Người Từng Là Cả Thế Giới - Chương 3
Cập nhật lúc: 28/08/2026 07:01
Ba ngày sau, tôi bay sang Đức trước một tuần để nhận bàn giao công việc.
Không phải vì gấp.
Chỉ là tôi không muốn ở lại thành phố này thêm một ngày nào nữa. Mỗi con đường, mỗi quán cà phê, mỗi bảng hiệu đều có bóng dáng của Giang Dữ.
Sân bay quốc tế, 7 giờ sáng.
Tô Miên kéo vali cho tôi, vừa đi vừa mắng:
"Mày điên à? Sao không để tao tiễn đến cửa? Bay sớm thế làm gì?"
"Tránh gặp người không nên gặp."
Tôi đáp, đeo kính râm lên.
"Với lại 9 giờ bay, 7 giờ ra sân bay là vừa."
Cô ấy dừng lại, nhìn tôi rất lâu.
"Ninh Ngữ, mày chắc chưa? Qua đó rồi đừng có nửa đêm gọi điện cho tao khóc."
"Không khóc."
Tôi ôm cô ấy một cái.
"Lần này tao đi để sống, không phải để yêu."
Tô Miên đỏ mắt.
"Đi đi. Ở bên đó có chuyện gì gọi tao ngay. Thiếu tiền thiếu tình thiếu gì tao gửi sang."
"Thiếu mỗi đàn ông thôi."
Tôi cười.
"Nhưng cái đó tao tự giải quyết được."
Qua cửa an ninh, tôi quay đầu lại vẫy tay.
Đằng sau đám đông, tôi thấy một bóng dáng rất quen. Áo sơ mi đen, quần tây, tay đút túi.
Giang Dữ.
Anh ta đứng cách tôi khoảng 20 mét. Không tiến lên. Chỉ nhìn.
Tôi không dừng lại. Kéo vali đi thẳng vào trong.
Máy bay cất cánh lúc 9 giờ 10. Lúc bánh xe rời mặt đất, tôi nhắm mắt.
Tạm biệt.
---
Frankfurt, Đức. Mưa.
DHR sắp xếp cho tôi một căn hộ studio ở khu trung tâm, đi bộ 10 phút là đến công ty.
Ngày đầu đi làm, sếp người Đức vỗ vai tôi:
"Ninh, welcome. Dự án bên Munich cần người phụ trách. Cô làm được chứ?"
"Được."
Tôi gật đầu.
"Giao cho tôi."
Bận rộn là liều t.h.u.ố.c tốt nhất. 8 giờ sáng đến 9 giờ tối, họp, dịch tài liệu, bay công tác.
Tôi không có thời gian nghĩ đến Giang Dữ.
Cho đến tối thứ sáu tuần thứ hai.
Tôi tăng ca xong về nhà, mở cửa, đèn đã sáng.
Giang Dữ ngồi trên sofa, tay cầm cốc nước, rất tự nhiên như đang ở nhà mình.
Tôi đứng sững ở cửa.
"Anh vào bằng cách nào?"
Anh ta ngẩng đầu, thấy tôi thì nhếch môi.
"Cửa không khóa."
"Nói dối."
Tôi ném túi xuống, đi thẳng vào bếp.
"Anh đến đây làm gì?"
"Công tác."
Anh ta đi theo, dựa vào khung cửa bếp.
"Ký hợp đồng với bên đối tác ở Munich. Tiện thể ghé qua xem em sống thế nào."
"Tiện thể?"
Tôi bật cười, mở tủ lạnh.
"Giang tổng rảnh thật."
Trong tủ chỉ có sữa và bánh mì. Tôi lấy ra, không quay đầu.
"Anh ở đây bao lâu?"
"Một tuần."
"Khách sạn."
"Anh ở khách sạn."
Anh ta nói.
"Nhưng ban ngày anh sẽ qua đây."
Tôi quay phắt lại.
"Giang Dữ, chúng ta ly hôn rồi."
"Ừ."
Anh ta gật đầu, rất thản nhiên.
"Ly hôn rồi mới phải đến thăm. Sợ em ở một mình không quen."
"Tôi quen rất tốt."
Tôi chỉ ra cửa.
"Mời anh về."
Anh ta không nhúc nhích. Ánh mắt quét qua căn hộ nhỏ, rồi dừng ở bàn làm việc của tôi. Trên đó dán đầy giấy note, lịch trình kín mít.
"Em gầy đi."
Anh ta đột nhiên nói.
"Ăn ít thì gầy."
"Lúc ở nhà anh nấu cho em, em ăn được hai bát cơm."
"Đó là lúc trước."
Tôi cắt lời.
"Giang tổng, muộn rồi. Anh về đi. Mai tôi còn họp."
Giang Dữ nhìn tôi một lúc, rồi đi ra cửa thật. Trước khi đóng cửa anh ta nói:
"Ngày mai 8 giờ anh qua đón em đi làm. Đối tác mời ăn trưa."
Cửa đóng.
Tôi đứng trong bếp rất lâu, đến khi sữa trong cốc nguội hẳn.
---
Sáng hôm sau, 7 giờ 50, chuông cửa reo.
Mở ra, quả nhiên là anh ta. Vẫn sơ mi trắng, trên tay cầm túi bánh sừng bò và cà phê.
"Ăn sáng."
Anh ta đưa cho tôi.
"Em không ăn sáng sẽ đau dạ dày."
Tôi nhận, không cảm ơn.
"Không cần anh đón."
"Trời mưa."
Anh ta chỉ ra ngoài.
"Em không mang ô."
Tôi nhìn ra. Quả thật mưa rất to.
Cuối cùng vẫn lên xe anh ta.
Trên đường, anh ta lái xe rất chậm. Radio bật bản nhạc không lời.
"Dự án thế nào?"
Anh ta hỏi.
"Tốt."
Tôi nhìn ra ngoài.
"Không cần anh hỏi."
"Ừ."
Anh ta ừ một tiếng, rồi im.
Đến công ty, anh ta không xuống. Chỉ nói:
"Tối 7 giờ anh đón. Đối tác mời."
Tôi không từ chối được. Vì đó là khách hàng lớn của DHR.
7 giờ tối, nhà hàng Trung Quốc.
Đối tác là một ông người Đức khoảng 50 tuổi, rất nhiệt tình. Thấy Giang Dữ thì mắt sáng lên.
"Giang tổng! Lâu rồi không gặp!"
Hai người nói chuyện làm ăn. Tôi ngồi bên cạnh ăn, rất ít nói.
Ăn được một nửa, ông Đức đột nhiên hỏi tôi:
"Ninh, cô với Giang tổng là...?"
Không khí khựng lại.
Giang Dữ đặt đũa xuống, cười rất nhạt.
"Bạn bè."
"Ồ bạn bè."
Ông Đức gật gù, không hỏi nữa.
Ăn xong ra ngoài, mưa vẫn chưa tạnh.
Giang Dữ che ô cho tôi. Khoảng cách rất gần, gần đến mức tôi ngửi được mùi nước hoa của anh ta.
Lên xe, anh ta đột nhiên nói:
"Em đổi số rồi?"
"Ừ."
"Sao không báo cho anh."
"Báo làm gì. Chúng ta ly hôn rồi."
Xe dừng ở dưới lầu căn hộ của tôi.
Tôi mở cửa định xuống, anh ta gọi:
"Ninh Ngữ."
Tôi quay lại.
"Sao?"
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt rất tối trong mưa.
"Em thật sự... không định quay lại nữa?"
Tôi siết quai túi.
"Giang Dữ, câu này anh hỏi lần thứ hai rồi."
"Lần đầu anh không tin."
Anh ta nói.
"Lần này anh muốn nghe em nói lại."
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
"Không quay lại. Vĩnh viễn không."
Nói xong tôi xuống xe, chạy vào tòa nhà.
Lên đến nhà, tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống. Xe của anh ta vẫn đậu đó.
Mười phút. Hai mươi phút. Ba mươi phút.
Cuối cùng xe cũng chạy đi.
Tôi thở ra, cả người mềm nhũn.
Điện thoại rung. Là Tô Miên gọi video.
Vừa bắt máy cô ấy đã hét:
"MÀY! TAO VỪA THẤY TIN TỨC! GIANG DỮ SANG ĐỨC CÔNG TÁC???"
Tôi lau mặt.
"Ừ."
"Nó đến tìm mày???"
"Đến rồi."
"Rồi sao?"
"Tôi đuổi nó về rồi."
Tô Miên im lặng ba giây, sau đó giơ ngón tay cái.
"Giỏi. Kiên định lên. Đừng để nó dăm ba câu là mềm lòng."
"Không mềm."
Tôi nói.
"Tắt rồi."
Cúp máy, tôi đi tắm.
Nước nóng dội xuống, tôi mới phát hiện tay mình đang run.
Không phải vì sợ.
Mà vì lúc anh ta hỏi "em thật sự không quay lại nữa", giọng anh ta khàn đi một chút.
Giống như bảy năm trước, lần đầu tiên tôi tỏ tình bị anh ta từ chối. Anh ta cũng dùng giọng đó.
Giang Dữ.
Tôi nhắm mắt.
Lần này, thật sự không quay đầu.
---
Một tuần sau, Giang Dữ bay về nước.
Trước khi đi anh ta nhắn cho tôi một tin WeChat. Số mới.
[Ở bên đó tự chăm sóc bản thân. Hợp đồng ký xong rồi. Anh về trước.]
Tôi nhìn rất lâu, rồi xóa.
Không chặn. Chỉ xóa.
Ngày anh ta về, tôi đang ở Munich bàn dự án.
Nhận được ảnh Tô Miên gửi: Ảnh Giang Dữ xuống sân bay, bên cạnh là Lâm Vãn, cầm ô che cho anh ta.
Caption: [Bạch Nguyệt Quang về nước, tổng tài đích thân ra đón.]
Tôi lưu ảnh vào, rồi xóa.
Buổi tối ăn mừng ký được hợp đồng, đồng nghiệp rủ đi bar.
Tôi uống hai ly rượu vang. Hơi choáng.
Về đến nhà, mở cửa, lại thấy đèn sáng.
Lần này không phải Giang Dữ.
Là Lâm Vãn.
Cô ta ngồi trên sofa của tôi, mặc váy trắng, tay ôm túi xách.
"Chị Ninh Ngữ."
Cô ta cười với tôi.
"Em đợi chị lâu rồi."
Tôi đóng cửa.
"Cô vào đây bằng cách nào?"
"Giang Dữ cho em địa chỉ."
Cô ta nghiêng đầu.
"Anh ấy nói chị ở một mình, không an toàn. Bảo em qua xem."
Tôi đi đến, ngồi xuống đối diện.
"Nói đi. Muốn gì?"
Lâm Vãn đặt túi xuống, rút ra một tờ giấy.
"Đơn từ chức của chị."
Cô ta đẩy qua.
"Giang thị mua lại 30% cổ phần của DHR chi nhánh châu Âu. Chị là người phụ trách dự án này. Nếu chị đi, dự án sẽ đổ."
Tôi nhìn tờ giấy.
"Uy h.i.ế.p tôi?"
"Không phải uy h.i.ế.p."
Cô ta lắc đầu, rất vô tội.
"Em chỉ nghĩ, chị đi Đức là để quên anh ấy. Nhưng anh ấy lại đuổi theo sang đây. Như vậy chị có đi đâu cũng không quên được. Chi bằng... chị về nước. Em hứa sẽ không xuất hiện trước mặt hai người nữa."
Tôi bật cười.
"Cô nghĩ tôi sợ?"
"Em không nghĩ chị sợ."
Lâm Vãn đứng dậy.
"Em chỉ nghĩ chị mệt rồi. Bảy năm, chị không mệt sao?"
Cô ta đi đến cửa, quay đầu lại.
"À đúng rồi. Anh Giang Dữ nói, nếu chị ký, anh ấy sẽ đồng ý ly hôn sạch sẽ. Không dây dưa nữa. Nếu không ký... anh ấy sẽ dùng cách của anh ấy để giữ chị lại."
Cửa đóng.
Trong phòng chỉ còn tôi và tờ đơn từ chức.
Tôi cầm lên, xé đôi.
Rồi lại xé tiếp. Xé đến khi thành vụn.
Giang Dữ. Anh muốn chơi trò này với tôi?
Được. Tôi chơi.
Sáng hôm sau tôi đến công ty, nộp đơn xin đi công tác dài hạn ở chi nhánh Munich.
Sếp hỏi: "Cô chắc chứ?"
"Chắc."
Tôi cười.
"Tôi muốn đổi môi trường."
Đêm đó tôi thu dọn đồ, chuyển sang Munich.
Trước khi đi tôi gửi cho Giang Dữ một email. Chỉ một câu:
[Anh Giang Dữ, anh giữ được người, nhưng không giữ được trái tim.]
Gửi xong, tôi tắt máy.
Máy bay cất cánh.
Dưới cánh máy bay là thành phố Frankfurt sáng đèn.
Tạm biệt, Giang Dữ.
Tạm biệt, Lâm Vãn.
Tạm biệt, bảy năm của tôi.
