tôi tới khu cây xanh bên cạnh.
“Nộp sớm như thế!”
“Không cần xem cũng biết chắc chắn em làm chẳng ra sao!”
“Em nghĩ với điểm như vậy còn vào được Đại học A à?”
Tôi lắc đầu.
Phối Dương tức tới bật cười.
Anh đi qua đi lại vài vòng.
“Thế này đi.”
“Tôi nghĩ xong rồi.”
“Em vào Đại học B.”
“Cùng thành phố với Đại học A.”
“Chúng ta đăng ký cùng chuyên ngành.”
“Đối với em, tấm bằng vốn cũng không quan trọng.”
“Chỉ cần tốt nghiệp là được.”
“Bình thường em có thể tới trường tôi.”
“Cùng học.”
“Không hiểu cái gì tôi sẽ dạy.”
Tôi nghiêng đầu.
“Vậy Tô Thanh thì sao?”
Phối Dương cau mày.
“Liên quan gì cô ấy?”
“Cô ấy vào Đại học H.”
Tôi càng không hiểu.
“Không liên quan?”
“Vậy tại sao lần nào anh cũng vì cô ấy mà làm em buồn?”
Phối Dương rất thông minh.
Những điều tôi không hiểu.
Anh thường hiểu ngay.
Nhưng lần này.
Anh im lặng rất lâu.
Không trả lời.
Cuối cùng chỉ hạ giọng:
“Đừng làm loạn nữa.”
“Vào Đại học B đi.”
“Sau này…”
“Tôi sẽ không đối xử với em giống trước.”
Những dòng chữ lập tức tràn kín trước mắt.
Phông chữ dường như còn lớn hơn bình thường.
[Trời ơi! Mọi người nhìn tay nam chính trong túi kìa!]
[Nhẫn! Là chiếc nhẫn anh ấy tự làm!]
[Nhẫn còn có ý nghĩa hơn dây chuyền rất nhiều! Ai cũng hiểu đúng không!]
[Mau nói hết với nhau đi! Tôi muốn HE!]
Tôi cúi đầu.
Nhìn bàn tay anh đang giấu trong túi áo.
Sau đó nói:
“Tôi sẽ không vào Đại học B.”
Mặt Phối Dương lập tức tối.
“Đừng bướng nữa!”
“Em còn có thể đi đâu?”
“Tôi không nói.”
“Tiểu Tinh!”
“Đừng quát em nữa.”
Có lẽ lúc ấy Phối Dương cuối cùng nhận ra.
Tôi không còn giống trước đây.
Không còn nằm hoàn toàn trong phạm vi anh có thể kiểm soát.
Sắc mặt anh dần hiện lên vẻ hoảng.
Trước khi Phối Dương kịp nắm tôi thêm lần nữa.
Tôi giật tay ra.
Chạy mất.
13
Tối hôm ấy.
Tô Thanh gọi cho tôi.
Cô ấy nói mình đã tỏ tình với Phối Dương.
Nhưng thất bại.
Ban đầu Phối Dương không trực tiếp từ chối.
Nhưng khi Tô Thanh muốn hôn anh.
Anh lập tức đẩy cô ấy ra.
“Đúng là đồ tra nam!”
“Không thích tôi mà còn cho tôi tín hiệu!”
“Lãng phí bao nhiêu thời gian với tình cảm của tôi!”
Cô ấy mắng rất lớn trong điện thoại.
Sau khi mắng xong.
Tô Thanh lại nói xin lỗi tôi.
Cô ấy thẳng thắn thừa nhận.
Ngay từ đầu chủ động đến gần tôi chẳng qua vì muốn theo đuổi Phối Dương.
Thậm chí có một thời gian.
Cô ấy thật sự coi tôi là tình địch.
Nhưng bây giờ.
Tô Thanh nói Phối Dương không đáng.
Cô ấy dám thích thì dám tranh.
Còn Phối Dương lại cứ đứng giữa hai người.
Không tiến.
Không lùi.
Đến khi Tô Thanh tự tay xé lớp giấy mập mờ.
Anh ngược lại rút lui.
“Anh ta còn nói bây giờ mới hiểu mình thật sự thích cậu.”
“Muốn quay lại theo đuổi cậu.”
“Buồn cười c.h.ế.t mất.”
“Biết vậy sao không nhận ra sớm hơn?”
Tô Thanh còn tức tối nói:
“Đáng lẽ lúc đó tôi nên hôn luôn.”
“Không chiếm được chút lợi nào.”
Tôi dùng cái đầu phản ứng hơi chậm của mình suy nghĩ một lúc.
Rồi hỏi:
“Nếu hôn rồi…”
“Thì sẽ trở thành người yêu sao?”
Tô Thanh gửi liền ba biểu tượng tức giận.
“Đương nhiên!”
Tôi hiểu.
Sau đó trả lời:
“Vậy chúc hai người hạnh phúc.”
Tô Thanh im lặng một lúc.
Rồi hỏi:
“Sau này chúng ta có thể làm bạn không?”
Tôi trả lời rất thật.
“Không.”
“Tôi không thích cậu.”
Tôi thật sự chẳng quá quan tâm chuyện tình cảm giữa hai người họ.
Nhưng câu nói của Tô Thanh lại được tôi nhớ rất lâu.
Hôn nhau.
Thì sẽ ở bên nhau.
14
Hôm ấy tôi cùng Phối Lâm đi tới Livehouse.
Trên đường đi ngang qua trường mẫu giáo bố mẹ từng xây.
Cửa hàng tiện lợi nơi tôi lần đầu gặp “anh Phối” vẫn còn.
Tôi đứng trước cửa.
Đột nhiên không muốn đi nữa.
“Ồ…”
Phối Lâm nhìn theo tầm mắt tôi.
Rất nhanh hiểu.
Anh bước vào cửa hàng.
Khi trở ra.
Trong tay là cây kẹo mút giống hệt năm đó.
Đầu óc vốn thường xử lý mọi chuyện rất chậm của tôi đột nhiên giống như sáng lên.
Gương mặt Phối Lâm trước mắt.
Chậm rãi chồng lên hình ảnh cậu bé năm ấy.
Người đã bảo tôi gọi một tiếng anh trai.
Người mua kẹo cho tôi.
Người giúp tôi lần đầu mở miệng.
Thì ra…
“Tôi biết em muốn ăn cái này.”
Phối Lâm đưa cây kẹo tới.
“Nè.”
Tôi nghĩ gương mặt mình lúc ấy chắc chắn rất vui.
