Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 103:**
Cập nhật lúc: 25/04/2026 03:13
Edit: Thư Sách
Lâm Thư nghe anh nói vậy liền sa sầm nét mặt, nghiêm túc chấn chỉnh: "Ngay lúc này, anh đừng có dễ dàng buông bỏ công việc mà bao nhiêu người ngoài kia đang tranh nhau sứt đầu mẻ trán. Chân em cùng lắm hai ngày là khỏi, nhưng công việc của anh ít nhất cũng giúp mẹ con em được hưởng phúc hai tháng cơ mà."
"Nếu anh làm việc không vui vẻ, thấy quá sức chịu đựng rồi kêu không muốn làm nữa, em hoàn toàn thông cảm. Nhưng tuyệt đối không được viện cớ vì xót em mà bỏ việc giữa chừng."
Cố Quân nhận ra cô thực sự phản đối gay gắt ý định của mình, cũng chẳng muốn vì chuyện này mà hai vợ chồng sinh ra cãi vã làm cô buồn lòng. Anh khẽ thở dài nhượng bộ: "Là do anh nóng vội quá, sau này anh sẽ không nói mấy lời như vậy nữa."
May mà ngày mai cô được nghỉ làm ở nhà, ngày kia bà nội lại lên tới nơi. Có thêm người đỡ đần, anh cũng sẽ yên tâm hơn phần nào.
Vừa lau xong t.h.u.ố.c cho cô, Cố Quân ngẩng lên thì sực nhớ ra điều gì đó: "Không đúng."
Lâm Thư ngơ ngác: "Cái gì không đúng?"
Cố Quân bật cười: "Rõ ràng là anh đang dặn dò em đi đứng phải cẩn thận cơ mà, sao loanh quanh một hồi lại thành em "lên lớp" thuyết giáo lại anh thế này?"
Lâm Thư nghe vậy, khí thế bừng bừng ban nãy xẹp lép ngay tức lự, cô rụt cổ nhún vai lấp l.i.ế.m: "Thì tại anh tự dưng đòi bỏ việc đấy chứ."
Cố Quân cười xòa: "Vâng vâng vâng, là lỗi của anh, anh không nên nói thế." Nói đoạn, anh hỏi tiếp: "Nãy giờ mải nói chuyện, em có còn thấy đau chân không?"
Lâm Thư ngớ người một chốc rồi mới nhận ra anh đã xoa bóp t.h.u.ố.c xong từ đời nào. Cô mừng rỡ reo lên: "Anh không nhắc thì em cũng quên béng cảm giác đau luôn rồi đấy!"
Hồi trưa ra trạm xá bôi t.h.u.ố.c, bà y tá xoa nắn mạnh tay đến mức vắt cả nước mắt cô ra, lúc đó quả thực là đau thấu trời xanh. Vừa nãy mải tranh luận với Cố Quân, cô lại chẳng thấy có chút cảm giác đau đớn nào cả.
Lâm Thư nhìn xoáy vào Cố Quân, chất vấn: "Có phải ban nãy anh cố tình nói thế để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của em không?!"
Thực ra trong khoảnh khắc ấy, Cố Quân quả thực đã nảy sinh ý định bỏ việc thật. Nhưng anh vẫn gật đầu cái rụp, ra vẻ đắc ý thừa nhận: "Đúng thế đấy."
Lát sau, Cố Quân lại ân cần hỏi han: "Ngoài trật khớp chân ra, em còn bị trầy xước ở đâu nữa không?"
Lâm Thư xắn ống quần lên, chỉ chỏ: "Chỗ này cũng bị xây xát một chút."
Trên bắp đùi trắng ngần, kéo dài từ đầu gối lên trên là một mảng bầm tím to bằng bàn tay Cố Quân, xen lẫn vài vết xước nhỏ xíu rớm m.á.u.
Lâm Thư cúi xuống nhìn vết bầm, chép miệng: "Chắc là va quệt vào pê-đan xe đạp rồi."
Cố Quân mím môi thành một đường thẳng tắp, giọng nghiêm khắc: "Chiếc xe đạp đó quá cao so với em, sau này đừng đi nữa."
Lâm Thư im bặt. Biết ngay mà! Cô vừa nói gì nhỉ, đã đoán trước là khai ra sự thật thì thể nào cũng bị cấm cửa xe đạp mà.
"Tại em đi chưa thạo thôi, phải luyện tập thêm chứ, đi mãi rồi cũng quen tay mà."
"Đâu thể lúc nào cũng ỷ lại bắt anh đèo đi được, nhỡ có lúc em cũng muốn tự đạp xe lên công xã mua bán lặt vặt thì sao."
Nhìn vết xước trên chân cô, Cố Quân vẫn kiên quyết: "Vậy đợi bao giờ em đi thạo rồi hẵng tự đi." Anh lại hỏi: "Chỗ đó đã bôi t.h.u.ố.c chưa?"
Lâm Thư đáp: "Trưa nay ở trạm xá người ta có bôi chút t.h.u.ố.c đỏ rồi, không còn rát lắm đâu anh."
Cố Quân liếc nhìn chiếc đồng hồ đặt trên bàn, kim chỉ đúng chín giờ. Anh đứng dậy khoác áo ngoài, thắp thêm một ngọn đèn dầu khác.
Lâm Thư tò mò: "Muộn thế này anh còn đi đâu đấy?"
Cố Quân đáp: "Em cứ ở nhà nghỉ ngơi, anh chạy sang nhà Đại Mãn xin chút t.h.u.ố.c đỏ. Trẻ con nhà anh ấy hay nghịch ngợm vấp té nên kiểu gì trong nhà cũng trữ sẵn loại t.h.u.ố.c này."
Lâm Thư vội cản: "Khuya rồi, khéo người ta ngủ say cả nhà rồi ấy chứ, thôi anh đừng đi nữa."
Cố Quân dứt khoát: "Anh đi một loáng là về ngay." Nói rồi, anh xách đèn bước thẳng ra khỏi cửa.
Lâm Thư bất lực mỉm cười, quay sang đắp lại chăn cho con gái. Chẳng biết "tiểu công chúa" này say giấc nồng từ lúc nào. Lúc Cố Quân bế vào phòng thì con bé đã tự ru mình ngủ tít thò lò rồi.
Chừng mười lăm phút sau, Cố Quân mang chai t.h.u.ố.c đỏ về.
Anh tập trung tinh thần, cẩn thận bôi t.h.u.ố.c lên vết thương cho cô, dặn dò: "Đợi t.h.u.ố.c ngấm khô một chút rồi hẵng thả ống quần xuống nhé." Lâm Thư ngoan ngoãn gật đầu.
Đợi anh cất chai t.h.u.ố.c đỏ đi, cô mới tò mò hỏi: "Anh khai thật đi, tình hình ở xưởng dạo này sao rồi? Cái người nhà của hai tay bị anh đ.á.n.h rớt hồi phỏng vấn có làm khó dễ gì anh không?"
Mấy kịch bản đấu đá chốn công sở kiểu này, nhắm mắt cô cũng tưởng tượng ra được.
Cố Quân có chút ngạc nhiên vì sự nhạy bén của vợ, nhưng vẫn tỉnh bơ đáp: "Với cái tướng tá bặm trợn của anh, ai rảnh đâu mà chuốc vạ vào thân đi gây khó dễ."
Phải công nhận, ở cái thời buổi và vùng đất này, chiều cao của Cố Quân đúng là nổi bật như hạc giữa bầy gà, chưa kể vóc dáng anh lại thuộc hàng vạm vỡ, lực lưỡng.
Lâm Thư phân tích: "Làm khó đâu nhất thiết phải là đụng chân đụng tay trước mặt. Họ có thể âm thầm cô lập, tẩy chay, khiến anh rơi vào cảnh thân cô thế cô để đ.á.n.h gục ý chí của anh."
Những lời cô nói vừa vặn khớp y xì đúc với hoàn cảnh Cố Quân đang phải đối mặt ở nhà ăn. Cố Quân tò mò hỏi lại: "Sao em lại rành mấy chuyện thủ đoạn này thế?"
Lâm Thư cầm hộp kem dưỡng da nẻ trên bàn lên, quệt một ít ra tay rồi vẫy gọi anh lại gần. Cố Quân tự giác ngồi xuống mép giường, ngoan ngoãn đưa mặt lại sát cô.
Lâm Thư quệt kem lên mặt anh, dùng những ngón tay mềm mại tán đều, cười khúc khích: "Tại em thông minh chứ sao."
"Anh thử nói xem em có thông minh không nào?"
Khóe môi Cố Quân nhếch lên nụ cười sủng nịnh: "Ừ, vợ anh thông minh nhất."
Bôi kem xong, Cố Quân đứng dậy đi rửa tay. Lúc quay lại, anh bàn bạc: "Ngày kia em đừng đi lên thành phố nữa nhé." Chân cẳng sưng vù thế này, đi lại bất tiện lắm.
Lâm Thư gạt đi: "Em không đi sao được, nhỡ không có ảnh bà nội, ngộ nhỡ đón nhầm người thì sao?"
Thời buổi này làm gì có điện thoại di động để liên lạc. Cô thực sự rất sợ cảnh ngóng dài cổ ngoài ga tàu mà vẫn để vuột mất người, lạc mất nhau thì khốn đớt.
"Đến lúc đó chân em chắc cũng xẹp bớt rồi. Hơn nữa em có phải chạy bộ lung tung đâu, cứ đứng yên một chỗ ở cửa ga đợi. Gặp được bà rồi, em gọi cái xe ba gác đạp cùng chở bà về tận đại đội luôn."
Cố Quân hỏi vặn: "Vậy nguyên một ngày em định phơi sương phơi nắng đứng ở ga tàu à?"
Lâm Thư chớp mắt, chợt nảy ra sáng kiến: "Thế thì em đành "chơi lớn" một bữa vậy. Em sẽ thuê phòng ở nhà khách cạnh ga tàu nghỉ ngơi một ngày chờ bà, anh thấy sao?"
Cố Quân ngẫm nghĩ một lát, thấy phương án này cũng khả thi.
"Vậy cũng được, em cứ ôm con vào nhà khách nghỉ ngơi cho khỏe, tầm năm giờ chiều anh nhờ bác Tôn qua đó đón mẹ con em ra ga."
Theo như Cố Quân dò hỏi được, mấy chuyến tàu hỏa về đến Quảng An hiếm khi nào cập bến đúng giờ, đa phần toàn bị trễ lỡ. Tàu báo năm giờ hăm lăm tới, thì năm giờ từ nhà khách rảo bước ra ga mất độ năm sáu phút là vừa đẹp.
Lâm Thư gật đầu chốt hạ: "Vậy cứ quyết định thế đi, mai em lại sang tìm Đại đội trưởng xin giấy giới thiệu thuê nhà khách." Nói đến đây, cô tự bật cười chế giễu: "Cả cái đại đội sản xuất này, chắc có mỗi hai vợ chồng mình là ngày nào cũng vác mặt đi xin giấy giới thiệu. Khéo Đại đội trưởng nhìn mặt tụi mình mà phát ngán mất."
Cố Quân tiếp lời: "Dạo này vợ chồng mình đúng là làm phiền chú ấy nhiều quá, dịp khác phải kiếm cớ gì đàng hoàng cảm ơn chú ấy một phen mới được."
Sáng hôm sau, Cố Quân đến nhà ăn. Nhân viên ca sáng vẫn chưa về, tụm năm tụm ba ngồi chờ chủ nhiệm Dương tới họp giao ban đầu giờ.
Thấy Cố Quân bước vào, cả đám chỉ liếc vội một cái rồi lại quay đi chỗ khác, tiếp tục buôn chuyện rôm rả với thím Lý Thúy. Khu vực Cố Quân ngồi trống hoác, chẳng có ma nào bén mảng tới gần.
Lúc chủ nhiệm Dương bước vào, đưa mắt đảo một vòng quan sát tình hình, rồi vỗ tay dõng dạc thông báo: "Tập hợp họp giao ban nào."
Mọi người rục rịch tiến đến đứng xếp hàng trước mặt chủ nhiệm. Sau khi điểm danh đủ quân số, chủ nhiệm Dương mới hắng giọng: "Buổi họp sáng nay tôi chỉ nhắc nhở ngắn gọn vài điều thôi."
"Dạo gần đây tôi có nghe phong phanh vài lời đồn đại, nói rằng nhà ăn mình có người giở thói cậy quyền cậy thế, đi cửa sau đưa người nhà của lãnh đạo vào làm."
Vừa dứt lời, phần lớn ánh mắt đều theo phản xạ vô điều kiện phóng thẳng về phía Cố Quân. Dẫu sao thì dạo gần đây nhà ăn cũng chỉ tuyển thêm đúng một nhân viên thời vụ là anh mà thôi.
Chủ nhiệm Dương thu hết mọi nhất cử nhất động của đám nhân viên vào tầm mắt, giọng ông đanh lại: "Để chấm dứt ngay những lời đồn thổi vô căn cứ, gây ảnh hưởng xấu đến uy tín nội bộ, hôm nay tôi đặc biệt mở cuộc họp này để làm sáng tỏ mọi chuyện."
"Đồng thời, tôi cũng sẽ điều tra tới cùng xem kẻ nào đã cố tình tung tin đồn nhảm này, sau đó sẽ lập tức đuổi việc để làm gương!"
Vừa dứt câu, chủ nhiệm Dương liếc xéo sang Lý Thúy. Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, sắc mặt bà ta tức thì hoảng hốt, tái mét.
"Tuy nhiên, nếu người đó tự giác bước ra nhận lỗi ngay bây giờ, tôi có thể cân nhắc cho một cơ hội sửa sai. Nhưng nếu ngoan cố bỏ lỡ cuộc họp này, thì sau này có nhờ ông trời xuống xin xỏ cũng vô ích, chỉ có con đường cuốn gói khỏi xưởng!" Giọng chủ nhiệm Dương đanh thép, không chút khoan nhượng.
Chủ nhiệm Dương nhìn đồng hồ treo tường, lạnh lùng gia hạn: "Để không làm chậm trễ tiến độ chuẩn bị bữa trưa, tôi cho người đó mười phút suy nghĩ."
Thay vì cất công đi tìm nhân chứng vật chứng rườm rà, ép kẻ phao tin tự đứng ra thú nhận trước bàn dân thiên hạ vừa có sức răn đe, vừa giải quyết vấn đề nhanh gọn lẹ.
Cố Quân đảo mắt nhìn thím Lý. Mặt bà ta trắng bệch không còn giọt m.á.u, hai bàn tay run lẩy bẩy giấu dưới tạp dề. Đứng ra nhận tội trước mặt bao nhiêu người thì nhục nhã cũng chẳng kém cạnh gì bị đuổi việc.
Nếu từ hôm qua đến giờ anh là tâm điểm bị cả nhà ăn tẩy chay, thì sau lời thú tội này, mũi dùi cô lập sẽ lập tức đổi hướng. Tất nhiên, Cố Quân không phải là bậc thánh nhân rộng lượng đến mức bỏ qua chuyện này dễ dàng. Chủ nhiệm Dương xử lý thế nào thì anh nghe theo thế ấy, anh sẽ không chen ngang khuyên can nửa lời.
Thấy kim đồng hồ nhích dần về những phút cuối cùng, chủ nhiệm Dương tỏ vẻ thất vọng ra mặt: "Được thôi, đã vậy thì cứ theo quy định mà làm. Tôi cũng đã nắm được danh tính kẻ phao tin đồn nhảm này rồi, chỉ cần xác minh lại..."
"Khoan... khoan đã."
Tiếng gọi ngập ngừng vang lên, hút c.h.ặ.t mọi ánh nhìn của đám đông trong nhà ăn.
Là thím Lý Thúy - nữ nhân viên gạo cội đã gắn bó với bếp ăn này ngót chục năm trời.
Chưa đợi bà ta mở miệng, ánh mắt từ hiếu kỳ chuyển sang sững sờ của đám đồng nghiệp đã chứng tỏ họ tự chắp vá xong bức tranh toàn cảnh. Thế hóa ra, cái câu chuyện lâm ly bi đát về người em trai bị cướp suất làm việc mà bà ta rêu rao suốt tuần qua đều là bịa đặt sất?!
Hóa ra bọn họ chỉ là những con rối bị bà ta dắt mũi lợi dụng? Thảo nào họ còn hùa theo bất bình thay bà ta, lạnh nhạt quay lưng lại với cậu nhân viên mới!
Chủ nhiệm Dương sa sầm nét mặt: "Bước lên đây, tường trình rõ ràng mọi chuyện cho tôi."
Thấy thái độ dứt khoát của chủ nhiệm, Lý Thúy biết tỏng là ông ấy đã nắm thóp mình rồi. Cũng may bà ta còn chút lý trí bước ra nhận tội, chứ không thì mất việc lúc nào không hay. Nghĩ đến viễn cảnh đó, sống lưng bà ta lạnh toát.
Lý Thúy rụt rè lê từng bước nặng nhọc lên đứng trước mặt chủ nhiệm Dương.
Ông gắt gỏng: "Nói to lên cho mọi người cùng nghe xem bà đã giở những trò gì!"
Lý Thúy nhắm tịt mắt, tuôn một tràng như s.ú.n.g liên thanh: "Tôi... tôi đã tung tin đồn thất thiệt rằng đồng chí Cố Quân là người nhà lãnh đạo, vào được đây làm là do cướp suất của em trai tôi."
Nói đoạn, bà ta quay ngoắt sang hướng Cố Quân, gập người cúi gập lưng chín mươi độ, tỏ vẻ hối lỗi khôn cùng: "Đồng chí Cố Quân, ngàn vạn lần xin lỗi cậu!"
Chứng kiến màn lật mặt trơ trẽn của Lý Thúy, biểu cảm của đám nhân viên nhà ăn nhăn nhó, khó coi hệt như vừa vô tình nuốt phải một con ruồi c.h.ế.t.
