Người Ở Họa Đông - 3

Cập nhật lúc: 28/08/2026 04:01

Ta lại ngồi cùng mẫu thân nửa canh giờ, cười đến gần như cứng cả mặt, cuối cùng cũng đợi được tan tiệc.

Ra ngoài, vừa khéo thấy Lâu Triệt đang đứng chờ bên xe ngựa.

Quan phục trên người còn chưa thay, xem ra vừa từ nha môn vội tới.

Chàng thật sự đến đón ta sao?

Mẫu thân nhìn nhi t.ử nhà mình, lại liếc ta, nụ cười càng sâu hơn.

Lòng ta chợt căng thẳng, vô thức sờ b.úi tóc.

Không lệch mà.

Sau lưng bỗng vang lên giọng Diêu Y Y: “A Triệt, chàng đến từ khi nào?”

Lâu Triệt quay người, lùi một bước đối diện nàng ta.

Chàng khẽ gật đầu: “Diêu cô nương.”

Diêu Y Y thẹn thùng cười: “Hôm nay xe nhà ta xảy ra chút trục trặc, phía phụ thân nhất thời cũng không có ai đến đón.”

“Trời hình như không còn sớm nữa…”

Ta hiểu rồi, nàng ta muốn đi nhờ xe.

Lâu Triệt nghĩ một lát: “Nếu vậy thì lên xe đi.”

Nụ cười của Diêu Y Y sâu thêm, nàng ta quay đầu nhìn ta.

Ít nhiều có chút đắc ý.

“Vậy làm phiền A Triệt.”

Nói rồi nàng ta nâng váy lên xe.

Ngồi ổn định xong còn cố ý vén rèm xe, cười tươi gọi chàng: “A Triệt, lên đi.”

Lâu Triệt lại không nhúc nhích: “Trong xe chật.”

“Nàng đi cùng mẫu thân ta về là được.”

Nụ cười trên mặt Diêu Y Y khựng lại.

Lâu Triệt đã quay sang nhìn ta.

“Hôm nay phố Tây có hội đèn.”

“Ta đưa A Hành đi xem.”

Ta ngẩn người.

Mẫu thân vui vẻ cười: “Đi đi.”

“Mấy hôm trước con bé còn nhắc trước mặt ta rằng hoa thần năm nay làm rất đẹp.”

Lâu Triệt đưa tay về phía ta.

“Vậy làm phiền phu nhân đi cùng ta một đoạn.”

Ta vừa đặt tay vào lòng bàn tay chàng, bỗng nhớ Diêu Y Y vẫn còn ở trong xe.

Vẻ hăng hái ban nãy của nàng ta đã biến mất.

Trên mặt đầy vẻ tổn thương.

Cô nương ngốc, còn chưa nhìn ra sao?

Lâu Triệt rõ ràng là xót nàng trời tối đi bộ vất vả nên mới nhường xe cho nàng.

Còn ta.

Xe đã nhường rồi.

Ta không đi cùng chàng, chẳng lẽ để đường đường Lễ bộ Thị lang một mình tản bộ về phủ?

Nghĩ vậy, lòng ta lại hơi chua.

Thanh mai trúc mã quả nhiên khác hẳn.

Ngay cả sợ người ta đi mỏi chân, chàng cũng nghĩ chu đáo như vậy.

Ta cúi đầu nhìn.

Lâu Triệt vẫn nắm tay ta.

Lòng bàn tay rất ấm, còn vương mùi mực nhàn nhạt.

Thôi vậy, chua thì chua.

Tay đã nắm rồi.

Không sờ thì phí.

Phố Tây náo nhiệt hơn ta tưởng.

Lâu Triệt nắm tay ta suốt đường, không hề buông.

Mấy lần ta muốn rút ra đều bị chàng nắm lại.

“Người đông.”

Ta hiểu rồi, chàng sợ ta đi lạc.

Lễ bộ Thị lang đưa thê t.ử ra ngoài mà làm lạc mất người, quả thật không dễ nghe.

Đi ngang một sạp đèn, ta nhìn thêm mấy lần.

Là một chiếc đèn thỏ.

Làm khá đẹp.

Chỉ là đắt.

Ta nhìn xong liền đi.

Chưa đi được mấy bước, bên cạnh bỗng trống không.

Ta quay đầu, thấy Lâu Triệt xách chiếc đèn thỏ ấy trở về, đưa cho ta.

Ta sững sờ: “Cho ta sao?”

“Ừ.”

“Sao chàng biết ta muốn?”

“Nàng nhìn ba lần.”

Không hổ là Lễ bộ Thị lang, quan sát thật tỉ mỉ.

Ta đang định đưa tay nhận, xa xa bỗng có người chen qua đám đông, bước nhanh tới.

Là người của Lễ bộ.

Người kia ghé sát nói với chàng mấy câu.

Ta không nghe rõ, chỉ thấy sắc mặt chàng trầm xuống.

Ta cũng căng thẳng theo.

“Có phải xảy ra chuyện rồi không?”

“Có chút việc phải về xử lý.”

Nói xong chàng nắm tay ta quay về.

Ta ngẩn ra: “Chàng không phải đến Lễ bộ sao?”

“Đưa nàng về phủ trước.”

“Ta tự về được.”

Lâu Triệt nhìn ta một cái.

“Người đông.”

“Cẩn thận bị bọn bắt cóc lừa đi.”

Ta cạn lời.

Ta đã hai mươi tuổi rồi.

Kẻ bắt cóc nào lại không kén chọn đến thế chứ?

Chàng lại nắm tay ta, đưa thẳng đến trước cửa phủ.

Ta bước lên bậc thềm, quay đầu lại, chàng vẫn đứng nguyên tại chỗ.

“Vào đi.”

Ta đành đi thêm hai bước vào trong.

Quay đầu lần nữa, chàng vẫn đang nhìn.

Ta không nhịn được nói: “Ta không đi lạc đâu.”

Lúc này Lâu Triệt mới khẽ cong môi.

“Biết.”

“Nàng vào trước đi, ta trở lại Lễ bộ một chuyến.”

“Ta sẽ về nhanh.”

Ta gật đầu: “Vậy ta chờ chàng.”

Chàng nhìn ta một lúc rồi quay người lên ngựa.

Đêm ấy, Lâu Triệt không trở về.

Lễ bộ bận rộn, thức đến nửa đêm cũng là chuyện thường.

Chỉ là trong lòng ta luôn có chút bất an.

Ta thức đến khi trời vừa sáng, trong cung đã có người tới.

Nội thị truyền chỉ mở thánh chỉ vàng sáng ra.

Phía trước nói gì, ta chẳng nghe lọt một chữ.

Chỉ nghe rõ mấy câu phía sau.

“Việc liên quan đến đề thi ân khoa, dính líu Lễ bộ.”

“Lễ bộ Thị lang Lâu Triệt từ hôm nay đình chức, giao Đại Lý tự thẩm tra.”

Đầu óc ta ong một tiếng.

Mẫu thân đã vững vàng nhận thánh chỉ, khấu đầu tạ ơn.

Đợi người trong cung rời đi, bà lại yếu đến mức đứng cũng không vững, ngay đêm ấy phát sốt cao.

Ta canh bên giường, lòng rối như tơ vò, ngược lại bà sốt đến mơ màng vẫn nắm tay ta an ủi.

“Đừng sợ.”

“Triệt nhi sẽ không làm chuyện như vậy.”

Ta đương nhiên biết.

Nhưng ta biết thì có ích gì?

Ta chẳng giúp được chút nào.

Ngày hôm sau, mẫu thân gượng dậy, lật từng tấm danh thiếp mà công công để lại khi còn sống.

Trước kia trước cửa nhà họ Lâu xe ngựa không dứt.

Nay xảy ra chuyện mới biết những náo nhiệt ấy có mấy phần là thật.

Có người chịu cho chúng ta vào cửa.

Trà nóng, lời nói cũng ấm áp.

Nhưng nói tới nói lui lại chẳng có một câu hữu dụng.

Có người càng bớt việc, cửa cũng không mở.

Chỉ bảo hạ nhân ra nói một câu: “Đại nhân không có trong phủ.”

Liên tiếp mấy ngày đều như vậy.

Tin tức bên ngoài về vụ lộ đề ân khoa lại truyền càng lúc càng dữ.

Nghe nói bệ hạ nổi giận.

Mấy vị quan viên Lễ bộ đều bị gọi đi hỏi chuyện.

Lần đầu tiên ta cảm thấy mình vô dụng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.