Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 104:**

Cập nhật lúc: 25/04/2026 03:13

Edit: Thư Sách

Cố Quân lạnh lùng lên tiếng: "Tôi không chấp nhận lời xin lỗi này."

Lý Thúy siết c.h.ặ.t hai bàn tay, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay đến rớm m.á.u.

Chủ nhiệm Dương gắt lên: "Bà lấy đâu ra cái thể diện lớn thế hả Lý Thúy? Đòi tôi lờ đi mọi bài kiểm tra sát hạch mà đặc cách nhét thẳng em trai bà vào làm nhân viên thời vụ cơ đấy? Em trai bà cao còn chưa nổi một mét bảy, sức vóc thì èo uột, mới đứng đảo gạo nửa tiếng mà hai tay đã run lẩy bẩy như cái máy sàng bột, bà bảo tôi nhận cậu ta vào làm bằng cách nào?"

Đám đông nghe vậy, sắc mặt càng thêm khó coi.

Chủ nhiệm Dương cười gằn một tiếng, đưa mắt đảo qua một lượt đám nhân viên nhà ăn: "Mấy ngày nay tôi cứ đinh ninh mọi người thấy đồng chí Cố Quân là người mới nên chưa quen thân, đ.â.m ra ít trò chuyện giao lưu. Nay thì tôi mới vỡ lẽ ra."

"Không biết mấy người làm ăn kiểu gì mà để bà Lý Thúy dắt mũi xoay mòng mòng như một đám bù nhìn thế hả?"

Mọi người nghe thế đều hổ thẹn cúi gằm mặt.

Chủ nhiệm Dương quay sang Lý Thúy, tuyên án: "Đồng chí Lý Thúy tung tin đồn nhảm gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tập thể. Để răn đe làm gương, tôi quyết định ghi một lỗi cảnh cáo nặng vào hồ sơ. Đồng thời, đồng chí phải viết một bản kiểm điểm dài một ngàn chữ, sáng thứ Hai tuần sau đứng trước toàn thể mọi người đọc to kiểm điểm."

"Từ nay về sau, nếu tôi còn nghe thấy bất kỳ lời đồn đại thất thiệt nào tương tự, bất kể là ai cũng sẽ bị xử lý nghiêm ngặt, ghi ngay một lỗi cảnh cáo!"

Đám đông rúm ró thu cổ lại, im thin thít như bầy chim cút.

"Giờ thì tan họp! Ai về nhà nấy, ai vào ca thì nhanh ch.óng bắt tay vào làm việc đi!" Chủ nhiệm Dương dứt lời liền sập sầm nét mặt quay lưng đi thẳng.

Cả đám nhân viên quay sang nhìn Lý Thúy bằng ánh mắt đầy phẫn nộ.

"Chị Thúy, sao chị có thể lừa bịp bọn em như thế?"

"Bọn em cứ tưởng suất làm việc của em trai chị bị cướp trắng trợn thật, nên mới xúm vào bất bình thay cho chị đấy."

Trong lúc bọn họ còn đang xúm vào trách móc Lý Thúy, Cố Quân đã xắn tay áo đi thẳng vào bếp sau bắt đầu công tác chuẩn bị.

Anh liếc nhìn thực đơn phân công, vừa định bước đi nhặt rau thì một người đàn ông lớn tuổi chuyên làm phụ bếp vội vàng sấn tới, giằng lấy thực đơn từ tay Cố Quân, nịnh nọt: "Sư phụ Cố ơi, dăm ba cái việc lặt vặt này cứ để tụi tôi lo, cậu cứ ngồi nghỉ ngơi một lát đi." Nói rồi, ông ta lăng xăng chạy đi nhặt rau.

Cố Quân chỉ biết cười bất lực. Chà, gió chiều nào thì che chiều ấy là đây chứ đâu.

Bảy giờ sáng thứ Năm, Lâm Thư và Cố Quân cùng nhau ra khỏi nhà.

Lên tới thành phố lúc mới tám giờ, hai vợ chồng ghé vào nhà khách thuê phòng trước. Tiền phòng ở nhà khách thành phố Quảng An rẻ hơn bên Khai Bình một chút. So với giá tám hào một đêm bên kia, thì một phòng đơn bình dân ở đây chỉ tốn có ba hào một ngày. Lâm Thư cũng chỉ cần một chỗ ngả lưng tạm bợ nên không đòi hỏi gì cao sang.

Cố Quân xắn tay áo dọn dẹp qua loa căn phòng cho sạch sẽ, rồi vòng ra nhà ăn quốc doanh mua hai cái màn thầu mang về. Đợi đến hơn tám rưỡi anh mới lóc cóc đi làm.

Trước khi đi, anh dặn Lâm Thư: "Một giờ trưa anh tan ca sẽ ghé qua tìm em, tiện thể mang cơm ở nhà ăn về luôn. Em mà đói thì cứ lấy màn thầu ăn lót dạ trước nhé."

Lâm Thư gật đầu giục anh đi mau kẻo muộn.

Tiễn Cố Quân đi làm xong, Lâm Thư ôm con ngả lưng xuống chiếc giường đã trải sẵn ga giường mang từ nhà đi, đ.á.n.h một giấc ngủ nướng no say.

Ngủ dậy, cô chỉ loanh quanh trong phòng. Ngặt nỗi cái chân trật khớp mỗi lần chạm đất vẫn còn hơi nhói, chẳng đi xa được nên cô đành chôn chân tại chỗ.

Tầm một giờ rưỡi chiều, Cố Quân mang cặp l.ồ.ng cơm về. Vừa mở nắp, thấy bên trong có mấy miếng thịt lợn ba chỉ kho tàu bóng bẩy, Lâm Thư ngạc nhiên reo lên: "Nhà ăn xưởng anh nấu ăn ngon thế cơ à?"

Cố Quân gạt bớt cơm từ nắp cặp l.ồ.ng xuống, giải thích: "Hôm nay xưởng cải thiện bữa ăn, anh cố tình mua thêm một phần, tối em với bà nội hâm lại ăn chung."

Cơm nhà ăn xưởng cũng như nhà ăn quốc doanh bên ngoài, đều phải mua bằng phiếu lương thực, có món còn đòi cả phiếu thịt. Nhưng thực chất các nhà máy đều định kỳ phát phiếu thịt nội bộ cho công nhân viên, coi như một dạng phúc lợi.

Cố Quân may mắn vào làm đúng dịp xưởng phát phiếu thịt, nên cũng được chia hai lạng. Anh còn móc tiền túi ra gạ đổi chác với người ta thêm ba lạng nữa.

Anh gắp phần lớn thức ăn sang phần của cô, chỉ giữ lại một ít cơm trộn với nước thịt kho cho mình.

Lâm Thư bưng cặp l.ồ.ng lên, gắp trả lại hai miếng thịt ba chỉ sang bát anh: "Có được mấy miếng thịt bọ, anh đừng gắp hết cho em."

"Sáng nay anh nhịn đói đi làm, hai cái màn thầu em cũng chưa đụng đến. Anh ăn ngần này cơm sao no được, lát ăn nốt chỗ màn thầu đi nhé."

Cố Quân mỉm cười gật đầu.

Ăn xong, Lâm Thư bâng quơ hỏi thăm: "Nhìn sắc mặt anh hai hôm nay có vẻ phấn chấn hơn hẳn, xem ra mấy chuyện rắc rối ở nhà ăn giải quyết êm xuôi rồi phải không?"

Cố Quân ngạc nhiên nhìn cô. Anh cứ tưởng mình đã qua mặt được cô mấy hôm nay, ai dè cô nàng tinh ý nhìn thấu cả rồi mà không thèm nói.

Anh không giấu giếm nữa, gật đầu thừa nhận: "Giải quyết xong xuôi rồi em."

Lâm Thư đậy nắp cặp l.ồ.ng lại, mỉm cười: "Xong là tốt rồi."

"Anh đừng về ký túc xá nữa, đằng nào gần tiếng nữa là lại vào ca. Anh chợp mắt ở đây một lát rồi đi làm thẳng từ đây luôn cho tiện."

Cố Quân đồng ý: "Cũng được."

Anh chơi với con gái một lúc rồi ngả lưng xuống giường đ.á.n.h một giấc ngủ trưa ba mươi phút. Hơn hai giờ chiều anh lục đục bò dậy đi làm.

Lâm Thư nhìn chiếc đồng hồ mượn của chồng, căn ke gần đến giờ tàu chạy mới bắt đầu thu dọn đồ đạc. Cô cẩn thận dùng địu quấn c.h.ặ.t con trước n.g.ự.c rồi mới tập tễnh bước ra khỏi nhà khách.

Cô đi ra trước mười phút, vậy mà bác Tôn còn đến sớm hơn cả cô.

Nhìn dáng đi chấm phẩy của cô, bác Tôn hỏi thăm: "Cháu bị sao thế này?"

Lâm Thư cười gượng: "Dạ không sao đâu bác, cháu đi xe đạp bị ngã xước xát tí thôi."

"Đi cái loại xe đạp Thống Nhất sườn ngang của nam chứ gì?"

Lâm Thư trèo lên cái thùng chở hàng gắn bên hông xe, thanh minh: "Ở đại đội cháu chỉ có vỏn vẹn hai chiếc xe đạp, chiếc nào cũng là xe nam hết ạ."

Bác Tôn thông cảm: "Thời buổi này đâu cũng thế. Trừ dân thành phố được hưởng chế độ lương thực nhà nước, cả nhà gom góp phiếu công nghiệp mãi mới sắm nổi một chiếc xe đạp. Ở nông thôn làm gì có phiếu công nghiệp, đại đội mà tậu được xe đạp đã là oách lắm rồi."

Đợi cô ngồi vững vàng, bác Tôn mới gò lưng đạp xe hướng về phía ga tàu.

Lâm Thư đứng chờ ở cửa soát vé, mắt không ngừng dán vào đồng hồ rồi lại ngóng vào trong ga. Nghe tiếng loa thông báo số hiệu chuyến tàu quen thuộc, gương mặt cô bừng sáng vẻ mong chờ, cứ kiễng chân rướn cổ ngóng vào dòng người đang tuôn ra.

Đợi dòng người vãn bớt, Lâm Thư mới thấy bà cụ tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc bước ra. Cô vội vàng vẫy tay gọi lớn: "Bà nội!"

Nghe thấy tiếng gọi, bà cụ ngẩng phắt đầu lên tìm kiếm. Khoảnh khắc nhìn thấy cô cháu gái, khóe mắt bà bỗng dưng ươn ướt. Bà xách vội đồ đạc, bước nhanh như chạy về phía cô. Cậu thanh niên xách phụ đồ đi phía sau hơi khựng lại, rồi cũng tất tả chạy theo.

Lâm Thư tập tễnh bước tới đón bà một đoạn. Đến gần, bà cụ mới phát hiện ra dáng đi bất thường của cô, vội hỏi: "Chân cháu làm sao thế?"

Lâm Thư đáp lấp lửng: "Hai hôm trước cháu lỡ chân bị trật khớp một xíu thôi ạ."

Cậu thanh niên đuổi kịp tới nơi, hỏi Lâm Thư: "Chị là người nhà của bà cụ đây à?"

Lâm Thư nhìn bà cụ, gật đầu: "Dạ đúng rồi."

Bà cụ vội vàng phân bua: "Cậu thanh niên này nằm cùng toa với bà. Dọc đường đi nghe bà kể là về Quảng An, cậu ấy quan tâm chăm sóc bà lắm, lúc xuống tàu còn xách phụ hành lý cho bà ra tận đây."

Lâm Thư nghe vậy, rối rít cảm ơn: "Chuyện này đúng là làm phiền đồng chí quá, vô cùng cảm ơn anh."

Cậu thanh niên xua tay cười xòa: "Có gì đâu chị, kính già yêu trẻ là việc thanh niên bọn tôi nên làm mà." Nói rồi, cậu ta đặt đống hành lý xuống đất: "Vậy đồ của bà tôi để đây nhé, tôi xin phép đi trước."

Lâm Thư cảm ơn rối rít thêm một tràng dài, đứng nhìn theo bóng người tốt bụng khuất dần vào đám đông. Cuộc đời này, dẫu ở thời đại nào thì vẫn luôn có những người tốt bụng, sẵn lòng giúp đỡ người khác vô điều kiện.

Bà cụ đưa mắt nhìn xuống đứa bé trong lòng Lâm Thư, đưa tay vuốt ve cái đầu lơ thơ tóc, hỏi: "Bé Bồng Bồng nhà mình chắc chẳng còn nhận ra mặt bà cố nữa đâu nhỉ?"

Bồng Bồng nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, chớp chớp đôi mắt to tròn, ngơ ngác nhìn bà cụ đầy xa lạ.

Lâm Thư cười bảo: "Lâu ngày không gặp con bé quên cũng phải, ở nhà mấy hôm là lại quen hơi ngay thôi bà ạ."

"Bà nội ơi, xe chờ sẵn ngoài kia rồi, mình lên xe về đại đội luôn cho kịp trước khi trời tối."

Nói đoạn, cô cúi xuống toan xách cái túi hành lý to tướng lên. Bà cụ vội vàng cản lại: "Chân cháu đang đau, lại còn ôm thêm đứa nhỏ, đừng có xách mấy thứ nặng nhọc này."

Bà nhét vội cái túi nhỏ sang tay Lâm Thư: "Cháu cầm cái nhẹ này thôi." Còn mình thì gồng tay xách bổng cái bao tải dứa to đùng lên.

Lâm Thư: "..." Cô quả thực đã đ.á.n.h giá thấp sức mạnh của các bà cụ thời nay.

Chắc hẳn những ngày tháng sống nương nhờ nhà họ Vương quá đỗi ngột ngạt và u uất nên bà cụ lúc nào cũng mang vẻ mặt thiểu não, mệt mỏi, nom già hơn tuổi thật đến mấy tuổi. Tính ra năm nay bà mới sáu mươi ba, đâu phải là cái tuổi đã gần đất xa trời không làm nổi việc gì.

Lâm Thư xách chiếc túi nhỏ đi trước dẫn đường. Ra đến nơi, cô chào hỏi bác Tôn rồi hai bà cháu cùng lên xe đi về.

Trên đường đi, bà cụ hỏi: "Thế cháu rể đâu rồi?"

Lâm Thư đáp: "Anh ấy đi làm rồi bà ạ, tận bảy giờ tối mới tan ca."

Bà cụ lấy làm lạ. Ở đại đội sản xuất từ bao giờ lại đổi cách gọi "đi làm đồng" thành "đi làm ca" vậy? Hơn nữa, thường thì cứ mặt trời lặn là nông dân vác cuốc về nhà rồi, trừ đợt thu hoạch vụ mùa gấp gáp mới phải làm cố đến bảy giờ tối chứ?

Ngại có người ngoài đi cùng nên bà cụ cũng không tiện thắc mắc thêm.

Lâm Thư quay sang hỏi bà: "Đi tàu hỏa đường dài bà có thấy mệt mỏi lắm không ạ?"

Bà cụ mỉm cười móm mém: "Được nằm giường đàng hoàng thì mệt mỏi nỗi gì. Nằm chán thì lại dậy đi loanh quanh trong toa, thoải mái lắm."

"Cả đời bà đây là lần đầu tiên được ngồi tàu hỏa đấy, thấy cái gì cũng mới mẻ lạ lẫm."

Thấy tinh thần bà cụ vẫn minh mẫn, khỏe khoắn, Lâm Thư cũng trút được gánh nặng trong lòng. Bao nhiêu lo lắng của cô hóa ra lại là thừa thãi.

Chuyến đi dài xóc nảy kéo dài đến tận hơn sáu rưỡi tối, khi bầu trời chạng vạng tối họ mới về tới đại đội sản xuất.

Mấy người trong làng ăn xong bữa tối ra ngoài đi dạo tản mát, thấy một ông lão lạ hoắc đạp xe chở vợ Cố Quân cùng một bà cụ lạ lẫm về làng thì không khỏi tò mò, xì xào bàn tán.

Bác Tôn vì còn phải gấp rút đạp xe về thành phố kẻo trời tối hẳn nên chẳng kịp uống ngụm nước nào đã vội vã quay đầu xe đi luôn.

Lâm Thư móc chiếc chìa khóa đeo lủng lẳng trên cổ ra mở ổ khóa cổng. Cô quay lại cười với bà cụ: "Bà nội, mình vào nhà thôi ạ."

Bà cụ khệ nệ xách chiếc bao tải dứa bước vào sân, đảo mắt nhìn quanh một vòng. Lâm Thư vòng lại đóng kín cổng, rồi hồ hởi giới thiệu với bà: "Bà nội ơi, chỗ bên kia là nhà tắm với nhà vệ sinh đấy ạ. Hồi cháu m.a.n.g t.h.a.i Bồng Bồng, anh Cố Quân sợ cháu ra nhà vệ sinh công cộng ban đêm nguy hiểm nên tự tay xây cái buồng đó cho cháu đấy."

Bà cụ kinh ngạc nhìn cô: "Cậu ấy tự tay xây riêng cho cháu à?"

Lâm Thư gật đầu cái rụp.

Ngay từ giây phút đầu tiên bà đặt chân đến đây, cô phải tìm cách khéo léo gieo vào đầu bà suy nghĩ rằng cô có tiếng nói và vị trí quan trọng trong cái nhà này. Có như vậy, bà cụ mới gạt bỏ được sự rụt rè, e dè, không phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ làm phật ý cháu rể hay liên lụy đến cháu gái nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.