Người Vợ Đoản Mệnh Của Phản Diện Trong Truyện Thập Niên - Chương 106:**

Cập nhật lúc: 25/04/2026 03:13

Edit:Thư Sách

Cứ lặng lẽ ngồi đó một lúc, dỗ dành con ngủ say, Lâm Thư mới rón rén bước tới.

Thấy dáng đi tập tễnh của cô, bà cụ quở trách: "Đã bảo cháu đi lại ít thôi, thế mà bà thấy cháu chạy lăng xăng cả ngày chẳng chịu ngơi chân lúc nào."

Lâm Thư cười trừ chống chế, rồi hỏi: "Bà nội, bà xem có thiếu thốn thứ gì cứ bảo cháu nhé."

Bà cụ xua tay: "Có chỗ ăn chỗ ngủ đàng hoàng thế này, bà chẳng thiếu thứ gì cả."

Lâm Thư mỉm cười: "Cháu chỉ sợ bà nội mới đến chưa quen nếp sinh hoạt ở đây thôi."

"À, trong đại đội thỉnh thoảng cũng có vài người hay nói ra nói vào khó nghe, bà đừng để bụng làm gì cho bực mình nhé."

Bà cụ bật cười: "Cái thân già này sống hơn sáu chục năm trên đời, hạng người nào, hạng chuyện nào mà chưa từng nếm trải. Hơn nữa, người ta có nói khó nghe đến mấy, liệu có khó nghe bằng những lời mẹ cháu từng chì chiết bà không?"

"Đến mẹ cháu bà còn nhịn được, huống hồ là người ngoài."

Hai bà cháu nhìn nhau, vô thức mỉm cười đầy ăn ý.

"Thế là tốt rồi ạ. Tuy ở đây có người này người nọ, nhưng người hiền lành, nhiệt tình cũng nhiều lắm. Bà ở lâu thêm chút nữa sẽ thấy con người và nhịp sống ở đại đội sản xuất này cũng thú vị lắm đấy."

Ngay cả Lâm Thư, từ chỗ chẳng quen với bất cứ thứ gì, dần dà cũng hòa nhập được với cuộc sống nơi đây.

Bà cụ gật gù: "Cháu yên tâm, bà sẽ thích nghi được nhanh thôi."

Đang lúc trò chuyện, từ phía xa bỗng vọng lại tiếng ch.ó sủa râm ran nối tiếp nhau.

Lâm Thư mừng rỡ reo lên: "Chắc là anh Quân về rồi đấy ạ."

Bà cụ ngạc nhiên: "Muộn thế này mới về cơ à?"

Lâm Thư giải thích: "Anh ấy làm trên nhà ăn, bảy giờ tối mới tan ca bà ạ. Hôm nay anh ấy mượn được xe đạp với đèn pin của anh bạn thanh niên trí thức nên đi lại cũng tiện."

"Hôm nào anh Quân được nghỉ, anh thanh niên trí thức kia cũng hay qua đây ăn cơm cùng, tới lúc đó cháu sẽ giới thiệu anh ấy với bà."

Vừa nói, cô vừa nhón chân định bước ra ngoài.

Bà cụ bất lực cản lại: "Cháu lại định chạy đi đâu nữa đấy?"

Lâm Thư đáp luôn: "Cháu ra mở cổng cho anh ấy."

Bà cụ chưa kịp cất lời bảo cô cứ ngồi yên nghỉ ngơi để bà – người đang lành lặn chân cẳng – ra mở cho, thì cô cháu gái đã thoăn thoắt đi thẳng ra tới giữa sân rồi.

Trật khớp sưng vù cả chân mà đi lại lẹ làng gớm. Đúng là chẳng chịu ngồi yên phút nào.

Lâm Thư đứng hóng ở cổng một chốc, thì thấy từ xa một luồng sáng chập chờn chiếu qua cây cầu đá nhỏ đang tiến lại gần.

Đến khi Cố Quân tới sát nhà, anh mới nhận ra có bóng người đang đứng đợi trước cổng. Anh bóp phanh dừng lại, hỏi nhỏ: "Sao em lại ra tận đây đứng đợi thế này?"

Lâm Thư cười tươi rói: "Thì đợi anh chứ sao."

Nghe vợ nói vậy, đáy mắt Cố Quân ánh lên niềm vui sướng nghẹn ngào.

"Bà nội đâu rồi em?"

Lâm Thư né sang một bên nhường đường: "Bà đang nhóm bếp đun nước cho anh tắm đấy."

Cố Quân dắt xe đạp vào sân, nhíu mày: "Bà đi xe xóc nảy cả ngày trời mệt nhọc, em phải để bà nghỉ ngơi chứ."

Lâm Thư hạ giọng thanh minh: "Bà nhất quyết không chịu ngồi yên đấy chứ. Ban nãy bà còn đòi mai ra đồng làm thay phần em nữa kìa, em khuyên gãy lưỡi bà mới chịu thôi đấy."

Bà cụ vừa lùa thêm hai nắm củi vào bếp, nồi nước ban nãy còn âm ấm giờ đã sôi sùng sục. Từ trong bếp bước ra, vừa vặn chạm mặt đứa cháu rể, bà cụ có chút lúng túng, rụt rè chào: "Cháu... cháu đi làm về rồi à..."

Dẫu sao cũng chưa tiếp xúc nhiều với Cố Quân, bà cụ không tránh khỏi sự ngượng ngùng, e dè.

Cố Quân cất tiếng gọi "Bà nội" rõ ràng, sau đó ân cần nói: "Hôm nay bà cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi ạ, mấy việc lặt vặt này để cháu tự làm cũng được."

Bà cụ vội xua tay: "Có sao đâu cháu, tại bà ngồi không cứ thấy bứt rứt chân tay ấy mà."

Cố Quân đáp lại: "Nhưng đi đường xa chắc chắn là mệt mỏi rồi, bà cứ vào buồng nằm nghỉ trước đi ạ."

Bà cụ đành ậm ừ gật đầu: "Thế để bà vào buồng nằm nghỉ vậy."

Bà cụ quay ngoắt vào buồng, Lâm Thư lững thững theo sau. Cô giúp bà lôi đồ đạc trong bao tải dứa ra.

Bà cụ cản lại: "Mấy cái đồ lặt vặt này để bà tự cất cũng được, cháu mau về phòng ngủ trông con bé đi."

Lâm Thư lấy áo quần của bà cụ móc lên chiếc sào treo đồ bằng tre do Cố Quân tự tay làm, nói: "Con bé chẳng cần ai trông đâu bà ơi, một khi nó đã ngủ say thì cháu với anh Quân có nói chuyện to mấy nó cũng chẳng thèm tỉnh giấc."

Chạm tay vào lớp vải áo sờn cũ chắp vá chằng chịt của bà nội, sống mũi Lâm Thư bỗng cay cay.

Quần áo của Vương Tuyết lúc nào cũng tươm tất, chẳng có lấy một miếng vá. Rõ ràng với cái thói ích kỷ của nhà họ Vương, làm sao họ có chuyện sắm sửa chu đáo cho cô nhiều thế. Chắc chắn toàn là công ông bà nội thắt lưng buộc bụng chắt bóp dành dụm để may đồ mới cho cô.

Xếp dọn xong đồ đạc, Lâm Thư dặn dò: "Lát nữa cháu đặt cái phích nước nóng ở cửa phòng cháu, nửa đêm bà có khát thì cứ ra rót nhé."

Bà cụ lắc đầu: "Bà biết rồi, nhưng đêm hôm bà ít khi uống nước lắm."

Nguyên nhân chính là vì bà cụ ngại ra ngoài đi vệ sinh đêm hôm lách cách, nên đành nhịn khát cho xong. Nhưng ngẫm lại, ở đây nhà xí xây ngay trong sân, cần gì phải sợ sệt e ngại như trên thành phố?

"Được rồi, cháu cứ để phích nước đấy, lúc nào khát bà tự ra rót."

Lâm Thư ngồi nán lại rỉ rả trò chuyện cùng bà cụ thêm một lúc. Bên ngoài, Cố Quân đã tắm rửa xong xuôi, đang lúi húi giặt quần áo ngoài sân.

Bà cụ ngó qua ô cửa sổ, hạ giọng bảo cháu gái: "Cháu ra bảo thằng bé cứ để quần áo đấy sáng mai bà giặt cho."

Lâm Thư hiểu thừa bà nội sợ mình mang tiếng ăn bám nên mới chăm chỉ làm việc thế. Cô nhẹ nhàng giải thích: "Quần áo của anh Quân xưa nay đều tự tay anh ấy giặt, cháu muốn giặt hộ anh ấy còn chẳng quen ấy chứ."

Nói ra thì cũng do thời gian biểu tắm rửa của hai vợ chồng thường lệch pha nhau, mà cả hai lại thuộc tuýp người hễ tắm xong là giặt đồ luôn nên hiếm khi giặt chung. Kể cả những lúc con bé quấy khóc, cô chưa kịp giặt, Cố Quân thấy tiện tay cũng gom luôn quần áo của cô mang đi giặt giúp.

Hồi trước anh còn ngại ngùng chỉ nhận giặt quần áo mặc ngoài, nhưng từ ngày cô ở cữ, anh chai mặt đến mức quần áo lót hay gì của cô anh cũng đem giặt tuốt mà mặt chẳng biến sắc lấy một ly.

Nghe cháu gái nói thế, bà cụ ngạc nhiên không thôi. Biết nấu cơm, lại còn biết tự giặt giũ quần áo, đứa cháu gái này rốt cuộc có phúc phận gả vào nhà nào mà sướng thế này?

Loáng một cái, Cố Quân đã vắt kiệt và phơi xong chậu quần áo. Anh cất bước vào nhà.

Lâm Thư dặn dò bà cụ: "Bà nội đừng suy nghĩ vẩn vơ nữa, cứ ngủ một giấc thật ngon đi ạ."

Nói xong, cô cũng quay về phòng ngủ. Vừa khép cửa lại, Cố Quân đang lau mái tóc cắt cua ướt sũng, liếc nhìn cô hạ giọng: "Anh thấy bà nội có vẻ vẫn không tự nhiên khi chạm mặt anh lắm."

Lâm Thư an ủi: "Bà mới đến chân ướt chân ráo, lại chưa tiếp xúc nhiều với anh, đương nhiên là phải giữ kẽ rồi. Cứ ở với nhau một thời gian là bà quen ngay thôi."

Cố Quân lau tóc qua quýt cho ráo nước rồi hỏi: "Chân cẳng em sao rồi, đưa anh xem nào."

Lâm Thư ngoan ngoãn ngồi bịch xuống giường, cởi đôi guốc gỗ ra: "Bà nội ban nãy bôi t.h.u.ố.c rượu xoa bóp cho em rồi đấy."

Cố Quân nắn nắn mu bàn chân, soi kỹ chỗ mắt cá chân, khẽ nhíu mày: "Hôm nay hình như có vẻ xẹp bớt rồi đấy..."

Anh ngước mắt lên nhìn cô đầy nghi ngờ: "Có phải em lại lén chạy nhảy lung tung không?"

Lâm Thư chối bay chối biến: "Làm gì có, em toàn ngồi một chỗ chứ bộ."

Cố Quân thừa biết tỏng, cái chân trật khớp của cô làm gì cản được việc cô lăng xăng ra vào nhà mười mấy bận mỗi ngày. Anh vuốt lại nếp quần cho cô, bảo: "Để anh xem thử vết bầm trên đùi xem sao."

Lâm Thư hắng giọng, cố tình làm nũng: "Muốn xem thì cứ nói thẳng ra đi, còn bày đặt."

Cố Quân cạn lời.

Cô kéo ống quần lên tận đùi. Vết trầy xước hôm trước đã đóng vảy, chỉ còn mảng bầm tím là vẫn y nguyên chưa tan. Nhưng bôi t.h.u.ố.c đỏ lên mảng bầm này cũng vô ích, chỉ có nước chờ nó tự mờ dần đi thôi.

Lâm Thư cất lời: "Em định ngày mai đi làm lại, sẽ bảo Đại đội trưởng xếp cho công việc gì ngồi một chỗ nhàn nhã thôi, ít điểm công một chút cũng chẳng sao."

Cố Quân vuốt ống quần cô xuống. "Sao không ở nhà nghỉ thêm một ngày nữa?"

Lâm Thư đáp: "Thôi anh, nghỉ mấy ngày rồi, cứ ở nhà ăn bám không đi làm em thấy c.ắ.n rứt lương tâm lắm."

Trước kia cô thuộc dạng lười chảy thây, có chỗ ngồi tuyệt đối không đứng, có chỗ nằm tuyệt đối không ngồi. Nhưng có lẽ môi trường xung quanh, cộng thêm sự chăm chỉ cần mẫn dậy sớm thức khuya của Cố Quân đã tác động, khiến cô không tài nào ngồi yên hưởng thụ mãi được.

Cố Quân đành chiều theo ý vợ: "Vậy cũng được, nếu không có việc gì nhẹ nhàng thì em cứ xin nghỉ tiếp nhé."

Lâm Thư bật cười: "Anh không sợ em đ.â.m ra lười biếng, làm con ký sinh trùng bám rễ bắt anh nuôi cả đời à?"

Khóe môi Cố Quân nhếch lên một nụ cười: "Anh nuôi được. Nhưng anh biết thừa em là người có cá tính, có bản lĩnh, đời nào em chịu ngồi yên làm ký sinh trùng."

Lâm Thư nhướng mày tò mò: "Từ bao giờ mà anh hiểu em cặn kẽ đến thế?"

Cố Quân trầm ngâm giây lát: "Chắc là từ những khoảnh khắc chúng ta sát cánh bên nhau mỗi ngày."

Câu trả lời này lọt vào tai nghe mới bùi ngùi làm sao. Lâm Thư xúc động nhào thẳng vào lòng anh. Cố Quân vội vàng dang rộng hai cánh tay đón lấy thân hình bé nhỏ của cô. Vừa ôm cô vào lòng, một nụ hôn nồng cháy đã đặt lên má anh.

Cô rạng rỡ ôm lấy khuôn mặt anh, đôi mắt long lanh ý cười: "Sao miệng lưỡi anh lại dẻo quẹo thế này nhỉ, nghe bùi tai quá đi mất."

Cố Quân cũng chẳng rõ câu nào mình vừa nói lại ngọt ngào đến vậy, nhưng nhìn cô vui vẻ hớn hở, khóe môi anh cũng bất giác vẽ nên một đường cong hoàn mỹ.

*** Sáng hôm sau, khi vạn vật vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo chưa tới sáu giờ, Cố Quân đã trở dậy.

Vừa bước ra nhà tắm đ.á.n.h răng rửa mặt, anh đã nghe thấy tiếng lạch cạch vang lên từ dưới bếp. Anh tiến tới xem thử thì thấy bà cụ đang lúi húi lăng xăng trong đó.

"Sao bà dậy sớm thế ạ?"

Bà cụ giật b.ắ.n mình, ôm n.g.ự.c thở dốc: "Người già ít ngủ cháu ạ, trước kia bà toàn thức dậy giờ này thôi."

Cố Quân khuyên nhủ: "Sáng nào cháu cũng dậy sớm, cơm nước buổi sáng cứ để cháu lo, bà cứ về ngủ thêm giấc nữa đi ạ."

Mặc dù biết thừa hình tượng ác bá lưu manh của cháu rể ở Khai Bình chỉ là diễn kịch, nhưng sự hiền lành, t.ử tế, thật thà của anh lúc này vẫn khiến bà cụ choáng váng chưa kịp thích nghi.

"Thôi không sao đâu cháu, hồi ở Khai Bình, sáng nào bà cũng thức sớm nấu cơm cho cả nhà ăn, quen tay quen nết rồi."

Cố Quân kiên quyết bước vào bếp: "Ở đây bà không cần phải giữ thói quen đó đâu ạ, ai rảnh thì người nấy nấu."

"Trông con nhỏ mệt mỏi tốn sức lắm, nên hễ có ở nhà là mấy việc bếp núc này cháu gánh vác hết."

Bà cụ sững sờ. Cố Quân lại nhẹ nhàng nhờ vả: "Phiền bà nội vào nhà đong giúp cháu một bát bột mì từ trong lu gạo ra đây được không ạ?"

Bà cụ vội vàng gật đầu: "Được, bà đi ngay."

Bà cầm bát vào nhà, tìm lu gạo múc đầy một bát bột mì mang ra bếp. Cố Quân nhào bột, cho thêm chút rượu trắng rồi để bát bột lên chiếc ghế đẩu trước cửa lò chờ bột lên men.

Bà cụ ngẫm nghĩ một chốc rồi đề nghị: "Vườn rau nhà mình ở đâu thế cháu, lát nữa dắt bà ra nhận mặt đường để bữa sau bà còn biết lối ra hái rau."

Cố Quân thấy cháo trong nồi cũng đã nhừ, bèn đáp: "Lát nữa cháu phải ra vườn tưới rau, tiện thể cháu dẫn bà ra đó luôn."

Nghe anh nói còn phải đi tưới rau, bà cụ hỏi: "Cháu ôm đồm bao nhiêu việc thế này không thấy kiệt sức à?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.